Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342395

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2395 lượt.

đã hơn ba mươi rồi, cũng qua lại với Trịnh Đạc nhiều năm. Nếu con ngượng thì để mẹ nói với nó. Con nói với nó, tất cả những tình yêu không lấy kết hôn làm mục đích đều là trò lưu manh…”.
“Mẹ, là chính con không muốn cưới…”. Lâm Gia Mộc trợn mắt, cô không cần đoán cũng biết mẹ cô vừa xem phim gì.
“Con ngốc vừa thôi. Con là con gái, lại còn lớn tuổi hơn người ta. Người ta ba mươi vẫn đang xoan, con thì đã quá tuổi toan về già rồi. Còn không chịu lấy chồng sinh con thì con sẽ thành sản phụ lớn tuổi, không sinh được…”.
Lâm Gia Mộc giơ điện thoại ra xa, cau mày nhìn đồng hồ, khoảng ba phút sau mới đưa điện thoại lại gần tai, bà cụ bên kia vẫn còn đang ca cẩm: “Mẹ nói cho con biết, con đừng hòng lừa mẹ. Giờ mẹ đi ra bến xe, lập tức bắt xe đến đó. Lần này con mà không cưới thì mẹ cứ ở lỳ đấy!”.






Dỗ Dành
Trích lời Gia Mộc: Biết cách dỗ dành phụ nữ cũng là một loại bản lãnh.
Lâm Gia Mộc nằm bò trên vô lăng, rên rỉ như một con cún bị thương. Trịnh Đạc vuốt vuốt tóc cô: “Còn hai mươi tiếng nữa mẹ em mới đến mà”.
“Biết thế”.
“Hay là em đi về nghỉ một lát trước đã?”.
Lâm Gia Mộc nhìn ông ta với vẻ nghi hoặc, sau đó lại ngẩng đầu nhìn hình ảnh quảng cáo của trung tâm thương mại, người đàn ông đang tạo dáng đứng đón khách trên ảnh chính là…
“A… Anh là ông chủ…”, cô cười hơi ngượng ngùng.
“Không có gì, sự hài lòng của khách hàng chính là hạnh phúc của chúng tôi. Tôi sẽ chuyển ý kiến của cô đến nhân viên bên dưới. Trước đây khi lát gạch ngoài hiên, chúng tôi chỉ chú ý đến mỹ quan mà không suy nghĩ chuyện chống trơn trượt, đúng là sơ suất”.
Nói xong ông ta lại lấy một tấm danh thiếp và một chiếc thẻ trong túi xách ra: “Đây là thẻ hội viên vàng của chúng tôi. Cô đến bộ phận khách hàng trên tầng 5 điền thông tin là có thể kích hoạt. Đây là danh thiếp của tôi, sau này mong cô tiếp tục đóng góp cho chúng tôi những ý kiến quý báu”.
“A… thật là ngại quá”. Lâm Gia Mộc thoáng nhìn tấm danh thiếp ghi đầy chức vụ, vừa nhìn đã biết là một người quan trọng: “Tổng giám đốc Hàn! Cảm ơn anh!”.
“Không có gì. Sau này đến trung tâm thương mại mua đồ, tôi sẽ giảm giá cho cô”.
“Cảm ơn”. Lâm Gia Mộc gật đầu, định cất danh thiếp và tấm thẻ vào trong túi. Nhưng khi cô lấy hộp danh thiếp trong túi xách ra, chiếc túi lại trở nên vướng víu. Hàn Quốc Trụ cầm đỡ túi cho cô rất tự nhiên: “Để tôi cầm giúp cho”.
Cô cất danh thiếp của Hàn Quốc Trụ vào chiếc hộp đựng danh thiếp, lại lấy một tấm danh thiếp của mình ra: “Tôi là luật sư, tôi họ Lâm”.
“A, luật sư Lâm”. Hàn Quốc Trụ nhận danh thiếp, thấy trên danh thiếp chỉ có tên văn phòng luật sư Gia Mộc, Lâm Gia Mộc, sau đó là số điện thoại, không có thông tin rườm rà gì khác. Ông ta nhận danh thiếp, ra hiệu mình đang cầm túi giúp Lâm Gia Mộc nên không thể mở túi ra được.
“Xin lỗi”. Lâm Gia Mộc cất hộp danh thiếp vào túi rồi cầm lại túi xách. Hàn Quốc Trụ cũng cất danh thiếp của Lâm Gia Mộc vào trong túi xách của mình.
Hai người trao đổi danh thiếp phải mất khoảng dăm ba phút. Cho dù là người qua đường cũng có thể thấy rõ là Hàn Quốc Trụ thấy gái đẹp nên hứng chí, nhưng Tiêu Lệ lại quay mặt qua phía khác làm như không hề phát hiện.
Lâm Gia Mộc đã đi rất xa, Hàn Quốc Trụ vẫn còn vẫy tay cáo biệt, sau đó lại cầm túi xách cho vợ, mở cửa chiếc xe Benz để vợ lên xe trước rồi ông ta mới ngồi vào ghế lái.
Lâm Gia Mộc đi vào trung tâm thương mại, lượn một vòng ở tầng một rồi đi ra, quay lại chiếc xe Hyundai của mình trong bãi đỗ xe, lấy điện thoại di động gửi một “tin nhắn” cho Hàn Quốc Trụ. Hàn Quốc Trụ quả nhiên mở tin nhắn của người đẹp mới quen, cũng vô tình khiến điện thoại di động của mình bị nhiễm trojan.
Hai phút sau, tất cả mọi lịch sử liên lạc của Hàn Quốc Trụ đã được ghi lại vào iPad của Lâm Gia Mộc. Ngoài chiếc Vertu đang dùng thì ông ta còn có một chiếc iPhone 5S. Trong hai chiếc điện thoại này thì Vertu dùng để gọi điện, iPhone 5S dùng để lên mạng. Chiếc iPhone 5S gần như chỉ liên lạc với phụ nữ, ít nhất có bốn người liên lạc rất tích cực, trong đó có một người tên là Bách Hợp Dại trao đổi với ông ta nhiều nhất. Nội dung tin nhắn giữa hai người nếu in ra thì chắc chắn có thể xếp vào dạng tiểu thuyết người lớn, xem ra người này chính là người tình mới của ông ta.
Hàn Quốc Trụ và Tiêu Lệ đến một nhà hàng cơm Tây, Trịnh Đạc dừng xe lại: “Có cần vào ngồi một lát không?”.
“Em uống cốc cà phê là được”. Lâm Gia Mộc chỉ quán cà phê bên kia đường.
Hàn Quốc Trụ là loại người Lâm Gia Mộc rất hay gặp trong quá trình làm việc, chẳng qua ông ta là người tương đối có tiền trong số những người này. Một người bạn của cô làm ở bộ phận hỗ trợ pháp luật của hội liên hiệp phụ nữ kể, kẻ lăng nhăng nghèo nhất cô ta gặp là một người ở quê ra đây làm việc chân tay. Là người lao động làm thuê kiếm tiền khổ cực, nhưng chỉ cần ở thành phố nào trên một tháng là sẽ bao một tình nhân ở thành phố đó. Tiền công mỗi tháng tính ra cũng được ba, bốn ngàn, nhưng cả năm có thể mang v


XtGem Forum catalog