Tác giả: Điện Tuyền
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341580
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1580 lượt.
hâm rượu cho hắn, hắn cũng không nói một lời, tùy ý ta rót đầy chén rượu. Đã quen với việc hắn thỉnh thoảng lạnh lùng khạc ra một câu, bữa nay hắn im lìm như vậy ngược lại có chút kỳ cục.
Tiếp sau đó, ta nghiễm nhiên trở thành kẻ hầu rượu cho hai người bọn họ. Hai người kia ngươi một chén ta một chén, rượu nốc liên tục, nhưng lời nói chẳng thốt được nửa câu. Ngay cả ánh mắt cũng không thèm liếc nhau dù chỉ trong chốc lát, cứ như vậy ước chừng uống hết năm bình rượu, Tiểu Ngư tiên quan chống tay lên trán nhìn ta cười cười, ánh mắt mơ màng thoắt một cái liền sụp xuống. Ta đặt bầu rượu xuống gọi hắn hai câu cũng không thấy hắn có phản ứng gì: “Hắn say rồi”. Phượng Hoàng liếc Tiểu Ngư tiên quan một cái rồi đưa ra kết luận.
Bên chân bỗng thấy nhột nhột, thì ra là con yểm thú hoa mai đang cọ cọ vào áo dài của ta. Tiểu thú này không biết nói chuyện, nhưng rất có linh tính, ta niệm một bài quyết chuyển Tiểu Ngư tiên quan lên lưng nó, nó liền cõng Tiểu Ngư tiên bay về Thiên Giới trong bóng đêm mịt mùng, có lẽ trở về Toàn Cơ Cung.
Phượng Hoàng nhìn ta thần sắc phức tạp, nhìn điệu bộ như thế chắc là chưa say đâu. Mà sao kẻ cần say thì không say, kẻ không cần thì lại say túy lúy. Ta tiếp tục bưng bầu rượu lên rót cho hắn, uống tới bình thứ mười lăm, ta mệt quá vứt luôn bầu rượu trực tiếp bê cả bình trút vào chén hắn, uống tới bình thứ hai mươi, ta kinh ngạc, không ngờ Phượng Hoàng lại là một cao thủ uống rượu, chẳng lẽ cũng là một ‘thiên bôi bất túy’ giống ta sao? Chỉ có điều rượu đã uống sạch rồi, tiếp theo phải làm sao bây giờ.
Ta kéo một cái ghế đá ngồi xuống bên cạnh Phượng Hoàng, do dự một hồi rồi mở miệng nói: “À… ừm… chuyện kia… ngươi còn nợ ta ba trăm năm tu vi, không bằng nhân tối nay ngày lành tháng tốt ngươi độ cho ta luôn đi.”
Hồi lâu không thấy hắn trả lời, chẳng lẽ nuốt lời rồi sao?! Ta ngẩng đầu nhìn hắn, vẫn thấy hắn ngồi im không nhúc nhích, mới nãy nhìn xa không phát hiện, giờ nhìn gần mới thấy trên hai gò má hắn chẳng biết khi nào đã xuất hiện hai vệt hồng hồng mờ mờ, đôi mắt phượng nhọn hoắc như mũi dùi giờ bị phủ một tầng sương mỏng mơ màng, càng khiến hai con ngươi thêm đen thăm thẳm.
Nhưng cứ ngồi yên như vậy là sao, ta lại lặp lại câu nói thêm lần nữa, hắn vẫn thờ ơ mặc kệ ta, ta sốt ruột thò tay chọt nhẹ vào hắn một cái, ai ngờ, hắn nghiêng qua ngả lại rồi thuận thế ngã xuống dựa vào vai ta, mùi rượu hoa quế bốc lên ngào ngạt trước mũi, lúc này ta mới biết kỳ thực hắn đã say rượu từ lâu.
Người bình thường say rượu, có kẻ lắm lời, thí dụ như thổ địa tiên, có kẻ thích cười, thí dụ như Tiểu Ngư tiên quan, nghe nói còn có kẻ múa may quay cuồng, nhưng những kẻ lặng im không nói một lời lại còn thẳng người nghiêm chỉnh ngạo nghễ như Phượng Hoàng, ta thực sự cho rằng không nhiều lắm.
Ta định niệm một bài quyết chuyển hắn vào sương phòng, tuy nhiên, hắn ở gần sát bên như vậy lại cứ chực chờ trượt xuống khỏi vai ta, ta đành phải vòng một tay lên giữ lấy hắn, còn cánh tay kia thì bị hắn đè nặng đến mức nhúc nhích cũng không được, nói chi đến chuyện làm phép.
Vì thế, ta phải nửa kéo nửa dìu hắn vào sương phòng, cái tên gia hỏa này ăn cái gì mà nặng thế không biết, nhưng cũng còn biết khôn, không có lộn xộn làm tăng thêm gánh nặng cho ta.
Ta tổn phí sức lực dìu hắn đặt lên giường xong, lại thấy trên tay hắn vẫn còn nắm chặt cái chén rượu không, đôi môi đỏ hồng khẽ dẩu lên, hai mắt nhắm chặt, thu lại hết vẻ sắc sảo thường ngày, hai hàng lông mi ngoan ngoãn rũ bóng xuống phía dưới mi mắt, nhìn hắn như vậy lại giống một hài tử đậm chất trẻ con.
Hài tử ư?!... Chính là dùng để bắt nạt!
Ta thò tay ra nhéo hai bên má hắn một cái, ta xoa ta chà, ta ngắt ta nhéo, thật là quá đã.
Đang lúc cao hứng, hắn bỗng mở trừng hai mắt, nhìn ta dữ tợn, mở miệng nói: “Tiểu yêu phương nào?!”
Ta sững sờ nhìn hắn sau khi quát một câu như té nước vào mặt người khác liền hài lòng thỏa mãn nhắm mắt lại, trong lòng không khỏi có chút phẫn uất. Cái tên Phượng Hoàng đáng ghét này trong mơ cũng không quên miệt thị ta.
Có điều nghĩ lại một chút, e rằng đây chỉ là câu nói cửa miệng của hắn. Thí dụ như Tôn đại thánh, phàm là thấy người, mặc kệ nam nữ lão ấu, câu đầu tiên nhất định là: “Yêu quái! Ngươi chạy đi đâu?!”. Lại thí dụ như phàm nhân thế tục, hễ gặp mặt nhau, bất luận sáng trưa chiều tối, nhất định phải hỏi một câu: “Ăn cơm chưa?”
Nghĩ thế, ta liền rộng lượng bình thường trở lại.
Ta ngồi xuống mép giường, ghé vào lỗ tai hắn thì thầm to nhỏ: “Phượng Hoàng, ngươi còn nhớ mình thiếu ta sáu trăm năm tu vi hay không?”
Phượng Hoàng hít vào thở ra, hai mắt nhắm nghiền, thần thái yên tĩnh.
Ta liền thu lại tay áo, méo mặt xoay người lại nói: “Đúng vậy. Ta đi tìm chút thức ăn giải rượu cho ngươi có được không?”
“Không được”. Phượng Hoàng phủ định thẳng thừng, chống người ngồi lên dựa vào cột giường chạm trổ hoa văn, nói: “Ta không đói bụng.”
Ta hết nhìn tới lại nhìn lui sắc mặt của hắn, không giống như nói sạo, liề