Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341749
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1749 lượt.
ố Kiến Trung liền chuyển giọng, lại hỏi một lần nữa: "Tối qua hai đứa đi đâu?"
Cố Thắng Nam nuốt nước bọt: "... Bệnh viện".
Cố Kiến Trung hoài nghi quan sát bộ quần áo dị hơm trên người Lộ Tấn: "Cả đêm đều ở bệnh viện?"
"... Vâng".
"Vì sao tắt nguồn điện thoại? Có biết bố rất lo lắng cho con hay không?"
"Điện thoại của con... hết pin".
Xem ra Cố Kiến Trung còn dự định tiếp tục tra hỏi, Lộ Tấn lén véo Cố Thắng Nam. Cố Thắng Nam bị đau, lập tức phản ứng lại, vội ngắt lời Cố Kiến Trung: "Bố, để con đỡ anh ấy vào nhà nghỉ ngơi đã, có chuyện gì lát nữa nói tiếp!"
Nói xong cô nhanh chóng dìu Lộ Tấn đi vào phòng ngủ dành cho khách.
Cố Kiến Trung lập tức nâng cao âm lượng định giữ Cố Thắng Nam lại: "Bố còn chưa nói xong!"
Đáp lời Cố Kiến Trung chỉ có tiếng sập cửa sầm một tiếng.
Đóng cửa phòng lại, Lộ Tấn lập tức được buff đầy máu sống lại. Anh thoáng nhìn chính mình trong tấm gương lớn cạnh cửa, lập tức nhíu mày chán ghét, vừa mở tủ quần áo tìm quần áo để lát nữa tắm xong sẽ thay, vừa hỏi Cố Thắng Nam đã mệt mỏi nằm vật xuống giường: "Bố em có sở thích lạ nhỉ, nuôi khỉ làm thú cưng cơ à?"
"Vượng Tài được bố em nhặt được lúc thăm dò địa chất Nam Mĩ mấy năm trước", Cố Thắng Nam nằm sấp trên giường, kéo gối tới kê xuống dưới má: "Vượng Tài thông minh, nó đã theo bố em đến rất nhiều quốc gia".
Vừa gối đầu được nửa giây, Cố Thắng Nam đã cứng đờ. Hình như trên gối có mùi lạ, cô ngửi ngửi, lập tức hoảng sợ ném chiếc gối ra thật xa: "Vượng Tài tè vào gối của em rồi!"
Lộ Tấn cởi chiếc áo sơ mi chật chội khó chịu trên người ra, nói với vẻ giễu cợt: "Nó thông minh lắm à? Có tè vào gối rồi viết một câu \'Vượng Tiền đã đến chơi ở đây\' như Tôn Ngộ Không hay không?"
"..."
Cố Thắng Nam ấm ức ngồi dậy, đúng lúc này, cô nhìn thấy một...
Người đàn ông khỏa thân.
Cố Thắng Nam vội che mắt lại: "Sao anh lại cởi sạch ra?"
Lộ Tấn không quan tâm: "Anh phải đi tắm, không cởi sạch thì tắm sao được?"
Cố Thắng Nam ngượng ngùng không dám nhìn anh, cũng không dám trả lời anh, anh bước từ từ tới trước mặt cô, mỉm cười: "Có phải em chưa từng nhìn đâu, làm gì mà phải che mắt như thế?"
Cố Thắng Nam đuổi anh: "Anh đi tắm đi!"
Lộ Tấn lần này lại không vội đi vào phòng tắm mà tiếp tục bám trụ không đi: "Bây giờ cho em hai lựa chọn, một là vào tắm cùng anh, hai là tối nay cùng anh chuyển ra ngoài, tìm một khách sạn cùng tắm với anh".
"..."
Mặt Cố Thắng Nam càng đỏ hơn.
"Sao?"
Âm cuối vút cao như khiêu khích hệ thần kinh yếu ớt của giáo viên Cố...
Trong phòng khách...
Cố Kiến Trung nhìn đồng hồ, lại nhìn cánh cửa phòng ngủ vẫn đóng chặt, tự nhủ: "Đưa thằng kia vào phòng thôi mà sao lâu thế?"
Vivian tưởng rằng ông bác đang nói chuyện với mình, vừa gạt bàn tay Vượng Tài đang vuốt mặt mình ra vừa nói: "Bác ạ, Lộ Tấn là một gã đàn ông tốt. Thực ra bác có thể yên tâm giao Thắng Nam cho anh ta".
Cố Kiến Trung nhếch miệng: "Bác lại không nghĩ như vậy". Dứt lời lại ra lệnh cho Vượng Tài: "Vượng Tài, đi gọi chị gái con ra đây".
Thấy Cố Kiến Trung đưa tay chỉ chỉ cửa phòng ngủ, Vượng Tài lập tức trả lời khẹc khẹc, nhảy từ trên người Vivian xuống, chạy thẳng tới phòng ngủ.
Tiếng móng vuốt cào cửa vang lên, Cố Thắng Nam đành phải đứng dậy đi mở cửa, nhưng vừa đi được hai bước đã bị Lộ Tấn giữ lại. Cố Thắng Nam quay lại nhìn Lộ Tấn như thăm dò, không ngờ đúng lúc này, anh đột nhiên lại bế thốc cô lên: "Anh đã khóa trái cửa, con khỉ đó đừng hòng vào được".
Tiếng cào cửa càng ngày càng rõ, Cố Thắng Nam rất lo lắng: "Nhỡ đâu nó cào thủng cửa thì sao..."
"Anh cũng muốn xem xem nó có bản lãnh cào thủng cửa trong thời gian chúng ta tắm chung hay không".
Vào phòng tắm, mở vòi hoa sen, khi nước và những nụ hôn dịu dàng của anh tới tấp mơn trớn làn da Cố Thắng Nam, cô không còn tâm tư nào suy nghĩ đến mối an nguy ngoài cửa nữa. Cô dịu dàng đáp lại nụ hôn của anh, để mặc anh cởi bộ quần áo ướt sũng của cô ra, cảm nhận sự run rẩy trào tới khi tay anh vuốt ve cô, trong lòng nghĩ: Thảo nào Từ Chiêu Đễ lại đắm chìm trong niềm vui xác thịt như thế, cảm giác này quả thật cực kì dễ nghiện, đúng là
Rất thích... rất thích...
Khi ngón tay thon dài của anh luồn tới dưới lưng quần cô, sắp sửa vuốt ve sâu hơn...
"Rầm!" Tiếng cửa đập mạnh vào tường vang lên.
Hai người đang nhắm mắt hưởng thụ đồng thời chết sững, từ từ, từ từ quay đầu nhìn ra cửa phòng tắm.
Cửa phòng tắm đột nhiên bị người khác mở ra, không, nói chính xác là đột nhiên bị khỉ đẩy ra...
Mà lúc này con khỉ đó đang đứng hiên ngang ngoài cửa phòng tắm nhìn hai người bọn họ qua làn hơi nước mờ mịt.
Lộ Tấn ngẩn ra ba giây, nhìn ánh mắt con khỉ đó chạy từ trên mặt anh xuống dưới, cuối cùng dừng lại tại nơi nào đó dưới bụng anh.
Lộ Tấn chửi bậy một tiếng theo phản xạ có điều kiện, vội kéo khăn tắm trên giá bên cạnh quấn quanh người.
Vượng Tài vẫn đứng yên, đột nhiên vui sướng kêu khẹc khẹc, dường như đang nói: Không cần che đâu, ta đã nhì