Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hương Mật Tựa Khói Sương

Hương Mật Tựa Khói Sương

Tác giả: Điện Tuyền

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341575

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1575 lượt.

Thần gật gật đầu với Phượng Hoàng và Nhuận Ngọc tiên quan, nhặt lấy một phiến lá trúc rồi đạp lên bay đi mất dạng.
Tiểu thổ địa vẻ mặt bùi ngùi cảm thán: “Hôm nay được thấy ba vị thiên thần chí tôn tụ họp một chỗ, cuộc đời này quá đủ quá đủ rồi!”. Hắn vừa mới lên tiếng, liền thu hút sự chú ý của Tiểu Ngư tiên quan, nên quay đầu lại ôn hòa nhìn hắn một cái, tiểu thổ địa có lẽ đã tỉnh rượu, sợ hãi giật bắn cả người, lặng lẽ độn thổ chuồn đi.
“Ta còn tưởng ai”. Phượng Hoàng cau mày nheo mắt: “Hóa ra là Đại điện [hạ'> nhúng tay vào, chẳng trách Húc Phượng tìm khắp nơi không ra. Ai biết được Đại điện [hạ'> hao tổn tâm sức che giấu khí tức của Cẩm Mịch giữa chốn phố phường đông đúc, có phải không?”
Tiểu Ngư tiên quan mỉm cười: “Cẩm Mịch chính là bằng hữu của Nhuận Ngọc, thân bị giam cầm, Nhuận Ngọc đương nhiên dốc hết toàn lực tương trợ”. Tiểu Ngư tiên quan thật là trượng nghĩa, ta nhìn hắn tán thưởng, hắn cũng nhìn lại ta, nói: “Trái lại chẳng biết Nhị điện hạ lần này lòng như lửa đốt chạy đi tìm một tiểu Hoa Tinh là vì lý do gì?”
Tách tách, hai đốm lửa trong mắt Phượng Hoàng chợt lóe: “Nghe nói Đại điện [hạ'> cấm cung trong nhà, không để ý đến chuyện bên ngoài, không muốn để ý tin tức trên trời dưới đất nhưng lại rất thông thấu linh quang, ngay cả nhất cử nhất động của Húc Phượng đều biết rõ ràng như vậy.”
“Đệ và ta vốn là huynh đệ, yêu thương quan tâm lẫn nhau tất nhiên là việc nên làm, sao lại nói lời xa lạ như vậy?”. Tiểu Ngư tiên quan không chấp lời ngỗ ngược.
“Oh?! Nói như thế, hai mươi bốn vị phương chủ Hoa Giới tưởng lầm Húc Phượng bắt cóc Cẩm Mịch, gần như đại náo Thiên Giới, có lẽ Đại điện [hạ'> cũng rất rõ ràng, đệ đệ ta vô duyên vô cớ gánh cái tội danh này thay cho Đại điện [hạ'> vậy phải tính sao đây?”. Giọng nói của Phượng Hoàng như bông tuyết lạnh giá vù vù bay qua, tiếp tục nói: “Đại điện [hạ'> đối với người bạn Cẩm Mịch này trông nom cũng cẩn thận quá chứ, chăm sóc đến mức đưa đến tận nơi ô uế bẩn thỉu như Tiểu Quan Lâu này!”
Ui trời, hai mươi bốn vị phương chủ lại tới tìm ta rồi, nhưng không được để Phượng Hoàng khai ra ta mới được.
Ta thân thiện tiến lên, xen lời: “Nghe nói ‘ăn, uống, chơi gái, đánh bạc’ là bốn chuyện vui lớn trong cuộc đời, ta ủ được một ít rượu rượu hoa quế, không bằng Nhị điện hạ cũng cùng đến nếm thử thế nào?”
Đêm khuya trăng mờ gió lạnh, quá chén rồi mới dễ hành sự.
“Ăn, uống, chơi gái, đánh bạc!…”. Phượng Hoàng nghiến răng kin kít: “Kẻ nào dạy ngươi?!”






