Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342239
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2239 lượt.
án bộ con con ở xí nghiệp nhà nước, còn đã có bạn gái… Nếu hắn vẫn thảm hại như trước kia mà lại quan tâm đến cô ta và con thì Tiêu Văn Linh dù chết cũng không nói ra hắn… Đúng rồi, tại sao Củng Hâm biết Ngũ Tư Lượng? Thậm chí tòa án còn gửi giấy gọi đến địa chỉ chính xác? Nghĩ tới đây, cô ta không muốn dây dưa với cô bé xa lạ này nữa: “Chị còn phải nấu cơm. Tạm biệt!”.
Sau khi cúp máy, cô ta chặn số điện thoại này rồi gọi cho Củng Hâm. Điện thoại đổ mấy hồi chuông, Củng Hâm mới nghe máy, giọng nói rõ ràng lộ vẻ chán ghét.
“Tại sao anh biết Ngũ Tư Lượng?”.
“Tôi thuê người điều tra cô”, giọng Củng Hâm có vẻ đắc ý. “Cái gì?”, mặt Tiêu Văn Linh biến sắc.
“Cô không ngờ đúng không? Những bí mật đó của cô không còn là bí mật. Cô và nó lên giường với nhau lúc họp lớp đúng không? Chỉ một lần đã có nghiệt chủng? Đúng là hiệu suất cao! Tôi nghe nói điều kiện kinh tế của nó không tồi, đòi bồi thường một triệu chắc cũng không quá đáng chứ?”.
“Anh thích đòi anh ta bao nhiêu thì đòi”. Tiêu Văn Linh chỉ sợ chuyện của tổng giám đốc Lý bị lộ: “Anh… anh còn điều tra được gì nữa?”.
“Tôi điều tra được gì phải nói với cô sao? Tôi và cô không có gì để nói nữa, chúng ta gặp nhau ở trước tòa”, Củng Hâm ngắt máy
Bụi Trong Ánh Nắng
Trích lời Gia Mộc: Có những việc không phải bạn cứ che giấu là sẽ không ai phát hiện ra. Nếu muốn người khác không biết thì chỉ có cách đừng làm.
Ông bà Củng đang ăn sáng trong bếp, sau khi nghe thấy động tĩnh trong phòng ngủ của con trai, cử động đồng loạt chậm lại. Bà Củng cao giọng hỏi: “Ai đấy?”.
“Là con đàn bà đó”.
“Nó có nói Thông Thông hiện nay bình phục thế nào rồi không?”. Bà Củng càng nói càng nhỏ giọng.
Thông Thông đã đỡ nhiều, đang ngồi trên giường dùng máy tính bảng xem hoạt hình. Chị họ của Tiêu Văn Linh ngồi bên cạnh gọt táo cho cậu bé.
Ban đầu Thông Thông không hề chú ý tới Ngũ Tư Lượng, cậu ta xem “Cừu vui vẻ và sói xám” một lát, ngẩng đầu lên hỏi bác họ: “Bác Tư, vì sao bố cháu và ông bà nội còn chưa tới?”.
“Bà nội cháu thấy cháu ngã bị thương nên ốm theo, ông nội cháu cũng ốm rồi, bố cháu phải chăm sóc ông bà”.
Đây là câu trả lời mà người nhà họ Tiêu đã nói với Thông Thông mấy chục lần.
“Thế vì sao bố cháu cũng không gọi điện thoại cho cháu? Cháu cũng muốn thăm bà nội…”.
“Bà nội là người lớn, bệnh viện bà nằm cách đây xa lắm…”. “Không có điện thoại di động à?”.
“Đúng vậy, bệnh viện bà nội cháu nằm không cho dùng điện thoại di động”.
Thông Thông chớp chớp mắt, rõ ràng không tin. Cậu bé bĩu môi đặt máy tính bảng xuống đùi: “Mọi người đều nói dối cháu! Cháu không chơi với mọi người nữa!”.
Cậu bé duỗi chân, nằm xuống, trùm chăn lên…
Ngũ Tư Lượng bên cạnh nhìn một hồi lâu, cuối cùng nghĩ ra đề tài đến bắt chuyện: “Đúng là một cậu bé lanh lợi”.
Chị họ Tiêu Văn Linh nhìn hắn. Ngũ Tư Lượng mặc áo sơ mi chim cò, áo len cổ chữ V và áo khoác bên ngoài, nói chung nhìn cũng không tồi, không giống như là người xấu: “Anh là…”.
Ngũ Tư Lượng chỉ bừa một em bé đang nằm ngủ trên giường bên cạnh: “Họ hàng. Không có ai trông à?”.
“Đều ra ngoài kiếm tiền rồi, chỉ có bà nó thường đến. Bà ấy vừa đi mua cơm”.
“À”. Ngũ Tư Lượng xoa xoa tay: “Sao thằng bé lại bị thương như vậy?”.
Hắn giả vờ mới đọc được bệnh án treo trên đầu giường. Củng Thông, chấn thương sọ não, dập phổi, gãy xương…
“Trẻ con nghịch ngợm, trèo lên nóc đình hóng mát rồi bị ngã. Bác sĩ nói không có gì nguy hiểm nữa, vết thương từ từ sẽ liền”.
“Thế là trong cái rủi vẫn còn cái may”. Ngũ Tư Lượng ghé tới, muốn xem mặt Thông Thông. Thông Thông vốn rất ghét người khác hỏi bệnh tình của mình. Ngã xuống từ nóc đình hóng mát, dường như tất cả đều là lỗi của cậu bé. Cậu bé hất chăn ra: “Ầm ĩ quá! Có để cho người ta ngủ không?”.
Cuối cùng Ngũ Tư Lượng cũng thấy rõ mặt Thông Thông. Hắn lùi về phía sau một bước. Cho dù trên đầu quấn băng, trên mặt Thông Thông vẫn nhìn ra một số đặc điểm rõ ràng. Trán rộng, tai to, mũi củ tỏi, lông mày rậm, giống hệt hắn khi còn bé…
Hắn quên luôn chuyện lấy mẫu DNA, vừa lùi về phía sau vừa nói: “Tôi… tôi đi xem bà của cháu nó đi đâu, tôi còn phải đi làm, hỏi han mấy câu rồi đi…”.
Hắn ra ngoài phòng bệnh, xoay người cắm đầu đi thật nhanh. Đi tới đại sảnh bệnh viện, bị gió lạnh ngoài cổng thổi vào, hắn mới tỉnh táo lại một chút. Trời ạ! Không ngờ hắn lại có một thằng con trai… Không… Không… Con trai thì sao? Nhưng hắn có con trai rồi… Không… Lấy Tiểu Tạng, hắn muốn sinh mấy đứa con trai cũng được. Tiêu Văn Linh vốn tính lẳng lơ, con trai của loại phụ nữ này… Nhưng lúc yêu hắn thì Tiêu Văn Linh vẫn là gái trinh, cũng yêu hắn toàn tâm toàn ý… Nghe nói công việc của cô ta bây giờ cũng không tồi. Điều kiện của nhà họ Tiêu cũng tốt hơn nhà họ Tạng. Nhà họ Tạng mặc dù có hai căn hộ ở quê, nhưng giá nhà ở quê làm sao so được với ở thành phố A… Càng không cần phải nói tiền lương một tháng của Tiểu Tạng chỉ có hai ngàn đồng, hơn nữa hắn và Tiêu Văn Linh có con t