Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342363

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2363 lượt.

nh Trình Mạn Như, lại gặp một bà mẹ chồng khó tính và một người chồng vừa nhu nhược vừa hiếu thảo thì không cần điều tra cũng biết quan hệ không thể nào tốt được, cô nói: “Cháu hiểu rồi. Hai bác ủy thác là điều tra chuyện hằng ngày đúng không?”.
“Đúng”.
“Việc này…”. Nói thật, điều tra chuyện hằng ngày rất vất vả mà không lợi lộc bao nhiêu, kiếm tiền kém xa những vụ được ủy thác rõ ràng, Lâm Gia Mộc không hề muốn nhận lời: “Cháu biết một văn phòng có thể thực hiện nghiệp vụ như thế này…”.
“Luật sư Lâm, chúng tôi biết tiếng tăm của các chị trong giới luật sư.
Tiền không phải vấn đề”.
“Đây không phải vấn đề tiền bạc…”.
“Chị sợ mất quá nhiều thời gian đúng không?”. Dương Phương nói: “Thế này nhé, hai tuần được không? Các chị điều tra hai tuần, bất kể có ra kết quả hay không, chúng tôi đều sẽ trả tiền, chi phí cứ tính…”.
Lâm Gia Mộc lấy báo giá ra, chỉ vào mục điều tra thân thế: “Bọn cháu không có nghiệp vụ điều tra chuyện hằng ngày, tương tự nhất chỉ có điều tra thân thế. Có điều tư liệu bọn cháu cung cấp cũng nhiều hơn điều tra hằng ngày, chẳng hạn như con rể bác làm việc ở cơ quan thế nào, có khả năng thăng chức hay không, việc giao du hằng ngày của anh ta, quá khứ của mẹ anh ta và quan hệ giao tiếp hằng ngày của bà ấy, thậm chí có thể bao gồm một phần thông tin về tình hình con dâu lớn của bà ấy”.
“Chi phí thế nào?”.
“Hai tuần… hai mươi ngàn, tạm ứng trước mười ngàn, sau khi kết thúc trả nốt mười ngàn còn lại”. Mức chi phí này cao gấp đôi điều tra hằng ngày.
“Được. Tôi đồng ý”.
Tiếng nồi niêu bát đĩa va chạm loảng xoảng phá vỡ sự yên lặng buổi sáng sớm. Dương Luy trở mình, vẫn nhắm mắt đá chồng một cái. Thời gian đầu cô còn giật mình tỉnh giấc, cho rằng có trộm vào nhà, đá chồng dậy để anh ta ra ngoài xem. Bây giờ cô ta đã khá quen rồi, chỉ trở mình, mặc dù không ngủ được nữa nhưng vẫn có thể nhắm mắt dưỡng thần một lát.
Biết làm sao được, mẹ chồng quá mức “cần mẫn”, năm giờ sáng đã rời giường chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, sau đó quét dọn nhà cửa, có lúc còn bật ti vi nghe thời sự. Đúng bảy giờ ăn cơm sáng, nếu cửa không khóa sẽ mở cửa đi thẳng vào gọi hai vợ chồng dậy, sau khi bị con trai kháng nghị một, hai lần, bà ta cũng biết phải gõ cửa.
Dương Luy nhắm mắt tính toán mình còn có thể ngủ bao lâu nữa, sự khó chịu trong lòng càng tích lũy càng nhiều. Trước khi mẹ chồng đến, hai vợ chồng họ đều bảy rưỡi dậy đánh răng rửa mặt, cùng đến quán điểm tâm gần tiểu khu ăn sáng. Sau khi ăn xong, Văn Minh lái xe đưa cô ta đi làm, sau đó mới lái xe đến cơ quan, hai người sống thoải mái không hề có gánh nặng. Nhưng từ khi mẹ chồng đến, ngày nào cô ta cũng thiếu ngủ, bị đồng nghiệp trêu chọc là mắt gấu mèo.
Văn Minh bị đá trúng, hừ một tiếng, lật người tiếp tục ngủ. Sức chịu đựng tiếng ồn loại này của anh ta cao hơn vợ rất nhiều.
Dương Luy ngồi dậy, véo mạnh vào phần thịt mềm bên trong cánh tay anh ta một cái: “Anh đã nói với anh trai anh bảo mẹ anh về nhà chưa?”.
“Anh quên mất”.
“Thế hôm qua anh hứa hẹn với em thế nào?”. “Anh buồn ngủ quá, để anh ngủ”.
“Ngủ cái gì mà ngủ? Bên ngoài ầm ĩ như có người đập phá mà vẫn còn ngủ?”.
“Đó là mẹ anh đang nấu cơm sáng”.
“Có ai năm giờ đã dậy nấu cơm sáng, ầm ĩ làm hàng xóm láng giềng không được yên thân không?”.
“Hấp bánh bao cần thời gian mà…”.
“Em không muốn ăn bánh bao!”, Dương Luy oán hận nói. Từ khi mẹ chồng đến, ngôi nhà này không còn giống như nhà mình nữa.
“Thôi nào, ngủ đi! Buồn ngủ quá!”.
Dương Luy lại đá anh ta một cái rồi thả người nằm vật xuống giường. Vừa nhắm mắt lại nghe thấy một tiếng khóc chói tai… Cháu đích tôn nhà họ Văn đã dậy… Nghe động tĩnh thế này chắc chắn là lại đái dầm rồi. Cô ta không dám tưởng tượng giường phòng ngủ dành cho khách nhà mình đã trở thành thế nào nữa. Cô ta làm ầm ĩ với mẹ chồng, mẹ chồng lại không để ý, nói đằng nào sau khi cô ta sinh con thì cũng bẩn như thế.
Cứ như thể cô ta không biết đóng bỉm, lót đệm cho con mình không bằng! Chuyện cô ta cảm thấy không thể chịu được không ngờ lại là một chuyện hiển nhiên đối với mẹ chồng, Dương Luy cảm thấy thần kinh mình căng hết mức, không biết lúc nào sẽ đứt phựt.
Tiếng trẻ con khóc bên ngoài dừng bặt. Dương Luy không cần nghe cũng biết mẹ chồng lại lấy mình ra hù dọa trẻ con: “Ôi ôi, Đại Bảo của bà đừng khóc, để thím cháu nghe thấy là thím cháu sẽ dậy đánh cho một trận đấy”.
Những lời thế này đừng nói là sau lưng, trước mặt cô ta cũng đã nghe vô số lần, đến nỗi mỗi lần cô ta tỏ ra thân thiện với thằng bé một chút là nó lại hoảng sợ khóc thét như thể cô ta là quái vật.
Dương Luy nằm trên giường, càng nghĩ càng cảm thấy mình kém cỏi, ở trong ngôi nhà do bố mẹ mình bỏ tiền trả lần đầu mà vẫn phải ấm ức như vậy. Đúng bảy giờ, mẹ chồng gõ cửa gọi hai vợ chồng dậy, cô ta nhắm mắt nghe tiếng chồng rời giường, bản thân lại không hề động đậy.
“Luy Luy, dậy thôi”, Văn Minh đẩy đẩy cô ta.
“Em chưa tỉnh ngủ, em muốn ngủ tiếp!”, Dương Luy gào lên. “Đừng bướng thế, dậy đi! Ngày mai là cuối tuần rồi, em muốn ngủ bao lâu cũ