XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134939

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/939 lượt.

g biết ta yêu mi, mà là mi biết ta yêu mi, mà mi lại nằm trước mặt bạn trai cũ cùng bạn gái mới của hắn.
Sóc Quế Ngư a, hôm nay vô duyên với mi rồi, Chu Tráng Tráng lệ rơi.
Có lẽ tiếng nuốt nước miếng có đê-xi-ben quá lớn, kinh động Hải Nhĩ bên cạnh, Hải Nhĩ không hổ là người cùng nàng cùng nhau ngắm mưa sao băng, lúc này hiểu được tâm tư Chu Tráng Tráng, liền chậm rãi chuyển động kính bàn xoay, muốn đem đĩa Sóc Quế Ngư chuyển tới trước mặt Chu Tráng Tráng.
Nhưng hành động này lại bị người ngăn lại — Phó Dương Dương lúc này mặt không biến động đè kính bàn xoay lại, để nó đứng yên.
Hai đại cao thủ bắt đầu tiến hành cuộc đua khí lực, Phó Dương Dương tuy rằng ngày thường nhìn qua ôn nhu yếu ớt, nhưng thời khắc mấu chốt lại như thuỷ thủ vạm vỡ ăn rau chân vịt, kính bàn xoay kia bị tay nàng ta nhấn một cái, lúc này vững vàng đứng im, vững như bàn thạch ven hồ Đại Minh nơi mà Hạ Vũ Hà cùng hoàng a mã (nhân vật này là cha mẹ Hạ Tử Vi trong Hoàn Châu Công Chúa), Hải Nhĩ có chuyển như thế nào vẫn như cũ không chút sứt mẻ.
Thấy em trai nhà mình bị nữ nhân mới khi dễ mình ăn hiếp, thù mới hận cũ, Mĩ Địch lập tức nổi giận, lúc này cũng gia nhập chiến cuộc, đưa tay lên bàn kính, xoay một vòng, dùng lực đem Sóc Quế Ngư xoay hướng đến bên Chu Tráng Tráng.
Phó Dương Dương tuy nói là thần lực vô khí, nhưng Mĩ Địch lúc ấy cũng giống được ăn rau chân vịt, kết quả là, đĩa quay thuỷ tinh bắt đầu chuyển động, Sóc Quế Ngư bắt đầu từng chút từng chút một hướng về phía Chu Tráng Tráng.
Ngay tại thời khắc chị em hợp lực, bỗng nhiên một bàn tay cũng đặt lên bàn xoay, hơi dùng một chút lực, Sóc Quế Ngư lại trở về trước mặt Phó Dương Dương.
Chủ nhân bàn tay đó chính là ông xã Mĩ Địch – Tần Trung, hắn cùng Chu Tráng Tráng không thù, cũng cùng Phó Dương Dương không oán, chỉ là đối nghịch cùng Mĩ Địch.
Bốn người, bốn bàn tay đều ra vẻ vô lực huy động đĩa thuỷ tinh, chỉ có mỗi kính bàn xoay biết bản thân mình vặn vẹo chịu đựng bao nhiêu áp lực. (hahaaaaa, chết ta mất, cái gia đình này, khôi hài quá mức đi)
Sáu người ở đây mặc dù không nói chuyện, ánh mắt lại ở không trung tiến hành trao đổi không tiếng động.
Chu Tráng Tráng: “Mọi người sao đều biết tôi thích ăn cái này vậy? Quá hiểu lòng tôi nha.”
Hải Nhĩ: “Bởi vì Tráng Tráng em nhìn món Sóc Quế Ngư kia mà nước miếng đều sắp chảy ướt quần anh, em biểu hiện quá rõ rồi còn gì.”
Mĩ Địch: “Không có hứng thú hiểu mi, ta chỉ muốn cùng Phó Dương Dương kia đấu một trận.”
Phó Dương Dương: “Ta không rảnh cùng ngươi đấu, Chu Tráng Tráng hôm nay nếu ăn thứ này, lần sau sẽ ăn Thường Hoằng, ngươi muốn cả cá lẫn Thường Hoằng chắc, không có cửa, no door, no door!”
Tần Trung: “Ta chỉ là tiện tay (not sure), không cần quản ta.”
Ngay khi Tần Trung Mĩ Địch Hải Nhĩ Phó Dương Dương tiến hành tranh đấu nội lực, thời khắc Chu Tráng Tráng chảy nước miếng nhìn món ngon, Thường Hoằng bưng đĩa Sóc Quế Ngư kia lên, đứng dậy trực tiếp đặt ở trước mặt Chu Tráng Tráng. (iu anh chết mất, anh Hoằng muôn năm *tung hoa*, liếc PDD: đáng đời nhà mi)
Toàn bộ yên lặng.
Thường Hoằng cũng chẳng nhìn ai, nói thẳng: “Vui vẻ dùng bữa.”
Lời nói của chú giải phóng quân phải nghe theo, bốn người trên trận tuyến đếu thu tay lại, nhưng thật không may trên kính bàn xoay đã có một vết nứt.
Đáng thương cho bàn xoay thủy tinh.
Chu Tráng Tráng nhìn thấy Sóc Quế Ngư trước mặt, cũng không dám động đũa, thần trí đến tận bây giờ vẫn còn có chút mê huyễn.
Đây là của Thường Hoằng bưng sang cho nàng?
Ký ức phiền muộn lại lần nữa buông xuống, lúc trước khi hai người hẹn hò, Thường Hoằng từng đưa nàng tới một nhà hang nổi tiếng các món ngon Trung Quốc, Chu Tráng Tráng về điểm này ăn thật sự vui sướng, không bao lâu đã sạch một đĩa to, xem bộ dáng còn chưa đã ghiền.
“Nếu em nói một tiếng em yêu anh, anh sẽ lại gọi thêm một đĩa nữa.” Thường Hoằng cám dỗ.
Chu Tráng Tráng liều chết không theo.
“Như vậy đi, nói tiếng em thích anh, anh sẽ gọi thêm một đĩa nữa.” Thường Hoằng hạ thấp yêu cầu.
Chu Tráng Tráng như cũ không theo.
“Vậy em muốn như thế nào?” Thường Hoằng hỏi.
“Như vậy đi, về sau anh không được bức tôi nói ‘ em yêu anh ’ ‘ em thích anh ’ linh tinh đó nữa, tôi liền cho phép anh … gọi cho tôi thêm một đĩa nữa.” Chu Tráng Tráng nói.
Thường Hoằng trả lời chỉ có ba chữ: “Nghĩ đến Mĩ.”
Tuy rằng như thế, nhưng cuối cùng vẫn là gọi thêm một đĩa Sóc Quế Ngư to cho Chu Tráng Tráng ăn thoã sức một phen.
Hải Nhĩ lội nàng từ trong ký ức ra nói: “Tráng Tráng, ăn đi a, anh họ tự mình đem cho em đó.”
Chu Tráng Tráng mặt liền đỏ rần rần, Hải Nhĩ này đến tột cùng là muốn đùa giỡn nháo loại thế nào a? Sao lại cứ phải nói chuyện không nên nói như thế? Khiến cho nàng nghĩ hắn như cái bô đó! (đại loại ý bảo giống đàn bà)
“Đúng vậy, Tráng Tráng em cứ ăn đi, chị bị hội chứng sợ những vật xù xì chen chúc, Sóc Quế Ngư này nhìn thấy liền khủng bố, vẫn là đặt ở phía bên em tốt hơn.” Phó Dương Dương lập tức đem hành động của Thường Hoằng quy kết cho rằng đang quan tâm nàng bị