Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Sử Dụng Đàn Ông

Hướng Dẫn Sử Dụng Đàn Ông

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1341806

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1806 lượt.

hình lúc này là, trên chiếc sofa mềm mại này, người đàn ông này nâng mặt cô lên, hôn lấy hôn để, bất kể cô đẩy ra thế nào, hắn ta cũng nhất định không buông tay...
"Lộ Tấn! Này! Này... Ơ..."
Tại sao cánh tay phải vừa mới tháo nẹp của người đàn ông này lại còn linh hoạt hơn cả trước lúc bị thương? Thoáng cái bàn tay phải đã chui vào dưới áo phông của cô, đốt cháy da dẻ cô...
Không đúng! Tại sao cô lại biết trước khi bị thương tay phải anh ta linh hoạt thế nào? Trước đây hình như cô chưa thử bao giờ...
Cố Thắng Nam mơ mơ màng màng suy nghĩ những vấn đề không đâu vào đâu này, hoàn toàn không phát hiện móc áo lót của mình đã bị những ngón tay linh hoạt đó tháo ra...






Lúc này, tư duy của Cố Thắng Nam luôn chậm hơn một nhịp so với hành động của người nào đó.
Lúc anh ta tháo móc áo cô, cô vẫn đang suy nghĩ: Anh ta định hôn đến lúc mình ngạt thở chắc???
Tay anh ta đã trở về đến trước ngực, cô vẫn đang suy nghĩ: Ơ hay, sao móc áo mình lại tuột ra rồi?
Đến lúc ngực cô thật sự bị chạm vào, suy nghĩ của Cố Thắng Nam rốt cục cũng đuổi theo kịp hành động của anh ta, trong đầu lập tức lóe lên một câu: Oái, mình bị hắn ta sàm sỡ rồi!
Cố Thắng Nam lập tức ngồi bật dậy như lò xo.
Xem ra anh ta thật sự cắn lưỡi bị thương rồi, bây giờ muốn nói cũng không nói nổi. Cố Thắng Nam xem nội dung anh ta viết, cô không phục, cãi lại: "Anh ta là anh... trước..."
Rượu say làm loạn? Sàm sỡ? Hay là nên nói anh ta quấy rối tình dục? Cố Thắng Nam đang do dự nên dùng từ như thế nào mới chính xác, anh ta lại bắt đầu viết chữ: "Lần trước sau khi uống say, những chuyện cô làm đối với tôi còn ác liệt hơn nhiều, hơn nhiều, hơn nhiều so với những gì tôi làm vừa rồi!"
Anh ta viết mấy chữ "hơn nhiều" càng ngày càng to, muốn dùng cách này để thể hiện sự giận dữ vô biên vô hạn của mình.
Cố Thắng Nam càng không phục: "Hôm đó tôi uống say, quên sạch mọi chuyện rồi. Anh có vu oan giá họa cho tôi thế nào thì tôi cũng chịu!"
Anh ta lại trợn mắt nhìn cô.
Người đàn ông này tạm thời không thể nói chuyện, tốt thật, cô có thể chiếm thượng phong quá dễ dàng. Cố Thắng Nam bày ra điệu bộ "Cho anh trợn mắt thoải mái", có chút dương dương tự đắc. Thấy dùng ánh mắt tấn công không có hiệu quả, Lộ Tấn lại bắt đầu múa bút thành văn trên sổ góp ý: "Đừng tưởng rằng tôi không biết vì sao khi đó cô muốn chuốc tôi say, nhưng cuối cùng chính cô lại say mèm".
Cố Thắng Nam sửng sốt.
Thấy thế, Lộ Tấn đắc ý bật cười. Nhưng vừa cười đã động đến vết thương trên lưỡi, lập tức lại đau đớn nhăn nhó, tiếp tục buồn bực cúi đầu viết chữ: "Celine Từ của cô đã bán rẻ cô rồi. Không phải cô vẫn nói tôi mê tín sao? Vậy tại sao cô còn tin tưởng vào chuyện nụ hôn may mắn mà chính tôi còn không tin đó?"
Cố Thắng Nam mất một thời gian dài mới tiêu hóa nổi những gì anh ta viết. Cô thật sự không dám tin, người đàn ông này có thể biết được bí mật của cô, khả năng duy nhất chính là...
"Bạn tôi nói hết những chuyện đó với trợ lí của anh à?"
Đã có bài học vừa rồi, Lộ Tấn không dám cười nữa, chỉ có thể đắc ý nhướng mày, viết tiếp: "Trước mặt nam sắc, tình bạn của phụ nữ trở nên mỏng manh yếu ớt như một tờ giấy".
Cố Thắng Nam tức giận vung tay đấm anh ta nhưng anh ta đã tránh thoát được.
Lộ Tấn lại cúi đầu viết chữ rất nhanh, Cố Thắng Nam áp đến gần xem, giúp anh ta đọc từng chữ từng câu: "Chuyện nụ hôn may mắn có phải thật sự hay không? Cô muốn biết không?"
Cố Thắng Nam do dự một chút, còn chưa kịp trả lời, anh ta lại bắt đầu viết chữ: "Tôi cắn lưỡi, xem như xui xẻo đã chuyển đến bên tôi. Chúng ta phải làm lại một lần với tinh thần nghiên cứu học hỏi, xem lần này xui xẻo có đổi bên nữa hay không".
Cố Thắng Nam lập tức đã phát hiện ra âm mưu của anh ta: "Anh cho rằng tôi là con ngốc à? Tự nhiên tôi cần gì phải thử để rước số đen vào mình..."
Còn chưa nói xong, cổ cô đã bị anh ta giữ chắc, sau đó anh ta áp môi lên.
Lưỡi anh ta bị đau, lần này chỉ có thể chạm môi là dừng, sau đó tách ra. Cố Thắng Nam ngẩn ra một giây, hai giây, ba giây. Sau khi tỉnh lại, chuyện đầu tiên chính là vội vàng kiểm tra chính mình: Mặt không bị thương, miệng cũng không bị thương, lưỡi cũng không tổn hại gì, đầu cũng không đau, lưng cũng không đau, chân cũng không tê...
Cố Thắng Nam đứng bật dậy, từ cao nhìn xuống, dương dương tự đắc tuyên bố: "Ha! Ha! Ha! Thực tiễn chứng minh, hoàn toàn không có chuyện nụ hôn may mắn gì cả".
Lộ Tấn ngẩng đầu nhìn cô, vẻ mặt hơi phức tạp. Cố Thắng Nam sợ người đàn ông này lại gây chuyện, cô dự định nói hết câu nữa là rời khỏi hiện trường: "Đúng rồi, trợ lí Mạnh đã nằm viện, sau này anh đừng nghĩ đến chuyện sai anh ta đến nhà tôi trộm thức ăn nữa".
Để tránh xảy ra chuyện bất ngờ như vấp ngã, Cố Thắng Nam cố ý cúi đầu bước đi, nhìn thấy cái chân Lộ Tấn trên đường, cô hết sức thận trọng bước qua, đồng thời hoan hô trong lòng: Ha! Đã tránh được một tai nạn!
Nhìn thấy chiếc bút bi Lộ Tấn vứt trên mặt đất sau khi viết, cô nhẹ nhàng nhảy qua, đồng thờ


Teya Salat