Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342439

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2439 lượt.

y cả bằng tốt nghiệp cũng không biết lấy được bằng cách nào. Nhưng bởi vì gia cảnh của Giang Tĩnh tốt, lúc người khác bận tìm công việc thì cô ta đã đi làm, người khác bận xem mắt thì cô ta đã chuẩn bị lấy con trai của bạn bố mình, nhà cửa, xe cộ, tiền mặt, tất cả đều có người chuẩn bị sẵn cho cô ta dùng.
Trần Minh Minh và Giang Tĩnh làm bạn nhiều năm như vậy, mặc dù cũng nhận được không ít lợi ích nhưng cũng bị Giang Tĩnh chọc tức rất nhiều lần. Cô ta dành dụm rất lâu mới mua được chiếc áo khoác tạm gọi là hàng hiệu, trong mắt Giang Tĩnh lại chỉ là một chiếc áo thông thường đã lỗi mốt. Lúc cô ta lấy chồng, gia đình hai bên dốc hết tiền của trả khoản phí lần đầu cho căn hộ nhỏ, Giang Tĩnh chỉ đến nhìn qua đã nói căn hộ này không đáng một đồng, nhân tiện làm mất mặt luôn cả họ hàng nhà chồng Trần Minh Minh.
Những chuyện này cô ta đều có thể nhẫn nhịn, ai bảo cô ta có chuyện cần nhờ vả Giang Tĩnh? Mối quen biết của Giang Tĩnh khiến cô ta vừa vào văn phòng luật sự đã nổi trội hơn người khác, khiến cô ta có thể một bước lên mây. Cô ta không tin nhất thời không bằng người ta thì cả đời cũng không bằng người ta, sớm muộn gì cũng có một ngày cô ta có thể phấn đấu đến mức làm cho Giang Tĩnh phải hâm mộ.
Nhưng ai biết thế sự đổi dời, cô ta có cố gắng đến mấy thì cũng vẫn luôn kém một chút, cho dù cô ta có thể oai phong trước mặt người khác, thậm chí dám cãi lại ông chủ, nhưng cô ta vẫn phải cúi đầu trước mặt Giang Tĩnh.
Đến tận lúc cô ta cặp với Trương Kình… Giang Tĩnh tốt số thì đã sao? Chẳng phải vẫn bị cô ta kéo xuống ngựa đấy thôi?
Nhà họ Trương mặc dù là phú hào nhưng tài sản của nhà họ Trương thì có quan hệ gì với Giang Tĩnh? Giang Tĩnh bây giờ có thể tùy tiện ký séc mua đồ, có thể vung tiền như rác trên thị trường nhà đất và xe cộ, nhưng tách khỏi tài lực của nhà họ Trương, Giang Tĩnh sẽ không còn là gì hết.
Cô ta lái xe vào bãi gửi xe ở khu nhà mình, xách túi xuống xe, khóa cửa xe lại, trong lòng thầm nghĩ: “Giang Tĩnh… tôi phải xem sắc mặt của cô lúc nhìn thấy kết quả theo dõi, xem cô có làm ầm ĩ, có làm nhà chồng ghét bỏ hay không? Tôi phải xem cô uy phong được đến lúc nào!”.
Lâm Gia Mộc rời tay khỏi bàn phím một lát: “Tất cả mọi tài khoản của Tiêu Lộ đều trống rỗng, thẻ tín dụng nợ ít nhất một trăm mấy chục ngàn, một số khoản đã quá hạn thanh toán”.
Loại ham mê bài bạc này thật sự còn đáng sợ hơn ngoại tình, tài sản trong nhà sơ ý một chút sẽ bị rút ruột hết, chính mình không cẩn thận cũng bị đám người cho vay nặng lãi bám sát.
“Có cần nói với Trần Minh Minh bây giờ không?”. Trịnh Đạc vừa lau tay vừa đi từ trong phòng tắm ra.
“Để em xem tay anh nào”. Lâm Gia Mộc lấy hộp đồ cấp cứu trong ngăn kéo ra. Mặc dù Trịnh Đạc đánh người ta nhưng tay cũng bị xây xát.
“Chỉ trầy xước chút thôi, xối nước cho sạch là được, không cần bôi thuốc”. Anh ta đã quen bị thương, chỉ có điều mấy năm gần đây rất ít khi động thủ với ai, các vết chai biến mất, vừa động thủ đã rách da, nhìn có vẻ rất đáng sợ.
“Vết thương nhỏ để lâu cũng thành sẹo. Anh tưởng anh mới mười tám tuổi à?”. Lâm Gia Mộc kéo anh ta ngồi xuống, bôi thuốc lên vết thương cho anh ta. Trịnh Đạc chủ yếu bị rách da và tụ máu ở khớp xương trên nắm đấm. Mấy tên lưu manh đó không thể nào chạm được vào người anh ta.
Trịnh Đạc cười cười, đưa tay cho cô xử lý. Thôi được, cứ coi như là chiều cô vậy: “Chuyện này em định làm thế nào?”.
“Trần Minh Minh rất sĩ diện, nếu em vạch trần chuyện này trước mặt cô ta thì cô ta không những không cảm kích em mà còn hận em. Dù sao cô ta cũng chỉ ủy thác em điều tra ngoại tình, nói với cô ta rằng chồng cô ta không ngoại tình là được”.
Trịnh Đạc nhíu mày. Lần đầu tiên anh ta thấy Lâm Gia Mộc thiếu thông cảm với phụ nữ như vậy: “Nếu cô ta bị đòi nợ thì sao?”.
“Anh cho rằng chồng cô ta nợ nhiều tiền như vậy, lại động đến tiền trong tài khoản của gia đình, cô ta không biết sao? Cô ta đã biết rõ chuyện này từ lâu rồi, chúng ta cần gì phải làm tiểu nhân?”.
“Em đã biết chuyện gì?”.
Lâm Gia Mộc đưa một phiếu thuê phòng được in từ trước cho Trịnh Đạc, Trịnh Đạc thoáng nhìn rồi sửng sốt: “Hai người họ…”.
“Lần này chúng ta bị Trần Minh Minh chơi một vố rồi”. Từ đầu cô đã thấy lạ rồi, tự nhiên bốn người họ tranh cãi, lại còn đánh cược trước mặt mọi người. Nhớ lại tình hình hôm đó, rõ ràng Trần Minh Minh là người khơi chuyện. Nhưng cô ta là loại người chỉ quan tâm đến lợi ích, tại sao lại bày ra trò này? Đầu tiên Lâm Gia Mộc tưởng cô ta giống Tiền Vi Vi, biết chồng có bồ, muốn nhân cơ hội xử lý chồng, không ngờ vừa bắt đầu điều tra đã phát hiện cô ta và chồng Giang Tĩnh đi thuê phòng. Hai người này lần nào cũng dùng tên của Trần Minh Minh để đăng ký, không buồn giấu giếm dù chỉ một chút. Lâm Gia Mộc xưa nay hận nhất là bị người khác lợi dụng, không ngờ lần này lại bị lợi dụng triệt để như vậy: “Thứ sáu tuần sau bọn họ cùng đến xem kết quả, em sẽ công bố hết toàn bộ kết quả luôn”.
“Có cần nói với Giang Tĩnh không?”.
“Hôm nay em nói với Giang Tĩnh rồi, Giang Tĩnh tức điên l