Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341769
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1769 lượt.
au lưng Cố Thắng Nam không lên tiếng, lúc này nhìn thấy Lê Mạn bị Cố Thắng Nam quát hoảng sợ không dám nói lời nào, Lộ Tấn vẫn im lặng không lên tiếng, khóe miệng lại khẽ nhếch lên, sau đó lặng lẽ giơ ngón tay cái ra dấu với Cố Thắng Nam.
Cố Thắng Nam vừa quay đầu lại đã nhìn thấy ngón tay cái đang giơ lên của Lộ Tấn, cô ngẩng đầu, trợn mắt nhìn Lộ Tấn cảnh cáo, dường như đang nói với Lộ Tấn: Anh mà còn làm con rùa rụt đầu nữa là tôi sẽ lôi cái đầu rùa ra khỏi mai rồi chặt mất!
Lúc này Lộ Tấn mới làm bộ ho một tiếng, nắm tay lại đặt nắm đấm lên chóp mũi làm ra vẻ ngạo mạn, liếc mắt nhìn Lê Mạn: "Cái gì mà nam không nam nữ không nữ?" Nói xong, Lộ Tấn đưa tay choàng qua vai Cố Thắng Nam rồi đột nhiên kéo vào lòng mình: "Đây là bạn gái của tôi".
Đây là... bạn gái... của tôi...
Trái tim Cố Thắng Nam đập mạnh: Thịch!
Ngay sau đó lại: Thịch!
Cuối cùng đập không ngừng như một bản giao hưởng: Thịch thịch thịch thịch thịch...
Cùng lúc đó, Lê Mạn cũng cực kì kinh ngạc, hai mắt trợn tròn sắp rơi ra khỏi hốc mắt.
"Hơn nữa..." Trong khi hai người phụ nữ đều bị chấn động tâm lí cực mạnh, mỗi người ôm một suy nghĩ khác nhau, thì Lộ tiên sinh lại ung dung đến mức chỉ muốn cho ăn đập: "Bạn trai bạn gái sống chung là chuyện rất bình thường, sau này đừng có mách lẻo mẹ tôi cái gì mà chung sống bất hợp pháp nữa!"
Dường như Lê Mạn bị những gì Lộ Tấn nói làm bừng tỉnh, cô ta giơ ngón tay chỉ thẳng vào mũi Lộ Tấn lên án: "Không thể như vậy được! Rõ ràng trước đây anh nói với em, người yêu của anh là... Mạnh Tân Kiệt cơ mà?"
Trái tim đang đập thình thịch của Cố Thắng Nam đột nhiên ngừng đập.
Cô suýt chết vì choáng váng.
Lộ Tấn nhận ra bờ vai Cố Thắng Nam đột nhiên cứng đờ. Anh ta cúi đầu, ghé sát vào tai Cố Thắng Nam, giải thích với một âm lượng chỉ có cô mới nghe thấy: "Không nói như vậy thì không thể thoát khỏi cô ta được".
Nhưng thực tế đã chứng minh, cho dù đã nói như vậy, anh ta vẫn không thể thoát khỏi được Lê Mạn...
***
Ngày thứ ba Lộ Tấn chuyển sang nhà Cố Thắng Nam.
Cố Thắng Nam đi làm về nhà, đã là 10 giờ tối, vậy mà vẫn còn bị hành hạ cả bên trong nhà lẫn bên ngoài cửa.
Hành hạ bên ngoài cửa đến từ hàng xóm...
Từ khi Lê Mạn chuyển đến làm hàng xóm của cô, lần đầu tiên Cố Thắng Nam nhận ra Lộ Tấn là một người hàng xóm tốt đẹp đến mức nào. Ít nhất Lộ Tấn cũng không đứng khoanh tay lạnh lùng bên phòng bếp đối diện nhìn lom lom sang bếp bên này như Lê Mạn.
