Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342242

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2242 lượt.

n không nói gì. Cảnh sát Lưu nói bố mẹ Tả Tả thoạt nhìn rất bình thường, cũng rất quan tâm đến Tả Tả, không biết vì sao Tả Tả lại hình thành tính cách như vậy”.
“Đại đa số bố mẹ có thể nuôi dạy tốt đại đa số con cái. Nhưng có những đứa trẻ đặc biệt lại cần những biện pháp nuôi dạy đặc biệt, chuyện này vượt quá năng lực của họ”.
Chính bản thân Lâm Gia Mộc cũng là một đứa trẻ đặc biệt như thế. Trong lòng cô biết rõ, dù từ nhỏ lớn lên bên bố mẹ, cô cũng sẽ không phải là một cô con gái ngoan. Chỉ có điều không giống như Tả Tả quá nặng về tình cảm, lúc tạo ra Lâm Gia Mộc, có lẽ Thượng Đế đã cho vào quá nhiều lý trí.
Trịnh Đạc vuốt tóc cô. Người phụ nữ này… thực ra cầm tinh con cua, ngoài cứng trong mềm, nhưng chính cô cũng cho rằng vỏ ngoài cứng rắn của mình mới là bản thể: “Muốn ăn gì không?”.
“Có”.
“Ra quán bên bờ biển được không?”. “Trời lạnh…”.
“Cho nên chúng ta có bao cả quán cũng được, giảm giá ba mươi phần trăm”.
“Được. Tư Điềm đâu?”.
“Anh giao cho nó một nhiệm vụ rồi: Đi sắm Tết!”.






Tình Cờ Gặp Mặt
Trích lời Gia Mộc: Giữa nam và nữ có gian tình cũng giống như những hạt bụi dưới ánh mặt trời, người sáng mắt chỉ nhìn qua là thấy ngay. Nhưng bọn họ lại cho rằng mình che giấu rất tốt.
Việc gặp Tiêu Văn Linh và đám đồng nghiệp của cô ta ở quán bên bờ biển phải giảm giá ba mươi phần trăm mới có khách là một chuyện “tình cờ”.
Lúc Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc gọi đồ ăn, Tiêu Văn Linh khoan thai đi vào, hình như giải thích gì đó với những người đang ngồi quanh một chiếc bàn lớn. Kết quả là bị phạt uống ba cốc bia, sau đó ngồi xuống cùng những người này uống bia ăn hải sản.
“Anh biết cô ta sẽ đến à?”, Lâm Gia Mộc hỏi.
“Hơn nữa qua lịch sử cuộc gọi của Tiêu Văn Linh hoàn toàn không thấy cô ta có bất cứ liên lạc gì với người này. Thậm chí trong danh bạ của cô ta còn không có số của người này”.
Nói chuyện gian tình quả nhiên rất tốn cơm. Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc vừa ăn vừa nhỏ giọng thảo luận, chẳng bao lâu đã uống hết hai cốc rượu trắng chủ quán tự nấu, ăn hết sạch sáu đĩa hải sản.
Trong lúc hai người đang nghĩ xem có cần gọi thêm gì không, Tiêu Văn Linh từ chỗ ngồi đứng lên, nhìn khẩu hình thì hình như là vào nhà vệ sinh, mà từ chỗ cô ta đến nhà vệ sinh nhất định cần đi qua…
“Văn Linh! Vừa rồi chị nhìn sau lưng cũng đoán là em. Cơ quan em đi liên hoan à?”, Lâm Gia Mộc chào Tiêu Văn Linh trước.
Nhìn thấy cô và Trịnh Đạc, Tiêu Văn Linh đầu tiên là sửng sốt, sau đó cười nói: “Đúng vậy”.
“Con em thế nào rồi?”.
“Đỡ hơn rất nhiều rồi. Chị họ em đã đến hỗ trợ. Ôi… lần này đúng là mệt chết đi được. Vốn em cũng không định đến, nhưng mấy đồng nghiệp cứ nhất quyết bắt em đến cho khuây khỏa”.
“Đúng vậy, ra ngoài cho thoải mái cũng tốt”.
“Em vào nhà vệ sinh một chút”. Tiêu Văn Linh nói xong đi vòng qua bàn họ vào nhà vệ sinh. Lâm Gia Mộc đứng dậy đi theo.
Tiêu Văn Linh vào nhà vệ sinh một lát rồi đi ra, sau khi rửa tay liền bắt đầu trang điểm lại. Cô ta vốn dung mạo không tồi, trang điểm là để giấu đi vẻ mệt mỏi và những nếp nhăn thời gian gần đây. Có lẽ là vì rượu, có lẽ là vì gặp lại tình nhân sau thời gian xa cách, hai mắt cô ta phát ra ánh sáng khác thường.
Vậy nên mới nói một người đàn ông và một người phụ nữ có gian tình sẽ không giấu được người khác. Bất kể họ tự cho là che giấu tốt thế nào cũng không thể giấu được những người có con mắt tinh đời.
Chuyện đầu tiên Ngũ Tư Lượng làm sau khi xuống xe lửa là bắt taxi đến thẳng bệnh viện nhi. Nhưng vì đã qua thời gian thăm hỏi nên bị bảo vệ ngăn lại ngoài cửa, hắn vừa định lý luận một phen thì chuông điện thoại đã vang lên như đòi mạng.
“Mẹ ạ… con đến rồi… con biết… Ai da, con biết mà… Con sẽ không bị lừa đâu… Con đến là để tìm bằng chứng… Đứa bé đó tuyệt đối không phải của con, chắc chắn là con trai cô ta ốm, nghe nói nhà mình có tiền rồi nên mới nảy ra ý định sách nhiễu nhà mình… Con hiểu mà… Mẹ, bệnh viện không cho con vào, để con nói chuyện với họ… Bây giờ nói chuyện tử tế thì không được… Vâng vâng, con nghe lời mẹ, con sẽ không cãi nhau với người ta. Con đi thuê khách sạn. Bạn học của con à? Bọn nó đều lập gia đình rồi, làm gì có chỗ cho con ở? Vâng, con biết rồi. Đúng rồi, Tiểu Tạng không nghi ngờ gì… Vâng, mẹ với bố dỗ dành cô ấy một chút… Cô ấy ít tuổi mà… Vâng, con biết rồi, xong việc con sẽ về ngay”.
Ngũ Tư Lượng cúp điện thoại, ngẩng đầu nhìn phòng bệnh đèn đuốc sáng choang, mím môi quay đi.
Cũng chỉ có mẹ và Tiêu Văn Linh mới cho rằng hắn là một kẻ ngu ngốc. Rõ ràng chỉ là một đêm phong lưu sau khi uống rượu, làm gì trùng hợp đến nỗi đứa bé đó chính là con hắn được? Còn đến tòa án yêu cầu gửi giấy triệu tập hắn nữa, rõ ràng là muốn bịp hắn. Hơn nữa, cho dù là con hắn thì đã làm sao? Đàn ông thì không có quyền được biết à? Sinh con trong tình hình hắn không biết mà hắn phải chịu trách nhiệm? Làm gì có chuyện ấy?
Nhưng trát gọi đã được gửi đến cơ quan, người ta đã nắm rõ họ tên, chức vụ của hắn. Hắn tìm luật s


XtGem Forum catalog