Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 134940
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/940 lượt.
vì vậy mà trở thành bạn gái anh họ đúng không?” Hải Nhĩ tiến hành phản kích.
Phó Dương Dương dù sao cũng là đại boss, tuy rằng bị thương không ít máu, nhưng trên mặt vẫn không biểu lộ gì, vẫn thản nhiên cười như cũ.
Hải Nhĩ hôm nay cũng không biết làm sao như vậy, không buông tha vấn đề, tiếp tục hỏi Thường Hoằng: “Anh họ, anh nói đi?”
Giờ phút này, Chu Tráng Tráng rất muốn hàm răng có thể dài ra, nhắm ngay cổ mình, “Răng rắc” một tiếng, tự mình hủy diệt, miễn khỏi rơi vào tình trạng vạn phần xấu hổ như hiện tại.
Gặp mặt bạn trai trước thôi đã rất này nọ rồi, bạn trai cũ còn mang theo bạn gái mới nữa thì thật éo le, mà chuyện xấu bạn trai của mình lại cùng bạn gái hiện tại của bạn trai cũ ầm ĩ tranh cãi một trận thì lại càng không biết nói gì, Chu Tráng Tráng buồn bực, chỉ có thể cúi đầu.
Quan hệ này quá rối loạn, bọn họ đều có thể đi đóng phim truyền hình 《 loạn thế luyến ái 》 được rồi.
Không ai thèm để ý thấy Chu Tráng Tráng buồn bực bởi vì giây phút này cả đoàn người đang toàn lực tập trung chú ý vào Thường Hoằng.
Mĩ Địch vẫn như cũ, sợ thiên hạ chưa đủ loạn, chậm rãi nói: “Đúng vậy, Thường Hoằng, Hải Nhĩ hỏi em kìa, trả lời đi.”
Mĩ Địch dẫn đầu lên sân khấu, nói: “Xem ra dì Hai rất thích Dương Dương, Dì nhỏ cũng rất thích Tráng Tráng. Chẳng qua, sự tình trên đời này lại rất quái đản, cha mẹ thích chính mình liền cố tình không thích. Ha ha, mọi người đừng suy nghĩ nhiều, chị đây là nói chung thôi, hoàn cảnh chung thôi.”
Dì hai trong lời Mĩ Địch đương nhiên chỉ mẹ Thường Hoằng, dì nhỏ chỉ chính là mẹ Hải Nhĩ, Chu Tráng Tráng thật không suy nghĩ nhiều, nàng chỉ thầm nghĩ phải biết một sự kiện —— dì cả nhà bọn họ là mẹ ai?
Phó Dương Dương lập tức hiểu ẩn ý trong lời nói, tuy rằng không thể đắc tội chị họ tương lai, nhưng nếu bà chị này nhìn lên nhìn xuống, nhìn tới nhìn lui đều muốn giúp đỡ người phụ nữ khác, Phó Dương Dương cũng bỏ quên liên quân, lúc này mỉm cười đánh trả: “Nghe nói lúc trước dì cả anh Thường Hoằng rất thích anh Tần Trung, dựa theo cách nói của chị Mĩ Địch thì chẳng lẽ lúc trước chị cố tình hết lần này tới lần khác không thích anh Tần Trung sao? Em đây cần phải thay anh Tần Trung lên tiếng uỷ khuất rồi, luận về nhân tài, gia thế, tướng mạo, có chỗ nào không xứng đôi đâu?”
Lời này vừa nói ra, Tần Trung bị gợi lên thù mới hận cũ, lúc này lạnh lùng nhìn về phía Mĩ Địch.
Mĩ Địch bị uy hiếp chế trụ, lúc này không thể động đậy, chỉ có thể đem ánh mắt hướng Chu Tráng Tráng, ý tứ thực rõ ràng: Chu Tráng Tráng, ta vì ngươi lừng lẫy hy sinh, ngươi không thể không thay ta báo thù.
Nhưng Chu Tráng Tráng thật không có năng lực báo thù này là thứ nhất, đối phó Phó Nguyệt Nguyệt còn tạm được, còn Phó Dương Dương này công lực thâm hậu, cứng đối cứng nàng sẽ chết rất thê thảm; Thứ hai, nàng rốt cục từ trong lời nói của Phó Dương Dương suy đoán ra một chuyện làm cho nàng kinh ngạc, thì ra dì cả Thường Hoằng chính là mẹ Mĩ Địch. (pó tay TT luôn, giờ phút này mà còn để ý chuyện này)
Có thể sinh ra người kì ba như Mĩ Địch này, không hổ danh là dì cả đại danh đỉnh đỉnh.
Đang đắm chìm trong vui sướng khi biết dì cả là mẹ ai, Chu Tráng Tráng bỗng nhiên nhận được một cuộc gọi từ dãy số xa lạ, tiếp nghe, bên kia lại truyền đến một giọng nói có chút quen quen.
“Chu Tráng Tráng, em đang ở đâu?” Thanh âm bá đạo, mang theo chút không kiên nhẫn, quen thuộc quen thuộc rất quen thuộc.
“Tôi ở khách sạn Tường Lệ, anh là ai?” Chu Tráng Tráng vẫn là không nhận ra giọng ai.
“Không có việc gì sao lại khách sạn hả? Anh tới đón em.” Thanh âm như cũ bá đạo mãnh liệt.
“Tôi đang ăn tiệc cưới người khác, anh làm chi tới đón tôi? Còn có, anh rốt cuộc là ai?” Chu Tráng Tráng vẫn là một đầu úng nước.
“Anh là Tả Nhất, em thật đúng là, chỉ mới vài ngày không gặp mặt đã lập tức quên anh rồi.” Tả Nhất rất không vui.
Chu Tráng Tráng vừa nghe, cái đầu này vốn đã đủ loạn như sắp rối nùi thành một nồi cháo thịt rồi. Ông trời ơi, có phải ông thấy còn chưa đủ loạn, còn muốn phái người này đến góp vui! Chu Tráng Tráng không nghĩ nhiều, liền tắt điện thoại. Nhưng Tả Nhất là ai a, luôn luôn chỉ có hắn cúp điện thoại người khác, chưa có ai dám cúp máy trước, thế là liền tiến hành cuộc gọi đoạt mệnh vô song vô cùng tàn ác – call.
Chu Tráng Tráng luống cuống tay chân loạn tắt tiếng chuông, lúc tắt xong trên trán đầy mồ hôi, thở ra ngụm khí ngẩng đầu lên, lại phát hiện toàn bộ người trên bàn tiệc đều dùng ánh mắt hoài nghi nhìn nàng.
Hải Nhĩ ngồi gần nhất, dẫn đầu đặt câu hỏi: “Tráng Tráng, là ai gọi vậy?”
Chu Tráng Tráng hít sâu, trấn tĩnh nói: “Là điện thoại lừa đảo.”
Nói xong cũng không quản bọn họ tin hay không, tiếp tục cầm lấy chiếc đũa gắp thức ăn trên bàn.
Nhưng vận khí không tốt, món ăn yêu thích Sóc Quế Ngư đường đường chính chính đặt trước mặt Thường Hoằng cùng Phó Dương Dương.
Khoảng cách xa xôi nhất trên thế giới không phải khoảng cách sống hay chết, không phải ta đứng trước mặt mi mà mi khôn