Điều này khiến lần đầu tiên trong đời Cố Thắng Nam cảm thấy nấu ăn là một loại hành hạ.
Vì vậy cô chỉ úp vội hai bát mì rồi lập tức chạy từ phòng bếp về phòng khách.
Cô đặt một bát lên trên bàn uống nước, bưng một bát còn lại ăn ngon lành.
Lộ Tấn nhìn bát mì với vẻ chán ghét: "Anh chuyển sang nhà em, dù sao cũng nên có một bữa tiệc chào mừng chứ? Bắt anh ăn uống kham khổ thế này là định đuổi anh đi à?"
Hành hạ trong nhà đến từ vị Lộ tiên sinh chăm bẵm kiểu gì cũng không vừa lòng này.
Cố Thắng Nam gắp một đũa mì to, vừa nhai nhồm nhoàm vừa phát âm lúng búng: "Tự anh đi vào bếp mà xem, có mì ăn liền cho anh ăn là đã tốt lắm rồi".
Lộ Tấn nghi hoặc nhìn cô rồi đứng dậy xỏ dép lê đi vào trong bếp. Cố Thắng Nam mặc kệ anh ta, tiếp tục thưởng thức bát mì của mình. Chỉ chốc lát sau Lộ Tấn đã đen mặt quay lại, hiển nhiên anh ta cũng nhìn thấy pho tượng nữ thần mặt đen đứng bên phòng bếp đối diện: "Được rồi, lần này tha cho em".
Lộ Tấn đẩy bát mì ăn liền trên bàn sang bên cạnh, khuất mắt trông coi, đồ ăn không ngon không được làm ô nhiễm ánh mắt anh ta.
Chỉ chốc lát sau Cố Thắng Nam đã ăn xong bát mì của mình, thấy anh ta không thèm động đũa, cô lập tức bưng bát mì của Lộ Tấn lên chiến đấu tiếp.
Lộ Tấn nhìn cô nuốt ngấu nghiến, không cầm được nhíu mày: "Em ăn khỏe như vậy mà sao trên người không đắp thêm được mấy lạng thịt? Đúng là phí phạm thực phẩm".
Cố Thắng Nam ngẩng đầu, thấy anh ta nhìn ngực mình đầy ẩn ý. Cô lập tức đá anh ta một cái: "Loại người gọi một bàn đồ ăn, thấy mùi vị hơi không đúng đã bắt người ta làm lại mười mấy hai mươi lần như anh mà còn không biết xấu hổ nói em lãng phí đồ ăn?"
Lộ Tấn không tranh cãi với cô. Chân cô thoáng qua trước mắt anh ta, sức chú ý của anh ta đã bị thu hút. Dưới lớp quần jean, chân cô lộ ra một đường cong hết sức đẹp đẽ, Lộ Tấn vừa cảm thán "rốt cục người phụ nữ này cũng chịu bỏ chiếc quần thể thao màu xám vạn năm không thay đổi kia" vừa ngồi dịch vào gần cô: "Ngày mai em được nghỉ à?"
"Đúng, sao?"
Lộ Tấn lại nhìn mặt cô: "Hình như em đã sắp hết hẳn dị ứng rồi".
Cố Thắng Nam vô thức xoa xoa mặt, tạm dừng ăn, nghi hoặc nhìn Lộ Tấn.
Quả nhiên sau khi chăm chú nhìn cô ba giây, Lộ Tấn nhướng mày bóng gió với cô: "Phải chăng là đã có thể thực hiện hợp đồng rồi?"
Cố Thắng Nam tạm thời quên cả nói chuyện, cô còn bưng bát mì ngồi trên sofa, chợt phát hiện anh ta đang từ từ thu hẹp khoảng cách giữa hai người.
Lộ Tấn cầm bát mì trên tay cô đặt sang bên cạnh, tiếp tục thi công công trình vĩ đại là kéo gần khoảng cách giữa hai bên.
Nhận ra