Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342290
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2290 lượt.
thể tìm được một người ủng hộ tin tưởng mình thật sự là quan trọng.
“Nhưng mà, cô Lục, cô cũng phải chuẩn bị tinh thần cho trường hợp xấu nhất. Với độ nóng của vụ án này, nếu không có bằng chứng vững như thép thì Thiên Phóng rất khó thoát tội được”.
Trái tim vừa mới hơi ấm áp của bà Lục lập tức lại lạnh đi. Đã làm ăn bao nhiêu năm, bà ta quá hiểu tác phong của các quan chức: “Tôi biết. Nhưng tôi cũng biết con trai tôi chưa bao giờ làm chuyện xấu, tôi không thể trơ mắt nhìn nó bị oan uổng”.
Nói xong bà ta lấy một chiếc thẻ ngân hàng ra: “Đây là thẻ phụ của tôi, mật khẩu là sinh nhật con trai tôi, 930507. Anh chị không cần tiết kiệm tiền cho tôi, chỉ cần có thể cứu được con trai tôi, tôi sẵn sàng khuynh gia bại sản”.
Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc đưa mắt nhìn nhau, nhận lấy thẻ ngân hàng nhưng không đưa hợp đồng ủy thác ra cho bà ta ký tên
Quần Chúng Phẫn Nộ
Trích lời Gia Mộc: Dư luận vốn đã đáng sợ, mạng internet lại chắp thêm cánh cho dư luận làm nó biến thành quái thú.
Tuổi tác cao dần, bà Trương Nhã Lan cũng càng ngày càng ít ngủ. Lúc ở nhà đi thể dục sáng, nói chuyện hay tranh luận với chồng cũng coi như là có chuyện để làm. Nhưng ở thành phố A lạ người lạ đất, bà nhất thời không có cách gì gia nhập vào đội khiêu vũ quảng trường gần đó, sáng sớm mỗi ngày sau khi dậy chuẩn bị bữa sáng xong chỉ có thể bật máy tính chơi bài hoặc tán gẫu qua mạng với bạn, đến khoảng bảy rưỡi mang đồ ăn sáng xuống tầng dưới cho con gái và “con rể” ăn. Lâm Gia Mộc bây giờ tuần nào cũng có khoảng năm ngày không ở nhà mà ở nhà Trịnh Đạc. Mặc dù Trương Nhã Lan rất mừng khi thấy tình cảm của hai người bọn họ càng ngày càng tốt nhưng vẫn lo chuyện con gái không chịu kết hôn. Nhưng chồng bà nói đúng, Gia Mộc vốn tính bướng bỉnh, nếu cứ ép cô chỉ khiến cô bật lại. Bây giờ Trịnh Đạc xem ra rất đáng tin, bà vẫn nên đóng vai bà mẹ vợ rộng lượng quan tâm, chịu khó vun đắp tình cảm mới được.
Sáng sớm hôm nay lúc tán gẫu với chồng, chồng bà gửi cho bà một liên kết: “Bà đọc tin tức này xem, bà có nghe nói về chuyện này không?”.
Trương Nhã Lan mở liên kết ra xem và lập tức bị thu hút, sau khi xem xong đập bàn đứng dậy: “Bọn con nhà giàu này thật quá đáng, người ta con nhà lành mà bị giày xéo như vậy, đám cảnh sát làm gì mà còn không xét xử? Cái gì mà không đủ bằng chứng? Bằng chứng đã rõ thế cơ mà!”.
Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc trải tấm nhựa mỏng mỗi chiều hai mét ở cửa, thay đồ phẫu thuật, giày và găng tay dùng một lần đã chuẩn bị từ trước, bắt đầu tiến hành tìm kiếm trải thảm đối với cả ngôi nhà.
Ngoài mấy quyển tạp chí thời trang, tạp chí thể thao và tạp chí xe hơi, phòng khách chỉ có trái cây đã hỏng và gói bánh quy Oreo mới ăn vài cái. Ti vi bắt tín hiệu qua sóng wifi, bộ phim xem gần nhất là “The Walking Dead” của Mỹ. Các chương trình ưa thích của Lục Thiên Phóng có một nửa là phim Mỹ, một nửa là bóng rổ NBA. Bởi vì cậu ta không ở nhà, hệ thống đã tự động ghi lại ba trận đấu. Trịnh Đạc xem thời gian, hôm xảy ra chuyện cậu ta còn ở nhà xem hết một trận bóng rổ.
Phòng bếp rộng rãi sạch sẽ như chưa sử dụng bao giờ, thứ duy nhất có dấu vết sử dụng chính là ấm nước. Trong tủ lạnh có một nửa là bia Heineken, còn lại là pizza đông lạnh và các loại đồ ăn nhanh.
Nhà vệ sinh dùng cho khách đã được dọn dẹp, thùng rác sạch sẽ, nhưng bên cạnh cống thoát nước có mấy sợi tóc dài. Trong ngăn kéo có nửa lố bàn chải đánh răng chưa mở và nhiều dầu gội đầu, sữa tắm dùng một lần của khách sạn. Trong tủ là nguyên một lố khăn mặt chưa sử dụng.
Phòng ngủ phụ cũng rất gọn gàng sạch sẽ, nhưng trong tủ quần áo có mấy bộ quần áo không biết chủ nhân là ai.
Xem ra căn nhà này thường xuyên tiếp khách, nhưng khách đều sử dụng đồ dùng một lần, rốt cuộc có bao nhiêu người là bạn bè, bao nhiêu người là bạn gái thì không rõ.
Phòng sinh hoạt ở tầng hai bừa bộn hơn tầng một một chút, có mấy chiếc gối ôm rải rác, còn có nửa túi đồ ăn vặt và đồ uống. Một chiếc máy tính MAC của Apple đặt tùy tiện bên cạnh sofa, xem ra đây mới là địa điểm hoạt động thường ngày của Lục Thiên Phóng. Chăn trong phòng ngủ bị vén ra một nửa, tủ quần áo mở rộng cửa, ngoài mấy chiếc quần áo hiển nhiên là vừa được thay ra treo xiên xẹo bên ngoài, số quần áo còn lại đều ngay ngắn trật tự. Lâm Gia Mộc lật xem một lát, có một nửa số quần áo còn chưa thèm cắt mác. Phía sau tủ quần áo là phòng tắm khô ướt tách biệt, so với nhà vệ sinh ở tầng một phòng tắm trên này có sức sống hơn nhiều. Sữa tắm và dầu gội đầu đều là một nhãn hiệu của Mỹ. Lâm Gia Mộc xem qua tủ đựng mỹ phẩm, chỉ có các loại đồ dùng của nam, không có bất cứ dấu vết nào của phụ nữ. Bà Lục nói bạn gái của Lục Thiên Phóng cứ đến rồi lại đi, nhưng Lâm Gia Mộc thậm chí còn hoài nghi Lục Thiên Phóng đã bao giờ có “bạn gái” thật sự hay chưa.
Trịnh Đạc tắt đèn, bật đèn tử ngoại lên soi. Giường của Lục Thiên Phóng sạch sẽ đến bất ngờ. Xem ra có người vừa thay ga trải giường. Anh ta lật ga trải giường lên, bất ngờ phát hiện m