Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342400

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2400 lượt.

hím này với bố em có chuyện gì… Bây giờ bố em và chú Ba lại diễn trò như vậy… Em cảm thấy không bình thường lắm”.
“Thế nên em muốn bên chị nghĩ cách lấy mẫu DNA của Hàn Siêu và bố em để xét nghiệm?”.
“Vâng, chắc bên chị cũng có bảng giá cho công việc như thế này chứ?”.
“Việc này thuộc phạm vi những vụ đặc biệt, kinh phí ứng trước mười ngàn, tổng cộng ba mươi ngàn. Bên chị gửi mẫu DNA đến tổ chức xét nghiệm do em chỉ định là coi như xong việc, em sẽ phải thanh toán nốt số tiền còn lại”.
“Ok. Vậy chúng ta ký hợp đồng thế nào? Hợp đồng điện tử được không?”.
“Được”. Lâm Gia Mộc gửi hợp đồng điện tử cho Hàn Dĩnh, Hàn Dĩnh nhanh chóng ký hợp đồng rồi gửi lại.
Trịnh Đạc quấn khăn tắm từ phòng tắm đi ra, ôm Lâm Gia Mộc từ phía sau. Lâm Gia Mộc phản ứng rất nhanh, lập tức tắt webcam, nhưng Hàn Dĩnh bên kia MSN đã nhanh chóng gửi mấy biểu tượng thán phục: “Bà chủ, chị có bán chồng không?”.
Trịnh Đạc cầm micro: “Không bán”.
Hàn Dĩnh bên kia cười suýt té ghế. Là một đứa con gái đang nghi ngờ bố có con riêng, nhưng tâm trạng cô ta vẫn thoải mái một cách khác thường.
“Đi mặc quần áo vào”. Lâm Gia Mộc chấm dứt cuộc trò chuyện, véo cánh tay Trịnh Đạc.
“Buổi tối Tư Điềm có ở đây đâu”. Trịnh Đạc tựa cằm lên đỉnh đầu Lâm Gia Mộc: “Vụ này là gì vậy?”.
“Con riêng”.
Lâm Gia Mộc đưa hợp đồng cho Trịnh Đạc xem. Trịnh Đạc xem hợp đồng, cau mày: “Người ủy thác là Hàn Dĩnh? Còn gã Hàn Quốc Trụ trong hợp đồng là…”.
“Là bố Hàn Dĩnh”.
“Quả nhiên Trường Giang sóng sau xô sóng trước”. Trịnh Đạc cười cười: “Lát nữa ra ngoài ăn khuya hay là lên tầng trên?”.
Ánh mắt Lâm Gia Mộc lấp lánh: “Tối nay em muốn ở một mình”.
Sau lần lau súng cướp cò vì chuyện của Tiết Văn Vũ, quan hệ của hai người bọn họ đã trở nên quá mức thân mật, Trịnh Đạc đã ngủ ở nhà cô liên tục hai tuần liền. Sáng sớm hôm nay thức dậy, cô phát hiện trong nhà đã có riêng một ngăn kéo đựng đồ lót và tất của Trịnh Đạc, ngay cả tủ quần áo cũng có bốn, năm chiếc mắc áo bị anh ta chiếm mất. Hình như… anh ta đã xâm lấn vào mọi mặt cuộc sống của cô mà cô hoàn toàn không phát giác…
Trịnh Đạc buông cô ra, hôn một cái lên trán cô: “Ờ”.
Hai người đã cùng chơi trò ám muội quá lâu, Trịnh Đạc quá hiểu Lâm Gia Mộc.
“Trịnh Đạc…”. Rời khỏi vòng tay anh ta, Lâm Gia Mộc lại cảm thấy hơi lạnh… Cô đã biến thành một thiếu nữ ngoan ngoãn không rời được đàn ông từ khi nào? Cô gọi tên Trịnh Đạc, lại khinh bỉ chính mình.
“Gì thế?”.
“Sáng mai đến văn phòng mang một hộp giấy A4 tới, văn phòng hết giấy rồi”.
“Ok”.






Thái Hậu Giá Lâm
Trích lời Gia Mộc: Một phụ nữ mạnh mẽ đến mấy cũng vẫn có mẹ.
Sau khi ăn một chiếc bánh, Uông Tư Điềm lấy cớ có việc trốn ra phòng khách. Vốn cô ta cảm thấy hai người chơi trò ám muội làm người khác nhìn đến phát chán, không ngờ khi quan hệ của hai người càng ngày càng thân mật, suốt ngày vô tình hay cố ý ân ân ái ái lại càng khiến cô ta thấy chướng mắt.
“Tư Điềm! Lát nữa anh chị phải cùng ra ngoài tra án, em không có việc gì thì không được rời khỏi văn phòng”.
“Em biết rồi”. Tư Điềm cầm máy tính bảng lên QQ. Cô ta phải kiềm chế và có ý thức bảo mật cao lắm mới không buôn chuyện với bạn bè về cuộc tình của hai ông bà già trong văn phòng mình. Cô ta liếc nhìn hai người này qua đuôi mắt. Hôm nay ngoài trời có tuyết, Trịnh Đạc vẫn quanh năm quần bò không thay đổi, có điều đã đi giày da nâu đậm, mặc áo jacket da. Lâm Gia Mộc thì mặc quần dài, áo len cashmere phối hợp với áo khoác Burberry. Trịnh Đạc lấy cho Lâm Gia Mộc một chiếc khăn quàng, Lâm Gia Mộc gật đầu, Trịnh Đạc quàng khăn cho cô rất thành thạo, sau đó lại cầm chiếc túi Gucci chờ cô đi giày.
“Cháu tên là Uông Tư Điềm”.
“Tên hay lắm. Năm nay cháu bao nhiêu tuổi? Có bạn trai chưa?”. Sao lại chuyển sang đề tài này rồi?
“Năm nay cháu mới mười tám bác ạ, còn chưa có bạn trai”. “Mười tám à? Sao không học đại học?”.
“Tại… cháu không thi đỗ”.
“Thế thì ôn lại đi. Mặc dù đại học không phải con đường duy nhất dẫn đến thành công, nhưng…”.
Trời ạ, không phải bác đang cần tìm con gái sao? Tại sao lại dạy bảo mình hăng say như vậy? Uông Tư Điềm ngẩng đầu nhìn trần nhà, khóc không ra nước mắt.
Mười năm trước, Hàn Quốc Trụ cũng được xem như một nhân vật hiển hách ở thành phố A, nhưng mười năm nay lại dần dần suy tàn. Mười năm trước lúc nhà họ Hàn có tiền, có người nói Hàn Quốc Trụ có tài sản ít nhất năm trăm triệu, nhưng sau mấy phi vụ đầu tư thất bại và phát triển lên tỉnh lỵ, thậm chí lên Bắc Kinh mà không thành công, tài sản của Hàn Quốc Trụ không ngừng co lại, chủ yếu chỉ còn trông chờ vào một trung tâm thương mại được đầu tư thành công mấy năm trước. Mà kể cả trung tâm thương mại năm tầng đó cũng có đến tám phần mười cửa hàng không phải của nhà họ Hàn. Việc kiếm tiền của nhà họ Hàn là dựa vào hai cửa hàng tổng cộng không đến một ngàn mét vuông ở tầng một trung tâm thương mại, phí quản lý và phí thuê mặt bằng. Mặc dù trung tâm thương mại này rất có giá,


Old school Swatch Watches