Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hương Mật Tựa Khói Sương

Hương Mật Tựa Khói Sương

Tác giả: Điện Tuyền

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341583

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1583 lượt.

rượu này của Phượng Hoàng không biết là muốn nói đến vấn đề gì nữa. Chỉ có điều lăn lộn ngoài đường cả ngày nay, ta thực sự có chút mệt mỏi, liền ngáp một cái, hùa theo một câu cho có lệ: “Hóa tro thì cứ để hóa tro, thành bụi cứ để thành bụi đi.”
Phượng Hoàng nắm chặt tay ta bừng bừng như lửa, đau đớn nói: ”Bản thân ta thì không sao, nhưng mà, sao có thể chịu được khi thấy nàng phải chịu trời phạt.”
Ta trong lúc buồn ngủ mơ màng phất phất tay nói: “Không sao không sao…” - Cơn mệt mỏi rã rời kéo tới, thực sự không thể gắng gượng nổi, lập tức nằm xuống giường đi gặp chu công.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, chỉ thấy chu công dáng người y chang Phượng Hoàng, bộ mặt đau thương như đứt mất khúc ruột, vuốt ve trên má ta, than thở: “Ta làm sao bỏ được nàng...“
Ta rùng mình một cái, quấn chiếc chăn gấm sát vào người.






Hôm sau vừa mở mắt ra, đã nghe chim hót hoa thơm, nắng sớm ngập tràn. Ta dụi mắt chuyển mình ngồi dậy, một vầng hào quang lơ lửng bảy màu cũng theo động tác của ta mà chậm rãi tự rơi xuống mặt đất. Ta thò đầu nhìn xuống, ồ, là một cọng lông chim phượng, trong chỗ tối khuất ánh sáng dưới chân giường mà vẫn kiêu ngạo lung linh đầy màu sắc, tỏa ánh kim khắp bốn phía. Ngay cả một cọng lông vũ mà cũng có sức phô trương lớn như thế, Phượng Hoàng thật đúng là một con chim ngạo mạn chẳng biết khiêm nhường.
Nhưng mà, ta nhìn quanh một vòng, cái con chim Phượng Hoàng kim quang chói lóa kia lại chẳng thấy đâu. Ta thở phào nhẹ nhõm một cách hài lòng, thế thì chẳng cần phải hao tâm tốn sức phí não kiếm cớ bịa chuyện cho ba trăm năm tu vi khai gian của ta nữa.
Ung dung hớn hở đứng dậy rửa mặt, sau khi vấn hết tóc lên, ta liền tiện tay nhặt cọng lông đuôi chim phượng trên mặt đất làm cây trâm gắn lên búi tóc. Nhẹ nhàng khoan khoái đẩy cửa bước ra, vừa ngẩng đầu đã thấy Tiểu Ngư tiên quan đang ngồi trong sân một tay cầm chung trà, một tay cầm quân cờ, quay đầu sang nhìn ta mỉm cười như sen nở: “Cẩm Mịch tiên tử đêm qua ngủ có ngon không?”
Ta cười đáp lại hắn, nói: “Rất ngon. Nhưng mà chẳng biết đêm qua rượu hoa quế kia có khiến Nhuận Ngọc tiên quan bị đau đầu không?”
“Mỹ tửu của Cẩm Mịch tiên tử thuần mà không gắt, đúng là thượng phẩm, chỉ tiếc Nhuận Ngọc xưa nay tửu lượng rất thấp, lại khiến Cẩm Mịch tiên tử chê cười”. Tiểu Ngư tiên quan bưng ấm trà lên rồi rót gần đầy vào chiếc chén trống ở phía đối diện, nói: “Lúc Cẩm Mịch tiên tử thức dậy, vừa hay Nhuận Ngọc cũng bày xong bàn cờ lần trước chúng ta chưa chơi xong, không bằng nhân lúc trời trong nắng sớm chúng ta chơi tiếp?”
Tiểu Ngư tiên quan thấy động tác của ta, cũng rất biết phối hợp mà không nhặt lại quân cờ kia, vẻ mặt đầy hứng thú đút tay vào ống tay áo lẳng lặng nhìn ta.
Sau một tràng tùng cheng xủng xoẻng! Quả nhiên linh nghiệm!
Nheo mắt nhìn kỹ, á? Hai quân cờ kia sau một hồi biến biến hóa hóa, cuối cùng lại biến thành hai cục mưa đá to bằng nắm tay, lăn lông lốc trên mặt bàn, lộc cộc lạch cạnh rơi trên mặt đất, bị mặt trời chiếu vào, liền biến thành một vũng ngước đọng…
Phía đối diện có người hít vào một hơi, ta ngẩng đầu, thì thấy thổ địa tiên hai mắt trợn trắng có thể so với Quảng Mục Thiên Vương, đang sững sờ nhìn ta.
“Hoàn toàn bị chấn động bởi tiên thuật của ta rồi!” - Ta che miệng, ghé vào bên người Tiểu Ngư tiên quan, thì thầm nói với hắn.
Tiểu Ngư tiên quan thở dài, tiến tới trước nửa bước, chắn trước mặt ta: “Thổ địa tiên có việc gì vậy?”
Ta chỉ nghe được tiếng tiểu thổ địa kia sực tỉnh bị sặc khí, sau một trận ho khan không ngớt, thì nói: “Tiểu tiên ra mắt Dạ thần đại điện. Tiểu tiên hôm nay phải đến phủ Lão Quân phục mệnh, trước khi đi đặc biệt đến chào từ biệt Đại điện hạ, Nhị điện hạ và Lăng Quang công tử”. Tiểu thổ địa ngóng cổ muốn nhìn về phía sau lưng của Tiểu Ngư tiên quan, nhưng lại bị Tiểu Ngư tiên quan phẩy tay áo một cái cắt ngang ánh nhìn mới đi được có nửa đường.
“Hắc hắc.” - Thổ địa tiên sờ sờ đầu, tiếp tục nói: “Nhưng thật không khéo không gặp được Nhị điện hạ và Lăng Quang công tử, chẳng biết vị tiên cô này xưng hô thế nào?”
Giờ mới nhớ ra, từ đêm qua ta đã khôi phục lại hình dạng mà quên biến trở lại, thảo nào thổ địa không nhận ra được, đang định mở miệng trả lời hắn, thì nghe Tiểu Ngư tiên quan nói: “Hôm nay là tiệc chúc thọ của Thiên Hậu, chư thần triều bái. Thổ địa tiên nếu bây giờ đi ngay, có lẽ vẫn có thể kịp được đại xá trước yến tiệc của Thiên Hậu.”
Thổ địa tiên nghe vậy mặt đỏ bừng vì kích động, liên tục chà chà hai tay, vái Tiểu Ngư tiên quan ba cái: “Tạ ơn Đại điện hạ chỉ điểm! Đại điện hạ quả như đồn đãi, là vị tiên thượng đỉnh đỉnh nhân từ thiện lương.”
Tiểu Ngư tiên quan khoát tay: “Không cần cảm tạ ta” - Rồi nhẹ nhàng nói: “Về phần tiên cô… Biết đâu sáng nay mặt trời chói quá, có lẽ thổ địa tiên hoa mắt nhìn nhầm rồi chăng?”
Tiểu thổ địa giật mình ngầm hiểu, vội hỏi: “Tiểu tiên mắt mờ, chưa từng nhìn thấy gì cả, chưa từng nhìn thấy gì cả. Tiểu tiên đây xin cáo lui.”
Tiểu Ngư tiên quan


Ring ring