Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134952

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/952 lượt.

mai không phải cùng anh họ đi suối nước nóng Ôn Tuyền, sao còn không đi chuẩn bị?”
“Suối Ôn Tuyền?” Chu Tráng Tráng bức tai bức tóc nghĩ.
Tuy nói ngày mai là cuối tuần, nàng không phải đi học, nhưng Thường Hoằng đến giờ vẫn chưa nói với nàng chuyện đi suối Ôn Tuyền a.
“Hai ngày trước anh họ nhờ anh mua hai vé ôn tuyền.” Hải Nhĩ nói: “Anh nghĩ anh ấy nhất định là muốn dẫn em đi, như thế nào, anh ấy chưa nói cho em?”
Chu Tráng Tráng cắn chặt môi dưới, không có lên tiếng.
“Có thể là muốn cho em bất ngờ đó, buổi tối phỏng chừng sẽ gọi điện thoại cho em.” Hải Nhĩ an ủi.
Chu Tráng Tráng từ lúc trở về cứ nhìn di động thẳng đến đêm đã khuya, mới có cuộc gọi đến, nhưng không phải Thường Hoằng, mà là Mĩ Địch.
Mĩ Địch dong dài lải nhải nửa ngày, rốt cuộc nói câu khiến tóc gáy Chu Tráng Tráng dựng đứng: “Đúng rồi, hôm nay chị tình cờ gặp Phó Dương Dương ở trung tâm thương mại, em xem cô ta mặc dù nhân phẩm không tốt lắm, nhưng ánh mắt không tồi, chọn mua áo tắm kia thật sự rất đẹp, Tráng Tráng hôm nào chúng ta cùng đi coi thử.”
Chu Tráng Tráng kiềm chế trái tim không ngừng nhảy lên, hỏi: “Cô ta mua áo tắm làm cái gì?”
“Hình như nói là đi suối nước nóng.” Mĩ Địch nói: “Lúc cô ta nói cười đặc biệt xuân sắc, không biết lại vừa quyến rũ được ai rồi.”
Giờ phút này, Đại Kiều đang liêm diêm, lại bỗng nhiên cảm giác trong không khí có cổ khác thường bắt đầu khởi động, lúc này lập tức cảnh giác: “Tiểu vũ trụ nhà ai bạo phát đó?”
Quay đầu nhìn, phát hiện Chu Tráng Tráng miệng đầy răng nanh, hai mắt đỏ bừng, đầu ngón tay nắm di động đang lẩy bẩy run, trong yết hầu gằn ra từng tiếng: “Ta! Phải! Giết! ! Đôi! Gian! Phu! Dâm! Phụ! Này!”
Màn đêm buông xuống, tự dưng tất cả các cô nàng làm tiểu tam hay đang chuẩn bị làm tiểu tam trong ký túc đều rụt vào một góc giường.






Ngày hôm sau, Chu Tráng Tráng liền đằng đằng sát khí tới Ôn Tuyền bắt gian.
Suối nước nóng Ôn Tuyền giống như là một nơi nghỉ an dưỡng, nhìn chung có hơn trăm hồ nước nóng lớn nhỏ gồm khu tắm rửa, tập thể hình, ẩm thực, phòng dừng chân nghỉ ngơi. Mà trước cửa bãi đỗ xe, chiếc Wrangler của Thường Hoằng đang im lặng đậu đó. Chu Tráng Tráng tưởng tượng đến cảnh Thường Hoằng cùng với Phó Dương Dương hai người cùng nhau ngồi trên chiếc xe này mà đến là lửa giận lại bùng lên, thừa dịp không ai để ý, liền lấy một cái chìa khoá vẽ một con rùa to xụ lên thân xe.
Đợi lúc đi vào, phát hiện vé vào cổng đắt chết đi được, một cái vé bằng cả hai tháng ăn thịt bò hầm khoai tây của Chu Tráng Tráng. Mối hận cũ bị phản bội cộng với hận mới là cái vé hút máu người kia, Chu Tráng Tráng tức giận đến gân phồng gấp đôi, máu ở bên trong kêu ùng ục bắt đầu sôi trào nổi lên nhưng bọt bong bóng.
Mua vé rồi lại lấy quần áo xong, Chu Tráng Tráng lập tức vọt tới trước mặt cô nhân viên phụ trách dẫn đường hỏi: “Có thấy một đôi nam nữ, nam đen thui bẩn thỉu vẻ mặt gian trá vô sỉ đê tiện hạ lưu, nữ màu da trắng nhách như mới từ trong quan tài bước ra, bộ mặt giả tạo làm ra vẻ nhu nhược, nhìn là muốn cầu cho bị sét đánh chết không toàn thây hay không?”
Bộ dáng Chu Tráng Tráng có chút dọa người, cô bán hàng nhát gan, răng cắn môi dưới, lập cập nói: “Tôi. . . . . . chỉ nhìn thấy một đôi nam nữ khác, nhưng đó là nam suất mĩ nữ . . . . . .”
Ai ngờ ngay lúc sắp thành công, tay Chu Tráng Tráng lại đình chỉ giữa không trung, không thể động đậy — cho dù hơi trắng bốc lên từ suối nước nóng nhưng nàng vẫn tinh tường nhìn thấy cô ả đang trong hồ cùng Thường Hoằng không phải Phó Dương Dương trong truyền thuyết có tà tâm gian xảo kia, mà là . . . . . . Mĩ Địch.
“Tráng Tráng, chị quả nhiên không nhìn lầm em nha.” Mĩ Địch vẫn ung dung nói, giống như mới vừa mới xem một trò hay.
“Này?” Chu Tráng Tráng buông tảng đá, giơ tay túm khuôn mặt Mĩ Địch: “Cô không phải là dịch dung đi?”
“Chị nếu có kỹ thuật này còn có thể bị Tần Trung bắt sao?” Mĩ Địch phủi tay Chu Tráng Tráng ra, đôi mắt đẹp lưu chuyển: “Tráng Tráng, xem ra em vẫn rất quan tâm Thường Hoằng nha, vừa nghe thấy nó cùng cô gái khác đi tắm suối nước nóng liền đánh tới, cũng đúng, giường của mình sao lại có thể cho người khác ngủ, nếu chị là em nhất định nấu nước sôi tạt chết bọn họ.”
“Chị cùng Hải Nhĩ. . . . . . hai người gạt em?” Chu Tráng Tráng rốt cục suy nghĩ cẩn thận . (Cả gia đình này đều lừa gạt hết)
Không uổng công ăn biết bao nhiêu óc heo chưng cay như thế.
“Chị với Hải Nhĩ cái gì cũng chưa nói nha, chính là em nghĩ tùm lum suy diễn thành cái chuyện này thôi.” Mĩ Địch đứng dậy đi ra khỏi ao, nhìn hai người nháy mắt mấy cái: “Vợ chồng son các em từ từ nán lại đây đi, đem mọi chuyện nói cho rõ ràng, đừng bày đặt sĩ diện, một khắc đáng giá ngàn vàng, thừa dịp tuổi trẻ mà vui vẻ tận hưởng đi.”
Nói xong, Mĩ Địch choàng thêm khăn tắm, chậm rãi đi ra, khuất sau khóm hoa ven hồ, không bao giờ … quay lại.
Hiện trong suối hoa hồng chỉ còn lại Chu Tráng Tráng cùng Thường Hoằng hai người. Hoàn cảnh thực lãng mạn nhưng không