Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342369
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2369 lượt.
Rất lâu sau, Lâm Gia Mộc xem được một vụ án trên chương trình thời sự.
Một doanh nhân nổi tiếng ở thành phố A bị đứt vòng tài chính, bị hàng chục ngân hàng giục trả nợ, lại bị đám cho vay nặng lãi đuổi theo siết nợ. Doanh nhân này mang vé máy bay và mấy trăm ngàn tệ do vợ cũ và con ở Canada gửi cho, đi đến nhà em trai mình đón đứa con riêng với danh nghĩa cháu trai, kết quả bị em trai và em dâu thắt cổ phân thây. Em trai và em dâu mang tiền chạy trốn, chưa được nửa tháng đã lần lượt bị bắt quy án. Vợ cũ mang con gái về nước kín đáo xử lý hậu sự, sau đó lại im hơi lặng tiếng ra nước ngoài.
Lâm Gia Mộc đếm tiền trong két sắt của mình, quyết định gửi có kỳ hạn một phần ba, không kỳ hạn một phần mười, còn lại dùng để đầu tư. Còn chuyện thăng trầm trên ti vi không liên quan nhiều tới cô.
Ngồi trên xe buýt của sân bay, Hàn Dĩnh nắm bàn tay lạnh buốt của mẹ, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, quyết định giấu kín cả đời chuyện toàn bộ kế hoạch ly hôn đều là do mình tìm người vạch ra. Kỳ thực cho dù bố và mẹ không ly hôn thì sao? Thì mẹ sẽ phải chôn cùng bố. Nhưng thân là con gái, cô ta không thể nói ra điều này. Bây giờ cô ta lại không nhớ đến chuyện bố làm hai mẹ con mình đau lòng hết lần này tới lần khác, mà chỉ nghĩ đến những điều tốt đẹp khi có bố.
“Dĩnh Dĩnh, mặc dù bố con không phải một người chồng tốt, nhưng ông ấy là một ông bố tốt. Con đừng quên ông ấy”.
“Mẹ, con sẽ không quên. Mẹ cũng đừng đau lòng…”.
“Không, mẹ không đau lòng. Cuối cùng mẹ cũng biết ban đêm ông ấy ở đâu, mẹ không đau lòng chút nào… Thầy tướng số nói đúng, từ giờ ông ấy chỉ ở với mẹ, không đến được với người khác nữa”.
Tiêu Lệ lau nước mắt trên mặt, ôm hũ tro cốt của chồng, cười mà nước mắt rưng rưng.
Lời tác giả: Câu chuyện này hơi nặng nề đối với tôi. Có thể bắt gặp rất nhiều những người phụ nữ như Tiêu Lệ trong hiện thực và thế giới mạng. Người ngoài thấy họ khổ nhiều sướng ít, bản thân họ lại thấy có được có mất. Những chuyện yêu hận tình thù là chủ đề tán chuyện trong lúc trà dư tửu hậu của người khác, nhưng đối với họ lại là một cách sống, đắng cay ngọt bùi chỉ mình tự biết.
Q.12 -
Tấm Lòng Cha Mẹ
Trích lời Gia Mộc: Trên thế giới này người yêu bạn nhiều nhất là người thân, người thương bạn nhiều nhất cũng là người thân. Người đàn ông yêu bạn nhất đã lấy mẹ bạn, người phụ nữ yêu bạn nhất cũng đã cưới bố bạn.
Lâm Gia Mộc đã gặp rất nhiều khách hàng, nhưng những người như vợ chồng Dương Phương và Trình Mạn Như thì thật sự rất hiếm thấy. Dương Phương khoảng năm mươi mấy tuổi, khí chất nho nhã, mặc dù đã đứng tuổi nhưng cũng là một người đàn ông trung niên rất hấp dẫn. Trình Mạn Như thoạt nhìn trẻ tuổi hơn Dương Phương một chút, khá có khí chất, gương mặt trang điểm sơ qua. Nhưng dù có trang điểm đậm hơn thì cũng không che giấu được vẻ mệt mỏi trên mặt bà ta.
“Xin hỏi cháu có thể giúp gì được hai bác ạ?”.
Hai vợ chồng nhìn nhau một cái, cuối cùng Dương Phương mở miệng: “Tôi muốn nhờ các chị điều tra con gái và con rể chúng tôi”.
“Tôi xin về hưu sớm, được chưa? Dù sao tôi cũng chỉ còn một năm nữa là đủ tuổi về hưu”.
“Ôi, bà bỏ mặc hết bệnh nhân của bà à?”.
“Bỏ mặc hết!”, Trình Mạn Như nghiêm mặt. Hai vợ chồng này, một người ăn nói nhỏ nhẹ, có tình có lý, một người nói chuyện như súng máy, có thể thấy cũng là một đôi trái tính.
“Bác sĩ Dương, bác sĩ Trình, hai bác có thể cho cháu biết tình hình nhà chồng Dương Luy như thế nào không?”.
“Chồng Dương Luy họ Văn, tên là Văn Minh, nhà không ở đây, là người Hà Bắc. Bố nó vốn là bộ đội, nghe nói còn là sĩ quan, sau khi chuyển nghề làm cán bộ tầm trung ở một xí nghiệp quốc doanh. Mẹ nó vốn là một công nhân bình thường, hai người là do gia đình ép hôn. Trước khi bố nó giải ngũ, mặc dù hai người có hai đứa con trai với nhau nhưng tổng thời gian chung sống không quá nửa năm. Sau khi bố nó chuyển nghề, quan hệ của vợ chồng ông ta lúc tốt lúc xấu. Bây giờ nghe nói tuổi lớn rồi, không còn sức mà cãi nhau nữa nên quan hệ rất tốt. Anh trai của Văn Minh tên là Văn Anh, lúc trẻ hình như bị tai nạn gì đó nên hơi tàn tật, không học đại học mà mở một siêu thị mini. Sau đó không biết thế nào lại lấy một nhân viên siêu thị rất xinh đẹp. Con bé này nói ngọt lắm, địa vị ở nhà nó rất cao. Lần này mẹ chồng Luy Luy không chỉ đến một mình mà còn mang cháu trai đến chính là do đứa con dâu này gợi ý. Theo tôi thì không cần điều tra gì hết, chuyện đã rõ ràng, bọn họ bắt nạt Luy Luy, chúng tôi đón Luy Luy về nhà, nghe xem Văn Minh nói thế nào. Mẹ chồng nó thích ở đó thì cứ ở, Luy Luy về ở với chúng tôi”.
“Bà làm thế thì sau này vợ chồng nó còn ăn ở với nhau thế nào?”. “Thế ông nói có một mẹ chồng với một thằng bé ba tuổi xen vào giữa
thì vợ chồng nó có thể ăn ở thế nào?”.
Lâm Gia Mộc thầm nghĩ, vốn mình chỉ muốn nói sang chuyện khác, không ngờ Trình Mạn Như lại có nhiều chuyện cần nói như vậy. Nếu Dương Luy giống tí