Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 134951
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/951 lượt.
ười nghĩ đến đó là thuốc ngủ, lúc uống xong ngủ thành lợn chết, mìn nổ còn không sợ.
Cuối cùng cũng có thuốc ngủ, Chu tráng Tráng một hơi nuốt 10 viên, ngủ như chết, nhưng ngày hôm sau tỉnh lại phát hiện chính mình vẫn là một con heo vẹn toàn, thảm hại hơn chính là, trên mặt Thường Hoằng hiện hai cái dấu chân, thành trục đối xứng.
Nguyên lai Chu Tráng Tráng trong lúc ngủ cũng biết công phu.
Ý tưởng thứ hai của hai người là uống thúc kích dục ^_^, uống xong sẽ phiêu phiêu dục tiên, đến lúc đó còn không biết là ai cái kia ai đâu nha.
Lén lút chạy tới cửa hang mẫn cảm để mua thuốc nhạy cảm, Chu Tráng Tráng ngửa cổ lên miệng ừng ực ừng ục nuốt một ngụm thuốc.
“Thế nào?” Thường Hoằng nuốt nước miếng, bắt đầu bảo vệ trước ngực mình, lo lắng Chu Tráng Tráng sau khi uống thuốc thú tính vượt mức, bản thân mình chống đỡ không nổi.
Chu Tráng Tráng chép chép miệng, chỉ nói hai chữ: “Uống ngon!”
Thường Hoằng nhìn thấy ánh mắt của nàng cũng chỉ để lộ ra hai chữ khinh bỉ –”tham ăn”
Không biết Chu Tráng Tráng thể chất đặc thù hay là thuốc kia là sản phẩm miễn phí, Chu Tráng Tráng uống xong phản ứng gì cũng không có.
Kết quả là, heo con vẫn cứ là heo con xưa.
Những lần sau, hai người lại thực nghiệm đủ loại phương pháp: uống rượu, xem phim đen, thậm chí thử dùng thuốc mê, kết quả hết thảy đều thất bại.
Không chỉ có Thường Hoằng, ngay cả Chu Tráng Tráng cũng cảm thấy vô vọng — đời này, nàng là người mẫn cảm, cả nhà nàng đều là người mẫn cảm a!
Thể xác và tinh thần đều tổn hại, Thường Hoằng chậm rãi tinh thần sa sút, buổi tối ôm Chu Tráng Tráng ngủ, cũng luôn than ngắn thở dài, khiến Chu Tráng Tráng rất là áy náy.
Nhưng áy náy vì tinh thần sa sút của Thường Hoằng dần dần bị một hình ảnh mờ nhạt khác bao phủ, rốt cục có một ngày, Chu Tráng Tráng nhịn không được hỏi một vấn đề: “Chúng ta thật vất vả mới có thời gian một tháng ở bên nhau, cứ bởi vì việc này mà anh cả ngày rầu rĩ không vui, chẳng lẽ anh trở về chỉ là vì muốn làm chuyện ấy với em thôi sao?”
Thường Hoằng cũng không có trực tiếp trả lời, mà là hỏi ngược lại: “Ý của em là, em không muốn làm sao?”
“Em không nói như vậy.” Chu Tráng Tráng nhíu mày.
“Nhưng trong lòng em cũng nghĩ như vậy.” Âm sắc hơi mỏng bao phủ trên gương mặt Thường Hoằng.
“Anh không cần chuyển hướng đề tài.” Chu Tráng Tráng bỗng nhiên tỉnh ngộ: “Hiện tại là em hỏi anh – anh trở về cũng chỉ vì muốn cùng em làm chuyện ấy thôi sao? Trong lòng anh nghĩ, cũng chỉ có chuyện này sao?”
“Chu Tráng Tráng, vấn đề trọng điểm cũng không phải ở chỗ anh chỉ luôn thầm nghĩ làm chuyện kia, mà là vấn đề ở chổ em có muốn làm chuyện ấy với anh hay không.” Thường Hoằng giống như đang nói một câu đố chữ phức tạp.
Chu Tráng Tráng muốn mở miệng, nhưng thanh âm cũng trong yết hầu không tự giác tắc nghẹn, khi thốt ra âm lượng đã muốn rơi xuống: “Em. . . . . . đương nhiên muốn.”
Trong phòng âm u, chỉ nghe Thường Hoằng nói một câu như ám chỉ đánh úp lại: “Phải không?” (Q:Mấy câu đối thoại này sao giống mấy tên đểu lừa con gái nhà lành quá vậy nè)
Hai người chiến tranh lạnh cũng bắt đầu từ câu nói này.
Chu Tráng Tráng trở về phòng ngủ ký túc, mà Thường Hoằng cũng không giữ lại, điều này làm cho Chu Tráng Tráng càng thêm xác định một việc — Thường Hoằng chính là muốn thân thể nàng — mặc dù thân thể nàng còn không tốt cho lắm.
Chu Tráng Tráng lần này về, trong phòng ngủ lập tức lại bốc lên cuồn cuộn mùi mì ăn liền khiến người khác ngửi thấy chỉ muốn nôn.
Đại Kiều vừa bịt mũi vừa khuyên nhủ: “Đàn ông con trai vốn là sinh vật dùng nửa người dưới mà suy nghĩ a, huống chi vấn đề lạc thú, này cũng không là gì, càng huống chi muốn nói đến lấy sắc đổi sắc, cậu tránh đi đâu!”(Q: ngẫm nghĩ cả ngày chẳng hiểu câu này ý gì cả)
Chu Tráng Tráng hiểu được đạo lý này, nhưng chỉ là qua không nổi cái tâm lý kia.
Đại Kiều khuyên, Đồng Ý cũng nhíu mày suy tư, nói: “Tráng Tráng, mình cảm thấy vấn đề ở đây không phải đau hay không, mà là tận trong đáy lòng cậu vẫn chưa sẵn sàng giao bản thân cậu cho anh ấy.”
Chu Tráng Tráng thề thốt phủ nhận: “Mình rơi vào trong tay anh ấy làm sao còn có cơ hội trốn đi, dù sao chết sớm chết muộn gì cũng đều là chết, mình đương nhiên đã chuẩn bị sẵn sàng.”
“Đó đâu phải cậu tự nguyện.” Đồng Ý nói: “Từ góc độ khách quan mình thấy, tính cách cậu luôn bướng bỉnh, gặp phải Thường Hoằng coi như là gặp khắc tinh, lấy anh ấy không còn cách nào khác, cho nên mới đồng ý, chính là trong lòng cậu đối với loại bắt buộc của anh ấy vẫn rất có ý kiến, cho nên mới xuất hiện tình trạng này.”
Chu Tráng Tráng ngẫm nghĩ, cảm thấy lời này cũng rất có lý.
Bất quá dù vậy, chiến tranh lạnh vẫn cứ tiếp diễn, hai người vài ngày không có liên hệ, Chu Tráng Tráng thậm chí nghĩ, bọn họ có phải đã muốn chia tay rồi không?
Hôm nay thật sự quá phiền não, liền đi đến phòng thí nghiệm gặp Hải Nhĩ, cũng chưa nói cái gì, cứ im lặng đợi bên cạnh hắn, đứa nhỏ này trị liệu hấp thụ năng lượng cũng tốt.
Chu Tráng Tráng không mở miệng, nhưng Hải Nhĩ mở miệng: “Em ngày