Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341781
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1781 lượt.
ư vậy rồi mà còn có thể dùng hành động để thể hiện thái độ của mình: Hắn ta tự khoe khoang mà chẳng biết xấu hổ, làm mình nghe mà cũng thấy buồn nôn...
%%%%%%%
(*): Nhà hàng Michelin: Nhà hàng được công ty Michelin đánh giá từ 1 sao trở lên đến 5 sao. Công ty Michelin đã đưa ra danh sách này từ hơn một trăm năm trước và cập nhật hàng năm. Tuy nhiên Michelin lại là một công ty sản xuất lốp xe.
Hai lần trước người phụ nữ này uống say, Lộ Tấn không thể may mắn thoát khỏi lần nào, cả hai lần đều bị nôn đầy người. Không thể để quá tam ba bận, lần này Lộ Tấn đã có bài học kinh nghiệm, thấy người phụ nữ này đang muốn nôn mà không nôn được, Lộ Tấn quyết đoán lấy áo mưa trong cốp xe ra mặc vào, đeo thêm khẩu trang lên.
Nhìn chính mình toàn thân trên dưới chỉ lộ ra đôi mắt trong gương chiếu hậu, Lộ Tấn gật gật đầu hài lòng, lúc này mới khởi động xe.
Cuối cùng cũng đưa người phụ nữ này về nhà cô thành công, Lộ Tấn nhìn chiếc đồng hồ báo thức đặt trên chiếc tủ đầu giường, kim giờ vừa vượt qua số mười hai.
Kế hoạch hoàn hảo đã bị gã họ Trình đó phá hoại, Lộ Tấn suy nghĩ xem có cần phải bỏ luôn cả nụ hôn chúc ngủ ngon cuối cùng trong kế hoạch hay không. Nhưng nhìn dáng vẻ ngủ say của cô, một sợi dây thần kinh nào đó trong lòng Lộ Tấn đã bị kích thích.
Quan sát kĩ lưỡng gương mặt đỏ bừng và khóe miệng hơi hất lên của cô, tại sao trước đây anh ta lại không phát hiện người phụ nữ này có làn da đẹp như vậy? Thậm chí trên thái dương cô, Lộ Tấn có thể da mạch máu màu xanh lờ mờ dưới làn da mỏng manh.
Hoặc nói chính xác hơn, hôn lên khẩu trang của anh ta.
Lúc này mình nên vui mừng vì đã đeo khẩu trang hay là nên thất vọng vì đã lỡ mất nụ hôn chủ động của người phụ nữ này? Lộ Tấn đang do dự, đột nhiên người phụ nữ này quay đầu đi...
"Ọe!"
Cô đã nhịn được lâu như vậy, cuối cùng vẫn nôn...
Lộ Tấn vừa căng thẳng lại vừa thoải mái: May mà mình có khả năng tiên đoán, áo mưa vẫn mặc trên người.
***
Tia nắng ban mai đầu tiên xuyên qua khe hở rèm cửa sổ chiếu xuống bên mép giường.
Cố Thắng Nam mở mắt, đầu óc vẫn quay cuồng. Cô đưa tay day huyệt thái dương, chớt phát hiện ánh nắng đang chiếu lên đầu ngón tay.
Hé mắt nhìn ánh nắng lốm đốm trên đầu ngón tay, Cố Thắng Nam sửng sốt.
Có gì đó không đúng.
Từ Chiêu Đễ từng mang con chó bảo bối của cô đến nhà Cố Thắng Nam ăn chực. Khi đó còn thú cưng của Từ Chiêu Đễ còn chưa để đầu ngố kiểu nhóc Ma rư kô mà vẫn để đầu kiểu Minie. Chính con chó để đầu Minie đó đã cắn tan rèm cửa sổ phòng ngủ của Cố Thắng Nam, Cố Thắng Nam tháo luôn rèm cửa sổ nhưng vẫn quên chưa tìm người thay. Xung quanh không có tòa nhà nào cao hơn tòa nhà tập thể này, cửa sổ phòng ngủ vẫn nằm trong trạng thái thả rông, Cố Thắng Nam cũng không quan tâm.
Vậy tại sao lúc này lại có rèm cửa sổ?
Cố Thắng Nam không thể không ngồi dậy, lập tức phát hiện chuyện không đúng không chỉ có rèm cửa sổ.
Đồ ăn vặt cô để trên chiếc tủ đầu giường đi đâu mất rồi?
Đống quần áo cô ném trên chiếc ghế cuối giường chạy đi đâu rồi?
Cô đưa mắt nhìn quanh, cả phòng ngủ sạch sẽ không giống như có người ở. Cố Thắng Nam vén chăn chuẩn bị xuống giường, lại kinh ngạc một lần nữa.
Trên người cô đang mặc một chiếc áo ngủ kiểu nam.
Cố Thắng Nam cúi đầu ngửi cổ áo, chiếc áo thoang thoảng mùi nước xả vải. Cố Thắng Nam cau mày, đây hình như là...
Mùi thường xuất hiện trên người Lộ khó tính, man mác mà sâu lắng.
Đây là... Nhà của Lộ khó tính?
Vậy bây giờ cô để chân trần, trên người chỉ mặc một chiếc áo ngủ rộng rãi, không lẽ tối qua...
Cố Thắng Nam không cầm được nuốt nước miếng.
Không có tâm tư thưởng thức sàn nhà không dính một hạt bụi nhỏ, sáng bóng đến mức có thể soi gương được dưới chân, Cố Thắng Nam chạy như bay ra cửa phòng ngủ.
Trong nháy mắt đưa tay mở cửa, cửa phòng tắm bên cạnh cô cũng bị một người khác kéo ra.
Hơi nước mang theo mùi thơm của sữa tắm tràn tới chóp mũi Cố Thắng Nam, cô vô thức quay đầu sang thoáng nhìn, sau đó lập tức quay đầu về hướng cũ.
Lộ Tấn trơ mắt nhìn tai người phụ nữ này từ từ đỏ bừng lên, anh ta vừa cầm khăn tắm lau khô tóc vừa đi ra ngoài: "Tôi khuyên cô cũng đi tắm đi, nếu không biết cô ở nhà tôi mà đột nhiên nhìn thấy bộ dạng của cô bây giờ thì chắc chắn tôi sẽ cho rằng là mà nữ xuất hiện trong nhà mình".
Cố Thắng Nam hít sâu, gạt bỏ một số ý nghĩ linh tinh, đứng bên cạnh cửa nói mà không quay đầu lại: "Tôi về nhà mình rồi tắm".
Nói rồi cô định đi ra ngoài.
Lộ Tấn mở cửa tủ quần áo ra, ung dung buông một câu: "Lúc đưa cô đến nhà tôi, tôi đã quên không mang chìa khóa nhà cô theo".
Một câu hời hợt khiến bước chân Cố Thắng Nam khựng lại.
Lộ Tấn bỏ chiếc khăn tắm quấn quanh lưng ra, ném sang một bên, mặc quần vào: "Hơn nữa phòng ngủ nhà cô bây giờ chắc chắn là vô cùng thê thảm. Cô đừng về vội thì tốt hơn".
Vô cùng thê thảm?
Cố Thắng Nam vắt hết óc nhó lại xem tối qua mình đã làm gì, nghĩ đến đau đầu mà vẫn không nhớ ra được gì cả. Cô chỉ nhớ rõ