XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342302

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2302 lượt.

g cảm thấy không đúng, cô ta giám sát tầng hai rất kỹ, những người này cũng không lên tầng hai được…
“An Ni, Tiểu Lan làm cho nhà mình hai năm rồi, làm việc chăm chỉ, tính tình lại ngoan ngoãn, sao có thể nói đuổi việc là đuổi việc được…”.
An Ni đã sớm nghi ngờ Tiểu Lan thầm mến Thời Tất Thành, mỗi lần vợ chồng cô ta cãi nhau, Tiểu Lan đều tỏ thái độ không vui với cô ta. Lần này cô ta bị người bên cạnh hạ độc từ từ, người cô ta nghi ngờ đầu tiên chính là Tiểu Lan nên lấy chiếc váy mình không thích ra thử, quả nhiên Thời Tất Thành chưa bao giờ quản những việc này đã mở miệng nói đỡ cho Tiểu Lan… Thật hận bản thân trước đây quá tự tin, cho rằng một cô gái không hiểu chuyện đời như Tiểu Lan có si mê ông chủ đẹp trai cũng là chuyện quá bình thường, có là ai khác cũng vẫn như vậy. Tiểu Lan lại vừa đen vừa xấu, Thời Tất Thành không để ý đến cô ta, Vương An Ni cũng rất thích nhìn vẻ mặt thất vọng của Tiểu Lan, không ngờ lại nuôi ong tay áo… “Chẳng lẽ tôi đuổi việc một người giúp việc còn phải trình anh phê chuẩn”.
Thời Tất Thành cứng họng không nói nên lời. Đương nhiên Vương An Ni đuổi việc ai cũng không cần hắn phê chuẩn, mấy năm nay cô ta cũng không cần hắn phê chuẩn bất cứ việc gì. Hắn nhíu mày: “Tùy em”, dứt lời hắn đi qua chỗ hai người vào phòng.
Thời Tất Thành cũng là con quan đàng hoàng, chỉ có điều khi hắn chưa học xong ở Harvard thì bố hắn đã bị bắt, lại đúng giai đoạn làm căng tham ô thang nhũng nên đã bị xử bắn, hắn cũng không kịp nhìn mặt bố lần cuối cùng. Mẹ hắn dẫn hắn về quê ở thành phố A, nhờ có quan hệ của bố hắn trước kia nên mới xin vào công ty Phú Gia của nhà họ Vương. Vua phế liệu đã từng chịu ơn của bố hắn khi vừa mới phất, vì vậy bây giờ cũng rộng rãi cho hắn vị trí quản lý cao cấp, hơn nữa còn giới thiệu con gái mình cho hắn. Nếu gia đình hắn không sa cơ thì làm sao hắn có thể để mắt tới loại con gái nhà giàu mới phất kiêu căng ngang ngược như Vương An Ni, nhưng bây giờ hổ xuống đồng bằng bị chó khinh…
Hắn đứng trước gương trong phòng thay đồ, cười lạnh lùng. Sắp rồi, ác mộng của hắn mấy năm nay sắp kết thúc rồi…
Vương An Ni lạnh lùng nhìn Tiểu Lan đang sững sờ sau câu nói của Thời Tất Thành, có khi con bé này còn chưa hiểu vì sao ông chủ lại trở mặt như vậy: “Còn ngẩn ra làm gì? Không mau biến đi!”.
“An Ni… Con lại ầm ĩ gì thế?”. Mái tóc ngắn ngang vai uốn xoăn, ở nhà vẫn mặc nguyên bộ đồ lịch sự, trên mặt trang điểm nhẹ, nói năng bao giờ cũng lộ ra khí thế của kẻ ăn trên ngồi trốc, cựu phu nhân quan lớn Thời Quốc Phân đứng trên cầu thang tầng ba nhìn xuống dưới, dường như bây giờ mới nghe thấy tiếng cãi nhau. Thời Tất Thành theo họ mẹ, họ bố đã bị vứt bỏ từ khi hai mẹ con trở lại thành phố A.
“Cô Thời…”. Nước mắt Tiểu Lan cuối cùng đã rơi xuống: “Mợ chủ đuổi việc cháu”.
“Mợ chủ cái gì?”. Vẻ mặt Thời Quốc Phân hiện rõ vẻ giận dữ: “Toàn là tàn dư của thời phong kiến, mấy năm nay vừa thông thoáng một chút là những thứ rác rưởi này lại thịnh hành…”.
“Mẹ, nếu mẹ không ngủ được thì ra ngoài đi dạo đi, nếu không thì đi dự tiệc cũng Tất Thành. Mấy việc lặt vặt này kohong cần mẹ phải để ý đâu”. Lại còn giở giọng cách mạng ra đây, nếu bố Thời Tất Thành cách mạng thật thì đã không tham ô cả trăm triệu, làm hại người khác cửa nát nhà tan, miệng đầy nhân nghĩa đạo đức, trong bụng thì nam trộm nữ điếm. Một hai năm đầu sau khi cưới, Vương An Ni còn có chút tôn trọng mẹ con bọn họ. Đến lúc đã thấy rõ diện mạo của bọn họ thì cô ta cũng không buồn diễn trò nữa. Cho nên ngoài miệng cô ta nói rất cung kính nhưng nét châm biếm trong mắt vẫn lộ rõ mà không thèm che giấu.
“Tiểu Lan phải ở lại, tiền lương của nó tôi trả”.
“Được, mẹ đã nói vậy thì con cũng không trái lời. Tiểu Lan, từ tháng này cô lên tầng ba, không cho phép đến gần phòng của tôi nữa!”. Nói xong Vương An Ni xoay người nhưng không vào phòng mà đi ra cửa.
Vương An Ni lấy một tập bản vẽ thiết kế biệt thự từ trong túi xách ra ném thẳng lên mặt bàn: “Đánh dấu những chỗ cần lắp camera đi”.
Trịnh Đạc hơi ngạc nhiên: “Tôi tưởng…”.
“Hệ thống bảo vệ bên ngoài anh cứ làm tùy ý, nhưng camera trong nhà thì phải kín đáo mới hiệu quả đúng không? Chưa nói đến phòng sinh hoạt, phòng ngủ, phòng tắm, phòng thay đồ của tôi phải chính tay tôi lắp đặt… Trong nhà tôi hai mươi tư tiếng mỗi ngày đều có người, anh vào phòng tôi nửa tiếng là mẹ chồng tôi sẽ cho rằng tôi cắm sừng con trai bà ấy ngay”.
“Nhưng cô có thể làm được không?”.
“Tôi học khoa thiết kế nội thất, mặc dù chưa làm việc thực tế bao giờ nhưng cũng biết xem bản vẽ, anh cứ đánh dấu vị trí rõ ràng…”.
“Không, trên bản vẽ tôi chỉ có thể đánh dấu vị trí đại khái, nhưng vị trí lắp đặt camera bí mật trên thực tế phải điều chỉnh và chạy thử mới được. Tốt nhất là cô xem lúc nào trong nhà không có người thì bảo tôi và Gia Mộc cùng đến”.
Vương An Ni suy nghĩ một chút: “Được rồi”.
Nói xong cô ta cúi đầu nhìn tay mình: “Tôi đưa tất cả đồ dùng quanh mình đi xét nghiệm rồi, hơn nữa cũng không ăn một bữa cơm, ngủ một giấc hay tắm một lần nào ở nhà nữa…”.
Tay cô