Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342422
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2422 lượt.
sàng thuê người làm ở cửa hàng chứ không nhờ bố phải động một ngón tay, bố có biết mẹ con nói thế nào không? Mẹ con nói bố đã mệt mỏi nhiều năm như vậy, cũng nên được thoải mái một chút. Thế mà bố báo đáp mẹ con như thế sao?”.
“Bố sẽ tay trắng ra đi”.
“Tay trắng ra đi là được à?”.
“Bố đã nói chuyện với mẹ con rồi. Bố sẽ tay trắng ra đi”.
“Cái gì?”.
“Mẹ con biết rồi”.
“Sao?”.
“Mẹ con đã biết từ lâu rồi, mẹ con nói sẽ ly hôn, bố tay trắng ra đi, để không ảnh hưởng đến việc thi đại học của con nên mới chưa nói với con”.
“Mẹ con…”.
“Mẹ con hoàn toàn không quan tâm đến bố. Vì một chuyện nhỏ bằng móng tay, bà ấy có thể ầm ĩ ngất trời với người khác, nhưng chuyện này lớn như vậy mà bà ấy hoàn toàn không thèm nổi giận, nói thẳng với bố là bố chỉ việc tay trắng ra đi”. Vu Trường Thanh ngồi xuội lơ trên sofa, ngẩn người nhìn lên trần nhà: “Bố không quan trọng bằng tiền và sự nghiệp của bà ấy, mấy năm nay bố chỉ là người làm công trong nhà. Bây giờ con đã lớn rồi, sắp vào đại học, bà ấy căn bản không cần bố nữa”.
Vu Giai hoàn toàn không nghĩ rằng bố mình sẽ trả lời như vậy, cô bé nhìn bố gần như trân trối: “Mẹ con nói vậy?”.
Cô bé cho rằng mẹ mình sẽ làm to chuyện, sẽ làm cho Lâm Như và bà cô mình mất thể diện, nhưng không nghĩ rằng mẹ mình lại quyết đoán đến vậy.
“Đương nhiên là bà ấy nói”. Vu Trường Thanh nhìn đứa con gái mình tự tay nuôi lớn, khẽ cười: “Lúc con còn nhỏ, người khác đều nói con giống bố. Bây giờ xem ra con lại giống bà ấy hơn”.
“Thế vì sao bố không xin mẹ con tha thứ?”.
“Con à, từ mấy năm trước bố và mẹ con đã không còn chuyện gì để nói với nhau rồi. Sau khi bà nội con qua đời, bố đã nghĩ tới chuyện ly hôn, nhưng vì con nên mới nhẫn nhịn đến bây giờ. Giờ con đã trưởng thành, bố và mẹ con…”.
“Con vào đại học thì bố mẹ sẽ tự do đúng không? Con không thèm học lớp mười hai, không học cái đại học chó má nào nữa, được chưa?”. Vu Giai xách chiếc túi lên, chạy ào ra ngoài cửa.
Nổi Loạn
‘Trích lời Gia Mộc: Nhà tù là trường học tốt nhất’.
Công việc giúp người khác ly hôn này thực sự cũng có khách hàng quen sao? Uông Tư Điềm rót trà nóng cho khách hàng, sau đó ngồi luôn tại chỗ xem trò vui.
“Con bé Giai Giai này bướng bỉnh quá, bố nó vừa nói chuyện với nó xong nó liền chạy ra ngoài, đến giờ đã được một ngày một đêm mà vẫn không thấy bóng nó đâu”. Phương Trân xoa xoa tay, tỏ ra vừa căng thẳng vừa xấu hổ: “Đều là lỗi của tôi, tôi nên nói rõ ràng với nó”.
Phương Trân là một phụ nữ rất đẹp, mặc dù đã có tuổi nhưng ăn mặc rất thời thượng, tóc uốn sóng xinh xắn buông thoải mái, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, thoạt nhìn trẻ hơn tuổi thực ít nhất mười tuổi. Chiếc vòng tay ngọc bích trên cổ tay phát sáng xanh dịu, dù không phải hàng thượng hạng nhưng cũng rất đáng giá. Ngược lại, Lâm Như ngồi bên cạnh bà ta vẫn ăn mặc giản dị như ba năm trước, trên mặt không hề son phấn, có vẻ rất dịu dàng, rất nữ tính. Vu Trường Thanh là một người đàn ông trung niên hơi béo, dung mạo bình thường. Nói thật, ông ta chẳng xứng với bất kỳ ai trong số hai người phụ nữ này.
Sơ bộ xem ra Vu Giai làm những chuyện này rất tốt. Uông Tư Điềm gần như đã hỏi hết tất cả bạn học và bạn bè của cô ta mà không ai biết cô ta đi đâu.
Trịnh Đạc bảo bố mẹ Vu Giai mang CPU máy tính của cô bé đến văn phòng tư vấn. Sau khi phá mật khẩu đăng nhập máy tính, anh ta tra ra tất cả mọi tài khoản QQ và tài khoản ngân hàng trực tuyến của Vu Giai. Tài khoản chính của Vu Giai luôn để chế độ ẩn nhưng lần đăng nhập gần nhất lại diễn ra cách đó không lâu, xem ra cô gái nhỏ này vẫn không nhịn được dùng điện thoại di động lên mạng. Vu Giai cũng xem như một người có tiền trong các thiếu nữ vị thành niên, trong tài khoản ngân hàng có khoảng mười sáu, mười bảy ngàn tệ, nghe nói mười lăm ngàn tệ trong đó là bà nội cô bé để lại cho cô bé trước khi chết để dùng cho việc học hành, mẹ Vu Giai chuyển thẳng vào tài khoản của con gái luôn. Số tiền còn lại là các loại tiền dành dụm như tiền mừng tuổi, trong ví điện tử có hai, ba trăm tệ.
Qua các số liệu trên ngân hàng trực tuyến thì cô bé đã rút ba ngàn tệ khi bỏ nhà ra đi, ngoài ra không còn giao dịch nào khác. Trịnh Đạc mở lịch sử tin nhắn, quả nhiên cô bé không có nhiều bạn cùng tuổi, nội dung trao đổi với các bạn học phần lớn cũng là các vấn dề học tập. Sau khi các bạn học của cô bé biết tin cô bé bỏ nhà ra đi, nhóm của lớp cô bé đã bàn tán sôi nổi một hồi, rất nhiều người nói đã nhìn thấy cô bé ở chỗ nọ chỗ kia, trong đó có một người nói anh họ của mình là nhân viên quản lý một quán net, có một cô bé đã ở lỳ trong quán net hai ngày một đêm rất giống Vu Giai.
Trịnh Đạc dùng máy tính của mình gửi mấy tin nhắn trojan cho Vu Giai. Năm phút sau cô bé sờ đến điện thoại, mở tin nhắn ra, Trịnh Đạc xâm nhập điện thoại, cưỡng chế khởi động GPS, nhanh chóng xác định được vị trí hiện nay của cô bé, cách quán net mà bạn học của cô bé nói rất gần.
Uông Tư Điềm lấy cớ đến đưa nước, lại d