Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134893

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/893 lượt.

bàn là liên tục trầm mặc.
Giây phút trầm mặc qua nhanh, gương mặt Phó Dương Dương lại khôi phục vẻ mỉa mai lúc trước thì một giọng nam gợi cảm đánh úp lại, khí thế cường đại chống đỡ Chu Tráng Tráng: "Đã tới chậm, khiến Tráng Tráng của anh phát cáu rồi, anh thật đáng chết mà, nhưng Tráng Tráng em giận thì giận, cũng không thể lấy tay mình ra hả giận, đánh gãy cái bàn chẳng nhằm nhò gì nhưng tay đỏ lên rồi thì sao?"
Bạn chí cốt Andrew Lâm, đủ thông minh, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, chọn đúng thời điểm xuất hiện giải vây cho Chu Tráng Tráng, đóng kịch cũng phải làm sao cho ra dáng, bước qua vươn tay vòng ôm thắt lưng Chu Tráng Tráng.
Khoảnh khắc tay Andrew Lâm ôm thắt lưng Chu Tráng Tráng, nàng bỗng nhiên cảm giác được một ánh mắt như mũi lao nhọn hướng thẳng vào bàn tay kia đâm tới, đợi tập trung tinh lực nhìn lên thì thà không nhìn còn hơn.
"Anh đây là. . . . . ." Đôi mắt Phó Dương Dương thanh tú khôn khéo đánh giá: "Bạn trai em sao?"
Andrew Lâm vươn tay bắt tay Phó Dương Dương, Phó Dương Dương tự giới thiệu: "Tôi là bạn của Tráng Tráng, Phó Dương Dương, còn đây là vị hôn phu tôi, Thường Hoằng."
Andrew Lâm nhìn về phía Thường Hoằng, tự đáy lòng nói: "Anh có cô bạn gái như vậy, phúc khí thật tốt."
Lời vừa nói ra, Phó Dương Dương cười đắc ý, Chu Tráng Tráng tức giận đến nghiến răng nghiến lợi -- quả nhiên là mang dòng máu hỗn độn với bọn phương tây cướp Viên Minh Viên chúng ta ngày xưa mà, mắt Andrew Lâm này thật quá kém cỏi!
Cũng không chờ người đắc ý kẻ nghiến răng lâu, Andrew Lâm tiếp tục bổ sung: "Tục ngữ nói rất đúng, nữ đại tam, ôm kim chuyên, anh Thường có cô bạn gái như Phó tiểu thư đây, thật sự là rất may mắn."
Ngoài mặt là khen ngợi Phó Dương Dương, bên trong ngầm châm chọc cô ta nhìn qua mặt bự hơn Thường Hoằng.
Quả nhiên chó sủa to là chó không cắn người, trước kia xem Andrew Lâm một bộ dáng thân sĩ, nhưng công lực tổn hại người khác cũng khong thua kém ai, một câu này liền khiến mặt Phó Dương Dương biến đen một lúc. (Quạ: anh này cứu người mà bị coi là “chó không sủa” kìa)
Nhưng có thể cướp Thường Hoằng trên tay Chu Tráng Tráng khẳng định đều là nhân vật hung tàn, Phó Dương Dương chỉ dùng một thời gian ngắn đã đem sắc mặt còn tệ hơn thức ăn thừa lạnh ôi thiu thu thập vô cùng chỉnh tề.
Chỉnh đốn xong, Phó Dương Dương còn muốn đánh trả, nhưng Thường Hoằng lại giành trước một bước: "Như vậy sẽ không quấy rầy, hai người từ từ dùng bữa."
Nói xong lập tức đi đến một bàn cách khá xa bọn họ ngồi xuống, Phó Dương Dương mắt nhìn theo bóng dáng hắn, trong mắt như gió thu thổi qua, nhưng chỉ sau một lát, hết thảy đều yên lặng xuống.
Cô ta dùng âm điệu cùng biểu tình hoàn mỹ chào tạm biệt với hai người Chu Tráng Tráng, từ tốn đi về phía Thường Hoằng.
Bữa cơm này có thể nói Chu Tráng Tráng ăn đến lao tâm khổ lực quá độ.
"Hai người họ rất xứng đôi." Andrew Lâm nói.
Dao nĩa trên tay Chu Tráng Tráng chạm vào đĩa sứ phát ra tiếng vang.
"Đáng thương thay cho cái đĩa cùng lỗ tai của tôi”, Chu Tráng Tráng dừng lại. “Tôi là nói, cả hai bọn họ đều bị ghen ghét nô dịch rồi, điểm này rất xứng đôi." Andrew Lâm day day cái lổ tai mình.
"Ghen cái gì?"
"Nữ thì ghen tị cô, nam thì ghen tị tôi, nhưng vẫn có thể ẩn nhẫn không phát, khẳng định nội tâm đã bị gặm nhấm không còn nhận ra nữa."
"Có cái gì tốt mà ghen tị chứ? Tôi bất quá là bại tướng của thủ hạ hắn, là bạn gái cũ bị hắn vứt bỏ không cần.” Chu Tráng Tráng há to mồm ăn thịt bò.
"Theo tôi thấy, cô mới là người chiến thắng."
"Nếu thật sự là người thắng cuộc, tôi sẽ thành hiện tại này phó điểu dạng?"
"Đúng rồi, có phải anh ta chính là người thuê gã kia theo dõi cô không?"
Andrew Lâm phúc chí tâm linh khiến khối thịt bò trong miệng Chu Tráng Tráng thiếu chút nữa nghẽn trong cổ họng cố nuốt cũng không trôi.
Vẫn chưa có ai dám vạch trần điểm ấy.
"Tiểu Lâm, anh có thể bớt nhiều chuyện được không?"
"Vậy thì cô cũng đừng gọi tôi là Tiểu Lâm."
"Vì sao?"
"Mẹ tôi là người Trung Quốc, tôi tiểu học đã đọc “tiếu ngạo giang hồ”, nhủ danh của Lâm Bình Chi là Tiểu Lâm Tử, hắn là thái giám nha."
Chu Tráng Tráng thở dài, gần nhất tạp nham, người xấu cũng rất ngu ngốc nha.
Sau hôm ăn cơm ấy, Chu Tráng Tráng thừa dịp thời gian nghỉ trưa chạy về trường học, đi bức cung Hải Nhĩ.
Lời mở màn chả ăn nhập gì: "Nếu có một ngày, tôi cùng Thường Hoằng cùng rơi xuống nước, anh sẽ cứu ai trước?"
"Anh không biết bơi, ai cũng không cứu được."
"Vậy nếu em cùng anh ta đều bị rắn hổ mang cắn, huyết thanh lại chỉ có cứu một người, anh cho ai?"
"Hai người không có việc gì tự nhiên đi tới chổ có rắn hổ mang làm cái gì?"
"Nếu hai chiếc tàu Noah mà anh chỉ có một vé, anh sẽ cho anh ta hay cho em?" (Nếu ai đã từng xem phim 2012 thì sẽ thấy hai con tàu Noah trong ngày tận thế)
"Không ai hết, mình anh đi."
Hải Nhĩ cũng không phải kẻ ngu, không dễ dàng mắc câu: "Tráng Tráng, em rốt cuộc muốn biết cái gì?"
Chu Tráng Tráng lấy đầu ngón tay gõ lên mặ


Teya Salat