Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342284
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2284 lượt.
cạnh: "Em tên là gì?"
"Em tên là Lộ Lộ".
Hạ Khánh Phong rút ra một tập một trăm tệ: "Anh cho em hết chỗ này, tối nay em tên là Chân Chân được không?"
"Được, đương nhiên là được". Tiếp viên nhét tiền vào trong áo lót: "Ông chủ, ông muốn Chân Chân chiều ông thế nào?"
Hạ Khánh Phong thì thầm mấy câu vào tai tiếp viên, ả tiếp viên giả bộ hờn dỗi. Bây giờ hắn có tiền rồi, Chân Chân là cái gì chứ? Hắn tiện tay ném xấp tiền là có thể mua được một ngàn Chân Chân, một vạn Chân Chân... Hắn nhắm mắt lại, tựa lưng vào sofa, nước mắt chảy xuống từ khóe mắt. Nhưng những Chân Chân đó không phải Chân Chân đến nhà ăn mua cơm biết gọi thêm một cái đùi gà để vào đĩa của hắn... Đúng vậy... Hắn giàu thì liên quan quái gì đến cô ấy...
Quyển ba: Khi bạo hành đã thành thói quen
Trích lời Gia Mộc: Có lúc một lựa chọn có thể quyết định vận mệnh một con người.
Năm 1993, Tết dương lịch.
Tết dương lịch năm nay trời nắng, rất nhiều cư dân ở khu tập thể nhà máy điện thuộc tiểu khu Vinh Quang đều dậy muộn. Có người xem máy nhắn tin, có người mặc áo ngủ đi đánh răng, phát thanh viên đài phát thanh nhân dân trung ương đang đều đều đưa tin về tình hình khắp nơi trên đất nước.
Đúng lúc này, một tiếng hét từ tầng năm phá vỡ sự yên tĩnh của khu nhà, tất cả người dân sống trên tầng năm đều chạy ra, chỉ thấy cửa phòng 502 đang mở, một cô bé mặc áo ngủ kiểu trẻ con, buộc hai bím tóc sừng dê đang đứng trong phòng khách nhà mình không ngừng hét lên. Một người đàn ông nằm trên sofa phòng khách, mùi rượu nồng nặc, cho dù đứng ngoài cửa vẫn có thể ngửi thấy. Bên cạnh ông ta là một bãi nôn to, có một người dân gan lớn đi tới lay ông ta, nhưng người ông ta đã cứng đờ.
"Bây giờ tớ sắp kết hôn rồi, ông xã là thẩm phán hình sự tòa án tỉnh. Lão Trang thì bạn cũng biết, chỉ là một gã cò mồi, cả ngày dựa vào quan hệ để kiện cáo thuê, cáo mượn oai hùm. Giờ nghe nói tớ sắp lấy một thẩm phán hình sự, hắn nịnh bợ còn không kịp ấy chứ, không những chủ động tăng tiền nuôi con lên gấp đôi mà còn nói sẽ mời cả nhà tớ đến Disneyland Hồng Kông".
Lão Trang cũng là bạn học của họ, hắn và Điền Cầm Cầm là một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ điển hình trong trường, nhưng không ngờ sau khi cưới hai người lại càng ngày càng xa nhau, một chỉ biết đến tiền, một vẫn theo chủ nghĩa lí tưởng, cuối cùng đương nhiên là mỗi người một ngả.
"Vậy bạn tìm tớ có việc gì?"
"Vì..." Điền Cầm Cầm lấy một bức ảnh trong túi xách ra, trong ảnh là hai cô bé giống nhau như đúc, buộc tóc giống nhau như đúc, mặc váy đỏ cũng giống nhau như đúc. Hai cô bé cười rất vui vẻ: "Vì chị ấy".
"Đây là..."
Điền Cầm Cầm chỉ một cô bé trong ảnh: "Đây là chị gái song sinh của tớ, Trần Thục Lương".
"Thục Lương?"
"Tớ vốn tên là Thục Cầm". Điền Cầm Cầm cười nói: "Là tên bà nội tớ đặt". Trong số những người sinh những năm 1980, có rất ít người có tên như thế này.
"Chị ấy có chuyện gì?"
"Điền Cầm Cầm thở dài: "Nói thế này, thật ra người ủy thác thật sự không phải tớ mà là mẹ tớ".
"Mẹ bạn..."
"Mẹ tớ bị bệnh tim, bây giờ đang nằm ở bệnh viện tỉnh. Mẹ tớ bảo nhất định phải gặp bạn".
Mẹ của Điền Cầm Cầm cũng là một người tháo vát. Hai mươi năm trước li hôn, bà mang con gái trở lại quê nhà là thành phố B, kiếm sống bằng nghề cắt may. Sau đó ít người may quần áo, bà chuyển sang làm nghề bán quần áo. Khi học đại học, cô và bạn bè đã nhiều lần mua quần áo vừa hợp mốt lại vừa rẻ tiền ở chỗ bà. Bây giờ bà đã lớn tuổi nhưng cũng không chịu ngồi không mà mở một cửa hàng bán quần áo hàng hiệu cho người có tuổi.
Lúc đi tới phòng bệnh cao cấp ở bệnh viện tỉnh, Lâm Gia Mộc không cầm được cảm thán dạo này mình thật sự là có duyên với bệnh viện. Lần trước người ủy thác của cô là dì Năm bị ốm nằm viện, lần này lại là một người ủy thác nằm viện khác. Chỉ có điều người ủy thác lần này bệnh rất nặng.
Lâm Gia Mộc ngồi xuống cạnh giường bệnh, nhẹ nhàng nắm tay bệnh nhân: "Cô Điền, là cháu, Tiểu Lâm đây".
Bà Điền chậm rãi mở mắt ra nhìn Lâm Gia Mộc ngồi cạnh giường mình, lại nhìn con gái mình đang đứng sau lưng Lâm Gia Mộc. Bà thở dài một hơi, mấy năm nay Lâm Gia Mộc vẫn không có gì thay đổi, gương mặt vẫn trẻ trung, tinh thần cũng tốt, cả ngày lúc nào cũng vui vẻ. Con gái bà mặc dù đã li hôn nhưng công việc thuận lợi, bây giờ lại tìm được mùa xuân thứ hai, cả ngày cũng vui mừng hớn hở. Đứa con lớn của bà cũng cùng tuổi hai đứa này, lẽ ra nó cũng nên vui vẻ như vậy, ai ngờ...
Bà Điền lấy một chiếc thẻ ngân hàng và một bức ảnh từ dưới gối ra, trong ảnh là một nhà ba người, người phụ nữ rất gầy, thoạt nhìn khá giống Điền Cầm Cầm nhưng lại không giống lắm, ít nhất thì Điền Cầm Cầm cũng không già như vậy, ánh mắt cũng không mệt mỏi như vậy, cho dù là khi vừa li hôn cũng vẫn có tinh thần hơn người trong ảnh nhiều. Người đàn ông rất gầy, hơi đen, nhìn cũng nhã nhặn. Cô bé lại rất xinh xắn, một đôi mắt to tròn xoe, nụ cười ngọt ngào.
"Gia Mộc, cố biết cháu làm nghề gì, lần này cô phải nhờ cháu giúp cô