Ánh trăng đêm nay tròn vành vạnh, tỏa sáng cả cái sân vườn vuông vức, soi rõ nước chảy dưới cầu, núi giả, đình hóng gió, ta cùng với Phượng Hoàng, Tiểu Ngư tiên quan ba người ngồi bên chiếc bàn vuông đối ẩm, ta cho rằng cũng vô cùng hài hòa viên mãn.
Trừ một người – thổ địa tiên, hắn đang quỳ dưới đất trên lưng vác một cây chổi con cao bằng nửa thân người, thỉnh thoảng đưa tay áo lên quệt mồ hôi trên thái dương, bộ dạng có vẻ không được viên mãn cho lắm.
“Tiểu tiên xin chịu đòn nhận tội trước nhị vị tiên thượng!”. Thổ địa tiên lúc này nói chuyện không còn ngọng líu ngọng lo nữa, rõ ràng đã tỉnh hẳn.
“Ngươi có biết sai ở chỗ nào không?”. Tiểu Ngư tiên quan nhẹ nhàng, dẫn dắt từng bước.
“Tiểu tiên ngàn sai vạn sai, thực sự không nên tham lam cái thứ chất lỏng trong chén ấy! Tiểu tiên ngàn sai vạn sai, thực sự không nên một mình đưa Lăng Quang công tử ra khỏi nhà! Tiểu tiên ngàn sai vạn sai, thực sự không nên dạy Lăng Quang công tử bài bạc!”. Thổ địa tiên tự trách mắng bản thân vô cùng trơn tru thành khẩn.
Thổ địa tiên khóc lóc thảm thương, nói: “Nhị điện hạ, lò luyện đan kia của Lão Quân chẳng khác nào một cái lồng hấp, tiểu tiên sợ nhiệt, nếu vào đó sợ là đan hoàn kia chưa luyện xong, thì tiểu tiên đã bị hấp chín rồi. Có thể đổi một hình phạt khác không?”
Sự thực chứng minh, cò kè mặc cả với loại thần tiên mặt lạnh tâm ngoan (ác) như Phượng Hoàng này thật sự là một việc làm không nên làm, chỉ thấy Phượng Hoàng thoáng trầm ngâm nói: “Vẫn còn thiếu một chân sai vặt, nghe nói dưới a tì địa ngục còn thiếu một quỷ sai tróc hồn, chi bằng ngươi tới đó trước một thời gian?”
“Tạ Nhị điện hạ ân điển, tiểu tiên xin tình nguyện, cam nguyện và tự nguyện đến phủ Lão Quân canh lò lửa”. Thổ địa tiên đưa tay quệt những dòng lệ cay đắng dọc ngang trên mặt, được Tiểu Ngư tiên quan ra hiệu cho lui xuống.
“Cẩm Mịch tiên tử tay nghề ủ rượu rất giỏi”. Tiểu Ngư tiên quan tinh tế đánh giá chung rượu hoa quế trong tay, rồi cất lời khen.
“Đâu có đâu có”. Ta giả vờ khách khí một câu: “Nếu như Nhuận Ngọc tiên quan thấy thích, Cẩm Mịch sẽ đem hết phương pháp ủ rượu này dốc lòng truyền thụ lại.”
“Quyết định như vậy đi, hôm khác đợi đến đêm Vãn Hương Ngọc nở hoa, Nhuận Ngọc chắc chắn sẽ quét nhà đãi khách, cung kính chờ Cẩm Mịch tiên tử tới nhà chỉ giáo”. Tiểu Ngư tiên quan cười tươi rói như gió xuân.
Ta đắc ý nhận lời ngay không cần suy nghĩ.
Phượng Hoàng ngồi một bên tự rót tự uống, vẻ mặt thờ ơ.
Ta ân cần bưng bầu rượu c


Snack's 1967