Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời
Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 134936
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/936 lượt.
ời so với cậu ruồi giấm cùng bé ruồi giấm vừa mới nở vẫn rất thuần khiết.
Kỳ thật Chu Tráng Tráng cảm thấy chuyện này khá kỳ quái, trước kỳ nghỉ hè, Hải Nhĩ từng nói qua sẽ một lần nữa theo đuổi nàng, cũng làm ra hành động ngàn dặm đuổi tới nhà nàng. Vốn nghĩ rằng hắn sẽ cố gắng biến quan hệ hai người gần gũi hơn, nhưng bọn họ trong khoảng thời gian này luôn bên cạnh nhau, Hải Nhĩ hoàn toàn không có ý tứ sẽ đem quan hệ hai người tiến triển thành tình yêu, giống như đơn giản chỉ là muốn bên cạnh nàng thôi.
Nhưng công nhận là cách làm này khiến nàng thở phào nhẹ nhõm.
Trải qua những ngày này, nàng từng chút nhìn rõ tình cảm chính mình. Đã từng tồn tại trong lòng nàng, Hải Nhĩ quả thật là một dạng tồn tại đặc thù, nàng có cảm tình với hắn. Đáng tiếc ngay lúc hảo cảm này mới bắt đầu thì đã bị Thường Hoằng mạnh mẽ ngăn chặn. Nàng không phục. Tuổi trẻ tính tình bồng bột lại bướng bỉnh, trăm phương nghìn kế muốn tìm tòi cảm tình này đến tột cùng là cái dạng gì, đến tột cùng có thể phát triển đến đâu. Cứ tìm tòi như vậy, khiến Thường Hoằng thương tổn thấu tim cuối cùng rời đi. Đã không có Thường Hoằng, hảo cảm không còn trở ngại, hoàn toàn phơi bày trước mắt nàng. Phải tới lúc này, Chu Tráng Tráng mới thấu hiểu rằng cảm tình này rất đẹp, nhưng không phải tình yêu.
Có lẽ, làm bạn bè cùng với Hải Nhĩ mới là quan hệ tốt đẹp nhất.
Chu Tráng Tráng từng đem đoạn tình cảm này sơ lược rõ ràng nói cho Đồng Ý nghe, Đồng Ý cũng tiến hành an ủi: “Chúng ta đâu phải thần tiên, có đôi khi ngay cả lý tưởng một đời người còn mê mang, huống chi là cảm tình. Ngẫu nhiên cảm tình mê hoặc. Cũng là bình thường thôi. Chính là lần này gặp nhiều đau khổ như vậy, sau này nhất định phải nhớ rõ bài học này, không nên lại bỏ lỡ.”
Đúng vậy, Chu Tráng Tráng nghĩ, bỏ lỡ rồi là chuyện tàn nhẫn biết bao.
Tuy nói nàng cùng Hải Nhĩ trong lúc đó cũng không có gì mờ ám, không rõ rang, nhưng tin tức hai người kết giao cũng đã phiêu tán trên giang hồ.
Cái này cũng khó trách, Hải Nhĩ dựa vào bên ngoài trở thành cực cưng của trường, mà Chu Tráng Tráng dựa vào lượng cơm ăn cũng là một … danh nhân không nhỏ trong trường học. Hai người đi cùng một chỗ, tự nhiên phải nhận được không ít chú ý.
Tuy rằng còn trong kỳ nghỉ hè, nhưng Đại Kiều, Tiểu Thuý còn đang ở xa nghìn dặm cũng đã thông qua các loại phương tiện biết được tin tức, đều gọi điện thoại tới, đối với Chu Tráng Tráng tiến hành quan tâm trên danh nghĩa, thực chất là tám chuyện bát quái.
Chu Tráng Tráng nhịn.
Ngày hôm sau, tại sân trường rộng thênh thang Chu Tráng Tráng lại ngẫu nhiên gặp một giảng viên, tại đây ông tuông ra một tràng dạy bảo toàn những lời nói thấm đối với Chu Tráng Tráng. Đại ý chính là thầy đã biết em cùng Hải Nhĩ kết giao, nhưng nam nữ kết giao cũng là phải có giới hạn, thầy tin tưởng em có thể hiểu rõ chuẩn mực này. Đúng rồi, PS một chút, nghe nói bạn trai cũ của em là anh họ bạn trai hiện tại hả?
Chu Tráng Tráng nhịn nữa.
Lại ngày sau nữa, trước ký túc xá, a dì quản ký túc xá từng muốn cải trang thành chị Giang (1) bỗng nhiên kéo Chu Tráng Tráng ngăn lại, hỏi: “Con gái, dì thấy mấy con bé xinh đẹp trong ký túc xá này không ít đâu nha, làm sao hết lần tới lần khác con lại có thể quen được một người như thần, một người đẹp như Phan An đây? Đúng rồi, nghe nói hai đứa con quen là họ hàng của nhau, thời điểm gặp mặt như lễ mừng năm mới chẳng hạn có cảm thấy xấu hổ không?”
(1) Chị Giang (Giang tỷ): liệt sĩ nổi tiếng Giang Trúc Quân của Trung Quốc
Chu Tráng Tráng vẫn nhịn.
Lại vài ngày sau, Chu Tráng Tráng không thể nhịn tiếp một Nguyệt Nguyệt đến đây.
“Cô lớn lên giống hồ ly tinh đừng đắc ý, hiện tại Hải Nhĩ là bị cô mê hoặc, không lâu anh ấy sẽ nhận ra khuôn mặt thật của cô, đến lúc đó cô sẽ giống thức ăn cho heo đã qua một đêm, anh ấy sẽ đi ngang qua cô mà che mũi nhăn mặt, ngay cả liếc mắt một cái cũng sợ bẩn.” Phó Nguyệt Nguyệt nói chuyện từ trước đến nay đều gọn gàng dứt khoát, điểm ấy so ra tốt hơn chị cô ta.
“Cô ngồi xe hai tiếng đồng hồ chỉ vì chạy tới mắng tôi là hồ ly tinh sao?” Chu Tráng Tráng mặt lại muốn đỏ ửng lên.
Phó Nguyệt Nguyệt vội nói: “Là kêu cô lớn lên giống hồ ly tinh, Please không cần tỉnh lược tính từ phía trước!”
“Dù sao tính từ gì gì đó cũng không quan trọng.” Chu Tráng Tráng nhún nhún vai.
Phó Nguyệt Nguyệt lại xuất hiện tình huống bị tức muốn xỉu.
“Không có gì quan trọng cần nói, tôi đi trước, còn phải qua bên kia xếp hàng mua cổ vịt nữa.” Chu Tráng Tráng vốn muốn giải thích mình cùng Hải Nhĩ không có gì hết. Nhưng suy nghĩ một chút dù sao mình cũng đã bị mắng nhiều như vậy, lười chẳng thèm giải thích với cô ta.
Vừa định đi, Phó Nguyệt Nguyệt đem nàng gọi lại, nói: “Nói cho cô biết, Thường Hoằng cùng chị tôi đang quen nhau.”
Chu Tráng Tráng dưới chân vừa trợt, thiếu chút nữa té ngã, ở thời khắc mấu chốt ổn định lại thân mình, cố gắng tạo ra tươi cười: “Là chuyện tốt a.”
“Quả thật là chuyện tốt, tôi cảnh cáo cô, cô cũng đừng nghĩ lại đi quyến rũ Thường Hoằng, chị tôi cũng không nói chuy