Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341784
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1784 lượt.
nhưng mới vừa đi đến hành lang bên ngoài bếp sau, anh ta đã đột nhiên dừng lại...
Đoán xem anh ta nhìn thấy gì?
Anh ta lại nhìn thấy cô nàng đàn ông đi từ bếp sau ra với vẻ mặt hưng phấn.
Cứ thế xuất hiện ngay trước mặt anh ta.
Lộ Tấn không khỏi dừng chân.
Nhìn thấy anh ta, Cố Thắng Nam cũng sửng sốt, nhưng vẻ mặt cô nhanh chóng khôi phục hưng phấn, bước chân nhanh hơn đi đến chỗ anh ta.
Cô thoáng dừng lại chốc lát cách anh ta mười xen ti mét rồi đột nhiên nhào tới ôm chặt anh ta.
Mặc dù người phụ nữ này chỉ ôm anh ta không phẩy không một giây rồi buông ra ngay nhưng toàn thân Lộ Tấn vẫn bỗng dưng cứng đờ.
Cô nàng đàn ông này lại chủ động ôm ấp mình?
Khóe miệng Lộ Tấn giật giật, gần như đã sắp cười.
Nhưng một giây sau, Lộ Tấn đã hung ác đè nụ cười này xuống, lạnh mặt, nhướng mày: "Uống nhầm thuốc à?"
Chỉ tiếc lúc này hình như sóng não cô nàng đàn ông hoạt động khác tần số với anh ta, Cố Thắng Nam hưng phấn nhìn Lộ Tấn vài lần rồi há miệng: "Anh biết không, không ngờ Tổng giám đốc Trình của chúng tôi đã dùng sức một người thuyết phục được Thụy Phong không cắt giảm nhân viên nữa!"
"!!!"
Lộ Tấn không thể tin được tai mình! Anh ta có nghe nhầm không? Cô nàng đàn ông này cứ mở miệng lại gọi Trình Tử Khiêm là "Tổng giám đốc Trình của chúng tôi"?
Nhưng hiển nhiên Lộ Tấn không chỉ bị tấn công như vậy...
"Tổng giám đốc Trình của chúng tôi thật sự là... quá cool!"
"!!!"
Lộ Tấn không thể tin được mắt mình! Anh ta có nhìn lầm không? Cô nàng đàn ông này lại chắp hai bàn tay áp lên má phải làm ra vẻ háo sắc???
Lộ Tấn ghét bỏ dùng hai đầu ngón tay kẹp hai bàn tay đang áp bên má phải người phụ nữ này và kéo ra: "Cô đã cả mớ tuổi rồi, vẻ mặt háo sắc này không thích hợp với cô chút nào cả, mau bỏ đi ngay cho tôi".
Theo kế hoạch đã định, chẳng lẽ công lao này không phải nên thuộc về anh ta sao? Không phải người phụ nữ này nên kêu "Lộ tiên sinh của chúng ta quá cool, quá đẹp trai" hay sao? Rốt cục là khâu nào đã xảy ra vấn đề?
Hơn nữa quan trọng nhất nhất nhất là... Anh ta đến để mừng sinh nhật cô, tại sao còn chưa bắt đầu thi thố tài năng đã bị gã Trình Tử Khiêm đó nốc ao rồi???
"Cô đã cả mớ tuổi rồi, vẻ mặt háo sắc này không thích hợp với cô chút nào cả, mau bỏ đi ngay cho tôi".
Lộ Tấn nói lòng đầy căm phẫn, đáng tiếc Cố Thắng Nam vốn đã không nghe thấy anh ta nói gì, chỉ chăm chú nhìn xách bia trên tay anh ta.
Thừa dịp Lộ Tấn còn chưa phản ứng lại, Cố Thắng Nam đã giật mấy xách bia, vừa quay đầu đi về vừa thêm dầu vào lửa: "Tổng giám đốc Trình vừa nói muốn uống bia anh đã mang bia tới rồi, tiện quá, tôi đỡ phải chạy tận đến kho hàng để lấy".
"..."
Lộ Tấn nhìn cô hết sức phấn khởi cầm xách bia của mình chạy vào bếp, lập tức cảm nhận được sự bi thảm của một người phải may áo cưới cho người khác.
Trình Tử Khiêm hiểu ý, đẩy cả chiếc khay về phía Lộ Tấn: "Đây là bếp trưởng Cố của chúng tôi tự tay làm, mùi vị tuyệt đối là hạng nhất".
Trình Tử Khiêm mới nói được có mười tám từ tất cả, Lộ Tấn đã tiêu diệt xong món râu bạch tuộc hấp ớt, hiện đang khởi xướng tiến công món thịt gà xé sợi hun khói.
Cố Thắng Nam nhìn không nổi nữa, làm bộ định kéo khay ăn lại: "Này, anh không được ăn hết, phần Tổng giám đốc Trình của chúng tôi một chút!"
Nhưng Trình Tử Khiêm lại ngăn cô: "Không sao, tôi không đói".
Lộ Tấn ăn xong gà hun khói, mút đầu ngón tay, đầu mày khóe mắt đều lộ rõ vẻ hạnh phúc. Mấy món đưa cay anh ta mang đến lập tức bị tay nghề của Cố Thắng Nam đánh tan tác, Lộ Tấn đương nhiên hết sức hào phóng đưa chiếc túi trên tay mình cho Trình Tử Khiêm: "Đây là ít mồi nhắm rượu tôi mua ở bên ngoài, bây giờ chúng thuộc về anh. Tôi không phải là người hẹp hòi như ai đó..." Vừa nói anh ta vừa không quên liếc Cố Thắng Nam đầy ẩn ý.
Cố Thắng Nam khinh thường hừ một tiếng, quay đầu sang uống bia, hoàn toàn coi thường Lộ Tấn.
Thôi thì nể mặt đồ ăn, cũng nể tình đã sắp đến sinh nhật cô, Lộ Tấn quyết định không chấp nhặt người phụ nữ này nữa. Anh ta mở một lon bia, uống mấy ngụm để đè nỗi bực dọc xuống: "Từ bao giờ hai người trở nên thân quen như vậy? Nửa đêm vẫn còn uống bia với nhau?"
Cố Thắng Nam nhếch miệng không nói lời nào, Trình Tử Khiêm lại tiếp lời: "Chuyện cắt giảm nhân viên làm cho cô ấy bị liên lụy rất nhiều, cho nên hội đồng quản trị vừa đưa ra quyết định, tôi đã lập tức đến nói với cô ấy".
Người phụ nữ này phớt lờ Lộ Tấn, nhưng lại tỏ ra hết sức thân thiết với Trình Tử Khiêm. Trình Tử Khiêm vừa nói xong, cô đã bắt đầu khen ngợi: "Tổng giám đốc Trình đã vất vả vì nhân viên chúng tôi như vậy, đúng là một người nhiệt tình, lại không kiêu căng, có năng lực làm việc..."
Lộ Tấn thấy trong lòng nhạt thếch, anh ta khinh thường liếc người phụ nữ này, ngắt lời cô: "Cố Thắng Nam, tôi không biết là cô lại giỏi nịnh bợ đến vậy".
Cố Thắng Nam đã quyết tâm phải đứng về phe Trình Tử Khiêm, cô hất cằm, tỏ ý không - phục - thì - cãi - lại - xem: "Tôi nói đều là thật".
Trình Tử