Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342300

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2300 lượt.

tức. Uông Tư Điềm lại dò hỏi những người khác, quả nhiên không khác những gì La Quyên nói là mấy, chỉ khác một vài chi tiết nhỏ như Đặng Lan nhớ chiếc váy được công ty chuyển phát nhanh đưa đến điểm nhận bưu phẩm của trường, người ở điểm nhận bưu phẩm gọi điện thoại cho Điền Điền xuống lấy. Một người khác nhớ hôm Hà Điền Điền chết, Lưu Chí có xuất hiện một lần, sau đó không xuất hiện ở trường học nữa. Rất nhiều người khác đều nhắc tới Lưu Chí, thậm chí có một số người cho rằng bây giờ hắn và Hà Điền Điền vẫn là bạn trai bạn gái, có điều đa số mọi người đều nói hai người bọn họ đã chia tay. Lưu Chí có một dạo muốn tự tử, sau đó mới bình tĩnh lại, hình như là tìm được một bạn gái ngoài trường. Nhưng cho đến khi kết thúc buổi tưởng niệm này không ai nhìn thấy gã Lưu Chí này xuất hiện.






Mẹ
Trích lời Gia Mộc: Bất kể chuyện tồi tệ tới mức nào, người mẹ cũng không dễ dàng vứt bỏ đứa con của mình.
Chuông cửa văn phòng vốn không có ai bấm ngoài nhân viên chuyển phát nhanh và người đưa hàng hôm nay lại đột nhiên vang lên. Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc đang ngồi trước máy tính trong phòng khách cùng nghe file ghi âm Uông Tư Điềm nửa tiếng gửi về một lần cùng ngẩng đầu đưa mắt nhìn nhau. Bây giờ đã là chín giờ tối rồi, còn ai đến đây nữa? Trịnh Đạc chuyển sang màn hình camera giám sát bên ngoài, phát hiện một người phụ nữ xa lạ đứng ngoài cửa, mặc áo khoác kiểu quân phục thông thường, tóc lại uốn rất đẹp, thoạt nhìn rất không hài hoà.
Lâm Gia Mộc xỏ giày vào, khoác một chiếc áo khoác mỏng giả vờ vừa rời giường, đứng trong cửa hỏi: “Ai đấy?”.
“Tôi là mẹ của Lục Thiên Phóng. Nó cho tôi địa chỉ này”.
Hiển nhiên Lục Thiên Phóng đã quên Hà Điền Điền sau khi gặp cô ta lần đầu tiên, cũng hoàn toàn không trò chuyện trên mạng với Hà Điền Điền: “Cô Lục, cô biết máy tính của Thiên Phóng ở đâu không?”.
“Nó thay điện thoại di động liên tục, máy tính thì dạo này nó dùng iPad và cái gì có bàn phím ấy, nó đã nói với tôi nhưng tôi nghe không hiểu, tóm lại là rất mới. Bình thường nó ở khu Ngân Hồ trong nội thành, ngoài điện thoại di động và iPad thì những thứ khác chắc là ở đó. Người giúp việc bán thời gian có chìa khóa, bao giờ anh chị đến đó thì tôi sẽ bảo người giúp việc mở cửa chờ anh chị. Cảnh sát đã tịch thu máy tính nó để ở nhà tôi, bọn họ không biết nhà của nó ở Ngân Hồ, cũng không đến đó”.
“Cô bảo người giúp việc bỏ chìa khóa vào thùng thư, bọn cháu sẽ đến lấy chìa khóa”.
“Như vậy cũng được”, bà Lục gật đầu. Mặc dù người giúp việc đó đã làm cho nhà họ nhiều năm nhưng bây giờ bà ta cũng không thể xác định người này có thật sự trung thành trăm phần trăm hay không. Bây giờ bà ta nghe theo con trai, tin Trịnh Đạc và Lâm Gia Mộc hoàn toàn là vì đã đến bước đường cùng: “Anh chị còn cần gì nữa?”.
“Ờ…”. Lâm Gia Mộc suy nghĩ một lát: “Luật sư cô thuê bây giờ họ Bành đúng không?”
“Đúng. Là chồng tôi mời, ông ấy nói luật sư Bành là luật sư nổi tiếng, quen biết rất nhiều quan chức”.
“Cháu biết ông ấy. Nếu cô tin cháu thì tốt nhất bỏ ít tiền mời ông ta đi. Nếu là vụ án bình thường thì nhờ ông ta được, nhưng vụ này ồn ào như vậy, những quan hệ đó của ông ta chẳng những không có tác dụng gì mà ngược lại còn có hại. Càng không cần phải nói ông ta luôn thích chơi trội, đã từng có lần bất chấp lợi ích của thân chủ để mình được nổi tiếng. Nhưng loại tiểu nhân này không thể đắc tội được. Cô vừa nói tiền không phải vấn đề, vậy cô nhất định phải chi cho ông ta vừa ý. Còn một người khác thì cần thành tâm, cô dùng tiền chưa chắc đã mời được ông ấy”.
“Ai?”.
Lâm Gia Mộc lấy ra một tấm danh thiếp: “Vị luật sư họ Lam này là giáo sư dạy cháu ở trường luật, là một người có uy tín trong giới luật học trong nước, dạo này đã đăng một số luận văn khoa học bàn về việc dư luận quấy nhiễu tư pháp, tạo thành tiếng vang không nhỏ. Vụ án này cô nhờ ông ấy sẽ rất có lợi, nhưng muốn nhờ ông ấy nếu chỉ có tiền là không đủ, còn phải có lòng thành”.
Bà Lục liên tục gật đầu: “Để cứu con trai tôi, tôi sẽ thành tâm trăm phần trăm”. Kỳ thực bà ta cũng đã nghe người ta nói về luật sư Lam này, nhưng những người đó đều nói đã nhiều năm luật sư Lam không nhận bào chữa, chỉ chuyên tâm nghiên cứu lý luận: “Có điều… vị luật sư Lam này hình như đã nhiều năm không nhận bào chữa”.
“Thế này đi, để cháu thử liên lạc với ông ấy, nếu ông ấy có hứng thú thì cháu sẽ sắp xếp cho cô và ông ấy gặp mặt. Cháu cảm thấy vụ án của Thiên Phóng rất điển hình, khả năng ông ấy nhận vụ này là rất lớn”.
“Cảm ơn, cảm ơn chị”. Có lẽ là vì nhìn thấy hy vọng, trên gương mặt bà Lục cũng dần dần có thần thái hơn. Dạo này bà ta thật sự bị dư luận trên mạng giày vò quá mức, thậm chí có một số người còn dán những bài báo lên cửa công ty nhà họ Lục, đập xe sang đậu trong bãi đỗ xe. Càng không cần phải nói chồng bà ta dường như đã tin vụ án này là Lục Thiên Phóng làm, tất cả mọi cố gắng đều chỉ để giữ mạng Lục Thiên Phóng.
Nhưng bà ta vẫn cho rằng con trai vô tội, đối với bà ta thì có