Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342452
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2452 lượt.
hì mới thực lòng dạy em, sau này có vụ án mới giao cho em. Trong số những người cùng vào văn phòng luật sư một lượt với chị, chị là người đầu tiên độc lập tiếp nhận vụ án, chính bởi vì chị cần mẫn, coi trọng công việc, làm việc cẩn thận, không bao giờ than vãn”.
“Nhưng em nghe người ta nói, làm luật sư thì quan hệ là quan trọng nhất…”.
“Đương nhiên, nhưng có ai vừa sinh ra đã có sẵn tất cả? Vừa sinh ra đã có người giúp đỡ trải đường mở quan hệ xong xuôi? Nếu có người như vậy thật thì có mấy ai muốn làm luật sư? Chị không thể nói không có người dựa vào quan hệ đã thành công như vậy, nhưng có quan hệ và lại tận dụng tố quan hệ cũng là cả một nghệ thuật. Chẳng hạn như buổi họp lớp lần này, có bạn học làm kiểm sát viên, có bạn học đã là quan tòa, còn có một số bạn học làm ở văn phòng luật sư. Những người này sớm đã trở thành một nhóm rồi, họp lớp là một phương thức để củng cố tình cảm, nhưng dù thế thì trong nhóm cũng có xa có gần…”.
Dù Uông Tư Điềm trưởng thành sớm nhưng cô bé cũng chỉ nửa hiểu nửa không những gì Lâm Gia Mộc nói: “Người trẻ tuổi vĩnh viễn không hiểu thế giới của người già”.
“Em bảo ai là người già?”. Lâm Gia Mộc véo tai Uông Tư Điềm, Uông Tư Điềm cười hì hì né tránh. Lâm Gia Mộc dứt khoát lao tới cù Uông Tư Điềm, hai người lăn lộn trên giường, Uông Tư Điềm không ngừng kêu: “Tha mạng! Trịnh Đạc ca cứu mạng!”.
Trịnh Đạc bên ngoài nghe thấy trong phòng ầm ĩ nhưng chẳng muốn ngăn lại, ngón tay không ngừng di động trên bàn phím, đến tận lúc thấy Lâm Gia Mộc hét lên một tiếng mới đứng dậy mở cửa. Lâm Gia Mộc nửa người trên nằm dưới nhà, nửa người dưới vẫn ở trên giường, Uông Tư Điềm đang nằm sấp trên giường kéo Lâm Gia Mộc.
Trịnh Đạc dùng một tay kéo Lâm Gia Mộc lên: “Sao bảo chọn quần áo cơ mà?”.
“Quần áo thì chọn xong rồi, nhưng không có bộ nào mặc được cả”.
Trịnh Đạc nhìn tủ quần áo chật ních, thở dài: “Vì thế…”.
“Ông chủ, đưa tôi đi mua quần áo đi…”. Lâm Gia Mộc chớp mắt nhìn Trịnh Đạc đầy chờ mong.
“Đúng vậy, ông chủ!”. Uông Tư Điềm cũng hùa theo Lâm Gia Mộc.
“Được rồi, anh đi cùng bọn em”. Bị hai người làm nổi da gà, Trịnh Đạc vội vã đồng ý. Hai người phụ nữ này muốn đi dạo phố nên bắt anh ta đitheo làm tài xế kiêm chân khuân vác, đằng nào thì anh ta cũng vẫn phải đồng ý, thôi thì chết sớm siêu sinh cho sớm.
Dù thuộc nhóm người có thu nhập cao nhưng Lâm Gia Mộc vẫn phải chùn bước trước các cửa hàng treo đầy biển giảm giá, khuyến mãi mà giá vẫn cắt cổ trong trung tâm thương mại ở thành phố A. Đi dạo hơn một tiếng mà Lâm Gia Mộc vẫn không mua được bộ quần áo nào hài lòng, chỉ có Uông Tư Điềm tìm được mấy chiếc áo thun kha khá trong xe hàng giảm giá. Trong lúc hai người vừa uống trà sữa trong quán nước ở tầng 5 vừa đợi Trịnh Đạc đã bị bỏ rơi ở tầng dưới thì hai bóng người quen thuộc xuất hiện khiến Lâm Gia Mộc chỉ hận không có khe nứt nào để chui vào. Mặc dù cô biết khi đến họp lớp tất nhiên sẽ phải gặp hai người này, nhưng với tính nết của họ thì gặp muộn ngày nào vẫn tốt ngày ấy. Càng không cần phải nói hôm nay cô mặc bộ quần áo cũ mua từ năm ngoái, dưới chân cũng chỉ có chiếc túi mua sắm cũ đựng quần áo giảm giá của Uông Tư Điềm.
Cô cầm thực đơn định che mặt nhưng đã muộn…
“Lâm Gia Mộc!”. Người cao hơn trong hai người phụ nữ đó nhanh chóng phát hiện Lâm Gia Mộc nhờ lợi thế chiều cao.
Lâm Gia Mộc đặt tờ thực đơn xuống, nở nụ cười nghề nghiệp: “A! Giang Tĩnh, Trần Minh Minh…”.
Người phụ nữ dáng người rất cao phát hiện Lâm Gia Mộc chính là Giang Tĩnh, làn da trắng nõn, khuôn mặt cực kỳ rạng rỡ, chỉ hơi béo một chút, toàn thân đều là hàng hiệu, trên cổ tay đeo một chiếc vòng tay ngọc bích, ngón tay đeo một chiếc nhẫn kim cương và một chiếc nhẫn đá quý, tất cả đều sặc sỡ lóa mắt. Trên tay cô ta là ba, bốn chiếc túi mua sắm, không có nhãn hàng trong nước nào, tất cả đều là hàng ngoại. Người có dáng người nhỏ nhắn hơn là Trần Minh Minh. Trần Minh Minh ngoại hình bình thường, hơi đen, ăn mặc không phô trương như Giang Tĩnh nhưng cũng đều là hàng hiệu, túi mua hàng xách trên tay cũng là của các thương hiệu lớn.
Thời học đại học, hai người này chính là một cặp hoa tỷ muội thân thiết, cả ngày cùng nhau buôn đủ chuyện lớn chuyện nhỏ trong trường, có việc gì chỉ cần một trong hai người biết là dư luận sẽ lập tức xôn xao, cả trường đều biết Giang Tĩnh có vẻ nhiệt tình hơn, gặp ai cũng như thể bày hết ruột gan ra với họ, dường như người khác chỉ giấu giếm một chút chuyện riêng tư cũng là có lỗi với cô ta. Giang Tĩnh nói chuyện rất không giữ mồm giữ miệng, có lúc nặng lời làm tổn thương người khác cũng nói mình là ác miệng không ác tâm.
Trần Minh Minh thì có vẻ thật thà nhã nhặn hơn, kỳ thực lại rất chú ý đến mọi chuyện, rất giỏi quan sát sắc mặt người khác, phối hợp ăn ý một tĩnh một động với Giang Tĩnh.
Hai người này cũng không hẳn là có xích mích với Lâm Gia Mộc, chẳng qua là họ quá thích “quan tâm” đến người khác.
Nhìn thấy Lâm Gia Mộc, quả nhiên hai người họ lập tức quan sát một hồi, sau đó nhìn nhau cười, ngồi vào bàn của Lâm Gia Mộc mà không h