XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342412

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2412 lượt.

g thân thiết, mảnh tình cũ giữa Lâm Như - vốn vẫn chịu đựng chồng và Vu Trường Thanh - bố của Vu Giai lại từ từ bùng cháy. Khác với Vu Trường Thanh chịu khó chăm lo việc nhà, ông chồng không bao giờ để ý đến gia đình càng ngày càng làm cho bà ta chán ghét, cuối cùng quyết định ly hôn. Sau khi ly hôn, lúc đầu Lâm Như còn chỉ thỉnh thoảng trò chuyện vài câu với Vu Trường Thanh khi gặp mặt, sau mỗi lần đồ điện trong nhà bị hỏng, bồn cầu bị tắc đều nhờ Vu Trường Thanh giúp đỡ. Phương Trân là một phụ nữ mạnh mẽ, một mình phụ trách một cửa hàng thực phẩm không nhỏ, bận tối mắt tối mũi, căn bản không hề để ý đến quan hệ của hai người, cuối cùng họ lại cặp với nhau…
Lần đầu tiên Vu Giai phát hiện bố có bồ, Vu Giai cũng không biết người phụ nữ cưa sừng làm nghé trên weibo là cô Lâm thoạt nhìn thật thà lương thiện bảo thủ. Mãi cho đến khi tình cũ lại cháy, cô bé mới vô tình phát hiện có lúc bố nói đi ra ngoài câu cá với bạn mà lại ra ngoài từ cổng phía đông tiểu khu rồi vòng về cổng phía tây, nhân lúc mọi người không để ý đi lên cầu thang nhà cô Lâm…
Hè năm lớp mười một lên lớp mười hai, bố cô ta nói Mã Dược thi đại học được điểm tiếng anh rất cao. Tiếng anh là môn yếu của Vu Giai, nên nhờ Mã Dược kèm tiếng anh cho Vu Giai. Lúc đầu Vu Giai rất giận, định làm cho Mã Dược mất mặt, nhưng nhớ tới năm đó cô Lâm ly hôn chú Mã, nghe nói cô Lâm đã tìm được một luật sư và thám tử tư rất lợi hại, lôi được hết tất cả tình nhân, bất động sản và tài sản tẩu tán các nơi của chú Mã ra, còn tra rõ toàn bộ lịch sử đen tối của chú Mã khiến chú Mã đang là một quan chức nhỏ không thể không tay trắng ra đi để bảo toàn chức vụ. Bây giờ để những người lợi hại như vậy quay lại đối phó cô Lâm thì sẽ thế nào?
Mã Dược ném xấp tài liệu này sang bên cạnh, ngẩng đầu nhìn ánh mắt giễu cợt của Vu Giai: “Không, không thể là mẹ anh được”.
Gần như từ lúc cậu ta nhớ được chuyện, mẹ đã thường xuyên khóc lúc kể lể bố ra ngoài tìm gái hoang với cậu ta. Vì vậy cậu ta thù hận sâu sắc đám gái hoang đó, sau đó mỗi lần bố dẫn cậu ta đi gặp các “cô”, cậu ta đều làm các “cô” đó khó xử. Lúc Vu Giai nói với cậu ta là bố cô ta ngoại tình cậu ta còn không tin, đến tận lúc Vu Giai mang những tin nhắn đó ra, cậu ta mới tin chú Vu cũng ngoại tình, vì thế mới cho Vu Giai địa chỉ của văn phòng tư vấn Gia Mộc, không ngờ kết quả lại là…
“Lúc chưa xem những tài liệu này thì em cũng cho rằng không thể như vậy, bây giờ…”. Vu Giai cười lạnh lùng, nói: “Có phải anh đã biết từ lâu rồi không? Anh cố ý để em đi thuê thám tử tư điều tra ra chuyện này để em ngu ngốc đi nói với mẹ, để mẹ em làm ầm ĩ lên, để bố em ly hôn mẹ em? Em cho anh biết, anh cũng biết tính mẹ em, nếu để mẹ em biết chuyện này thì mẹ anh đừng hòng còn sống ra khỏi thành phố A!”.
“Em đừng suy nghĩ đen tối như vậy được không? Anh không biết”. Mã Dược đứng lên, cậu ta cảm thấy mình sắp không thể thở được nữa.
“Anh về nói với mẹ anh, bảo bà ấy tránh xa bố em một chút, nếu không em sẽ cho bà ấy biết tay!”.
Mã Dược xách ba lô của mình lên: “Vu Giai, em đúng là con ngoan của mẹ em”.
“Không phải con mẹ em thì chẳng lẽ là con mẹ anh à? Mẹ anh có xứng không?”. Vu Giai vênh mặt lên.
Vu Trường Thanh gần như không dám nhìn vào mắt con gái: “Mấy thứ này… ở đâu ra?”.
“Bố đừng quan tâm con lấy những thứ này ở đâu ra, con chỉ muốn hỏi bố, bố có cần cái nhà này nữa không?”.
“Giai Giai…”.
“Bố trả lời con đi!”.
“Giai Giai, mấy năm nay bố rất vất vả…”.
“Vất và? Bố thì có gì vất vả? Mỗi ngày chín giờ đi làm năm giờ về, cơ quan có xe đưa xe đón, tiền lương hằng tháng được chuyển vào thẻ đúng hạn, có vất vả cũng chỉ có việc đi chợ nấy cơm hằng ngày là vất vả. Còn mẹ con? Từ khi con đi nhà trẻ, mẹ đã bắt đầu mở hàng bán quán rồi. Từ bán đồ ăn vặt đến bán thực phẩm bây giờ, có một xu nào không phải tiền mồ hôi nước mắt? Mẹ và con có xin bố một xu nào không? Ông bà nội bị ốm, cô không có tiền, lần nào bố mở miệng mà mẹ con không cho tiền? Quần áo của bố một năm bốn mùa, có cái nào là không phải hàng hiệu? Đồ ăn đồ dùng đồ mặc trong nhà có thứ nào không phải mẹ con kiếm về? Bố có công việc tốt như vậy cũng là do ông ngoại tìm giúp!”.
“Sao con nói chuyện giống mẹ con như vậy? Câu nào cũng tiền tiền tiền tiền tiền! Bố cần vợ, không cần tiền!”.
“Bố muốn một người vợ kiểu gì? Giống như cô Lâm à? Ngày ngày nấu cơm quét nhà giặt quần áo? Ngoài số tiền nhận được khi ly hôn và mấy đồng tiền nghỉ một cục sau khi nghỉ làm quản lý thư viện thì bà ta đã kiếm được xu nào khác chưa? Bố mà lấy bà ta thì bây giờ vẫn còn đang ở căn hộ rách nát nhà ông bà nội ấy”.
“Nhưng ít nhất bố cũng đeuợc như một người đàn ông! Bố không phải uất ức như bây giờ!”.
“Bố… Đây chính là suy nghĩ của bố sao? Thế ngày ngày đón con đi học về, nấu cơm cho con, chải tóc cho con, đưa con đến câu lạc bộ thì không phải việc một người đàn ông nên làm à? Mẹ con bận, mẹ con mệt, nhưng mẹ con có bao giờ nhờ bố giúp mẹ việc gì chưa? Kể cả như bây giờ, con không cần có người đưa đón nữa, mỗi ngày chỉ ăn bữa sáng ở nhà, mẹ con cũng sẵn