Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhân

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342301

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2301 lượt.

ta run run, từ khi biết mình bị đầu độc, tay cô ta thường xuyên run rẩy. Bác sĩ nói cô ta trúng độc không hề nặng, triệu chứng này chỉ là phản ứng tâm lý sau khi bị kích động, nhưng cô ta vẫn không thể nào khống chế được.
Lâm Gia Mộc đưa cho cô ta một chai nước. Một người bị tổn thương ở bên ngoài luôn có thể về nhà, tự nhủ nhà mình luôn là nơi an toàn nhất. Nhưng khi bị người trong nhà đầu độc thời gian dài thì phòng tuyến tâm lý cuối cùng cũng đổ vỡ, biểu hiện của Vương An Ni thế này đã là rất kiên cường rồi: “Cô có chỗ nào tá túc vài ngày cho tinh thần đỡ căng thẳng không?”.
“Gia đình tôi có rất nhiều căn hộ biệt thự…”. Nhưng một nơi có thể được gọi là nhà thì lúc này cô ta lại không có. Biệt thự của bố cô ta là nhà của ông ta và hai mẹ con người phụ nữ đó. Căn biệt thự cô ta ở là nhà của chồng và bà mẹ chồng lạnh nhạt như người dưng nước lã mà cô ta không thể tin tưởng được nữa. Sau khi ly hôn, mẹ cô ta suốt ngày đi du lịch khắp thế giới, lần trước cô ta gọi điện thoại cho mẹ, bà đang đi chơi du thuyền với gã trai bao không biết thứ bao nhiêu trên biển Caribbean.
Cô ta hít vào một hơi: “Ngày mai tôi sẽ lấy cớ trong nhà có gián phải diệt toàn diện để đuổi tất cả mọi người ra khỏi nhà”. Nói xong cô ta lại cười: “May là bình thường hình tượng của tôi không được đẹp lắm, thỉnh thoảng lại làm mấy chuyện càn quấy, nên bây giờ có đuổi người giúp việc hay đuổi tất cả mọi người trong nhà ra ngoài để diệt gián cũng không có ai nghi ngờ tôi có mục đích khác”.
Trước đây cô ta quấy rồi là bởi vì cô quạnh, bố có tổ ấm của riêng mình, chồng cả ngày chăm lo sự nghiệp ở bên ngoài, muốn cùng hắn ăn một bữa tối cũng không dễ dàng. Mẹ chồng và cô ta không hợp nhau, nói nửa câu cũng thấy thừa. Bạn cô ta đa số là bạn bè tụ tập ăn chơi đàn đúm. Thỉnh thoảng không gây chuyện một chút thì cô ta cũng không biết phải làm gì để giết thời gian. Bây giờ nghĩ lại cô ta mới thấy mình đã quá ngây ngô. Cô ta lật xem sơ đồ mặt bằng nhà mình, chợt phát hiện lúc mình vui sướng nhất lại là lúc thiết kế hoàn thiện biệt thự, thảo luận phương án với kiến trúc sư chuyên nghiệp, mua sắm các loại trang thiết bị nội thất từ khắp nơi trên thế giới. Cô ta tuyệt đối không bao giờ nghĩ rằng căn biệt thự tự tay cô ta thiết kế hoàn thiện đó lại không thể trở thành ngôi nhà thật sự của mình.
Lâm Gia Mộc vỗ vai cô ta: “Quyết định là ngày mai luôn chứ? Trịnh Đạc, anh chuẩn bị đi…”.
Vương An Ni đột nhiên nói như bừng tỉnh: “Tôi có thể cùng đi mua thiết bị với hai người không?”.
“Mua?”. Trịnh Đạc nhíu mày: “Chúng tôi tự lo thiết bị…”.
Vương An Ni cười: “Từ khi vua phế liệu phất lên đến nay, con gái vua phế liệu bao giờ cũng chỉ dùng thứ mới nhất, tốt nhất, không bao giờ dùng đồ cũ”. Nói xong cô ta lại cười nhạt: “… ngoài chồng tôi… Có điều thực tế đã chứng minh nguyên tắc của tôi là đúng”.
“Chuyện còn chưa điều tra rõ mà…”.
“Lúc đầu mẹ tôi đã không đồng ý chuyện của chúng tôi, khi nhận ra tôi quyết tâm lấy hắn, mẹ đã ép tôi công chứng tài sản trước hôn nhân. Khi đó hắn nói hắn chỉ yêu con người tôi, chẳng những hắn không phản đối mà còn tỏ ra tích cực hơn cả tôi. Nếu chúng tôi ly hôn thì hắn không được xu nào hết, nhưng nếu tôi chết… thì chuyện lại khác. Tôi không ngu, tôi chết thì hắn là người được lợi nhất”.
“Nhưng bố mẹ cô còn sống, nếu như bây giờ hại chết cô thì không những hắn không lấy được tài sản của bố mẹ cô mà thậm chí còn phải chia di sản của cô với họ…”. Điều bọn chúng làm thật sự không giống với cách làm của kẻ có âm mưu thâm độc. Đặc biệt là bây giờ vua phế liệu đã bị đột quỵ, cố chờ vài năm vua phế liệu chết đi, tài sản của Vương An Ni sẽ tăng lên, đây là điểm Lâm Gia Mộc vẫn không nghĩ ra được.
Vương An Ni ngẫm nghĩ một lát. Từ khi phát hiện xe của chồng và mẹ kế cùng đỗ trước cửa khách sạn Khải Duyệt, cô ta vẫn ngập trong giận dữ. Có thể nói Lâm Gia Mộc đã nói một câu đánh thức người trong mộng: “Trừ phi hắn và Tiêu Vũ đúng là gian phu dâm phụ…”. Nhưng hai người họ lằng nhằng với nhau kiểu gì? Tiêu Vũ vẫn đóng vai thiếu phu nhân giữ trọn bổn phận, biết cô ta và vua phế liệu là chồng già vợ trẻ nên bản thân cô ta khó tránh khỏi bị nghi ngờ, vì thế bình thường có thể nói là giống như một thiếu phụ khuê phòng cổ đại, gần như không bao giờ đi đâu ra khỏi cửa trừ ra ngoài tiếp khách với vua phế liệu hay đưa đón con đi học. Còn mẹ mình…
“Tôi gọi điện thoại cho mẹ tôi ngay bây giờ”.
Vương An Ni ngồi trên sofa bắt đầu gọi điện, nhưng ba số điện thoại di động của mẹ cô ta đều không có ai nghe máy. Vương An Ni bắt đầu sốt ruột: “Tại sao…”.
“Cô nói bà ấy đi du thuyền trên biển Caribbean?”, Lâm Gia Mộc hỏi: “Biết là du thuyền của công ty nào không?”.
“Cô đợi chút, lần trước mẹ tôi có nhắn tin cho tôi”. Vương An Ni mở tin nhắn đó ra cho Lâm Gia Mộc xem.
“Tôi thử liên lạc với bà ấy qua công ty du thuyền xem sao”. Lâm Gia Mộc lên mạng tra được số điện thoại công ty du thuyền đó, sau khi liên lạc mới biết: “Bà ấy có mua vé nhưng không lên du thuyền”.
“Cái gì?”. Vương An Ni đứng ngồi không yên.
“Cô đ