Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342258
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2258 lượt.
giành được quyền giám hộ đứa bé này. Trong thẻ này tổng cộng có năm mươi ngàn tệ, mật mã là số điện thoại phòng kí túc của các cháu năm đó".
"Cô..." Lâm Gia Mộc kinh ngạc nhìn bà.
"Cô đã cố gắng rồi, bất kể là khuyên bảo, đe dọa hay dụ dỗ thế nào cũng không làm hai đứa nó bỏ nhau được. Bọn nó đánh nhau chửi nhau thì mặc kệ, đây là lựa chọn của nó, nhưng đứa bé thì không được. Con bé này tên là Khải Hân, mới gần bảy tuổi mà đã bị bố nó đánh hai lần rồi, lần nặng nhất bị gãy xương cánh tay, nhưng mẹ nó vẫn không chịu mang nó đi". Bà Điền mím môi, tỏ ra rất tức giận.
"Mẹ! Mẹ đã bỏ chị con một lần rồi, chẳng lẽ lại muốn bỏ chị ấy lần nữa?" Điền Cầm Cầm không nhịn được nói.
"Thì biết làm thế nào? Nó đã lớn như vậy rồi, mẹ nói gì nó cũng không chịu nghe... Nó hận mẹ, mẹ biết nó hận mẹ..."
"Cô... cô để cháu nghĩ cách được không?"
Bà Điền dừng lại một chút... "Cháu..."
"Cô để cháu thử xem sao, trẻ con vẫn cần có mẹ".
Bà Điền không nói nữa. Điền Cầm Cầm kéo Gia Mộc ra khỏi phòng bệnh, đưa một xấp tư liệu dày cho Lâm Gia Mộc: "Bạn đừng trách mẹ tớ, bây giờ trong tay tớ cũng có tí quyền lực, ở thành phố A cũng có mấy người bạn có vai vế. Chỉ cần chị ấy gọi một cuộc điện thoại là tớ có thể làm chuyện này gọn gàng, chị ấy và con gái sẽ thoát khỏi hắn ta, nhưng chị ấy vẫn không chịu. Tớ và mẹ tớ khuyên chị ấy, chị ấy nói mẹ con tớ hận chị ấy, không muốn nhìn thấy chị ấy sống hạnh phúc. Vì con gái mình, dù có chết chị ấy cũng không chịu li hôn... Người đàn ông đó còn đánh mẹ tớ... Chị ấy đứng bên cạnh nhìn, không những không ngăn cản mà còn bảo mẹ tớ tránh xa chị ấy ra, không được đến quấy rầy cuộc sống của chị ấy, nếu không thì mẹ tớ cũng đã không bị bệnh... Vừa rồi mẹ tớ nói chỉ cần cháu ngoại, đấy là mẹ tớ giận quá nên nói thế thôi..."
"Ờ, tớ biết rồi". Lâm Gia Mộc trả lại thẻ ngân hàng: "Tớ với bạn thì không cần sòng phẳng như vậy".
Điền Cầm Cầm đẩy tấm thẻ ngân hàng lại cho Lâm Gia Mộc: "Đây là tiền của mẹ tớ, bạn không nhận thì mẹ tớ không yên tâm. Hơn nữa bạn cũng là người làm ăn, ngày xưa các bạn mua quần áo mẹ tớ bán, mẹ tớ cũng vẫn lấy tiền bình thường mà. Công ty bạn không chỉ có bạn, có thể bạn không lấy tiền nhưng người khác phải có thu nhập".
Lâm Gia Mộc suy nghĩ một chút rồi nhận lấy tấm thẻ: "Ờ, chuyện này cứ giao cho tớ".
Tư liệu về Trần Thục Lương rất dày, quá nửa là hồ sơ nhập viện. Người phụ nữ này dập mũi ba lần, cánh tay gãy bảy lần, xương đùi gãy hai lần, xương sọ rạn bốn lần, răng gãy mất sáu chiếc, các loại thương tích nhẹ càng không đếm xuể. Vốn Lâm Gia Mộc cho rằng người bị đánh đập như vậy mà vẫn không chịu li hôn là một bà nội trợ không có học vấn, không ngờ xem bằng cấp, cô ta đã tốt nghiệp cao đẳng, hiện là y tá trưởng ở bệnh viện phụ sản.
Chồng cô ta cũng không phải người không có văn hóa, bằng cấp cũng là đại học chính quy, chỉ có điều thường xuyên thay đổi nơi làm việc. Theo lời Điền Cầm Cầm thì nghề nghiệp công khai của hắn bây giờ là ở nhà buôn chứng khoán, còn kiếm được tiền hay không thì không ai biết, chỉ biết tất cả chi tiêu của gia đình hắn đều là tiền Trần Thục Lương kiếm được.
Con gái họ năm nay bảy tuổi, năm học mới sẽ vào lớp một. Cô bé rất ngoan ngoãn, cười rất đáng yêu, nhưng một cố bé như vậy vẫn cứ bị bố đánh gãy xương... Có thể thấy hai mẹ con này còn có vô số lần bị thương nhẹ không phải đưa đến bệnh viện nên không có bệnh án ghi lại nữa.
Trịnh Đạc cũng ngồi xem tài liệu bên cạnh: "Cái loại người cặn bã thế này sao vẫn còn sống nhỉ?"
"À, càng là cặn bã thì càng sống lâu". Lâm Gia Mộc cười lạnh.
"Em định làm thế nào?" Bình thường người ủy thác đến văn phòng tư vấn của họ đều là tự mình giác ngộ trước, cho dù sau đó có thể lại u mê nhưng dù sao cũng đã có lúc tỉnh táo. Nhưng người này lại không hề có ý định tỉnh táo lại, lẽ nào bọn họ phải đi bắt cóc đứa bé?
Lâm Gia Mộc lấy một chùm chìa khóa trong túi hồ sơ ra: "Đây là Điền Cầm Cầm cho tớ. Lần cuối cùng mẹ con cô ấy đến khuyên Trần Thục Lương đã phát hiện căn hộ tầng trên nhà Trần Thục Lương đang cho thuê. Sau khi biết chuyện này không thể giải quyết bằng biện pháp bình thường, cô ấy đã lập tức thuê luôn". Thời còn học đại học, Điền Cầm Cầm là một người mà ngay cả Lâm Gia Mộc cũng phải kính nể vài phần.
"Em định chuyển đến đó à?"
"Là chúng ta phải chuyển đến đó". Lâm Gia Mộc tươi cười nhìn cơ bắp rắn chắc trên cánh tay Trịnh Đạc.
Ấn Tượng Đầu Tiên
‘Trích lời Gia Mộc: Tích cách quyết định vận mệnh’.
Tiểu khu Vinh Quang là khu nhà mới được xây dựng chưa đến mười năm trên mặt bằng của khu tập thể nhà máy điện trước đây. Tòa nhà H là tòa nhà tái định cư, có tổng cộng mười bảy tầng, gần như đủ cho tất cả các hộ gia đình của khu tập thể cũ. Lâm Gia Mộc kéo va ly đi phía trước, Trịnh Đạc kéo một chiếc va ly to vật vã đi phía sau, trên lưng còn đeo một chiếc ba lô siêu lớn.
Căn hộ Điền Cầm Cầm thuê ở tầng 8, phòng 0812. Lâm Gia Mộc vừa mở cửa đã bật cười, một phòng ngủ một phòng khác