Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341832
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1832 lượt.
m tạp chí, cổ thắt cà vạt cô tặng. Cô chỉ cảm thấy hơi thở như bị nghẹn lại, ánh mắt dừng trên gương mặt tuấn tú của anh, nhất thời không rời ra được.
Khi nhìn thây đôi chân nhỏ xinh xuât hiện trong tầm mắt, Lạc Thiên hơi ngước lên nhìn, lần này, chỉ một, hai giây, anh gật nhẹ đầu rồi nắm tay cô ra khỏi phòng thẩm mỹ.
Đen khi lên xe, bàn tay nắm chặt tay cô mới buông ra.
Cô ngước nhìn người đàn ông đeo kính gọng vàng, vận một bộ âu phục xanh xám sọc chìm tôn lên khí chất sang trọng nho nhã của anh ta, khó mà quên được người đàn ông khiến người ta có ấn tượng sâu sắc này - Phương Tử Hạ.
Lạc Thiên cười nhạt, ôm nhau thân mật với anh ta, vẻ xúc động trên gương mặt như thể anh em tốt đã bao năm không gặp, tình cảm vẫn khăng khít lâu bền.
“Ô, đây chẵng phải là người anh em Lạc Thiên của chúng ta đó sao?”, người vừa đến mỉa mai bằng giọng không thân thiện cho lắm.
Giang Văn Khê nghe thế thì quay sang, nhìn thấy ba người đàn ông mặt âu phục đang tiến đến phía họ.
“Bạn học cũ, bạn cũ, mười năm không gặp, phong thái vẫn như xưa, không khác gì năm ấy.” Lần này là người đàn ông đi đầu, đôi mắt sắc bén chiếu thẳng đến Lạc Thiên, giây sau đó quay sang nhìn Giang Văn Khê đứng cạnh, mắt sáng lên, “Bạn học cũ, không giới thiệu cho bọn tôi biết người đẹp cạnh cậu à?”.
Gương mặt Lạc Thiên vẫn giữ nụ cười ĩĩùm: “Vị hôn thê của tôi, Giang Văn Khê”. Sau đó anh lần lượt giới thiệu với Giang Văn Khê, “Châu Thiệu Vũ, Vương Hạo Lỗi, Đồng Kiến Thành”.
“Họ Giang à? Xem ra cậu với người họ Giang thật không chỉ có duyên bình thường đâu nhi”, Châu Thiệu Vũ đứng đầu nhếch môi đầy châm biếm.
Giang Văn Khê nhìn Lạc Thiên tỏ vẻ không hiểu, chỉ thấy khóe môi anh vẫn nở nụ cười nhẹ như không, ánh mắt nhìn thẳng Châu Thiệu Vũ, nhưng trong nụ cười ấy không tìm ra nổi một chút hơi ấm.
Châu Thiệu Vũ bị Lạc Thiên nhìn đến mất tự nhiên, đưa tay ra với Giang Văn Khê: “Rất vui được làm quen với cô, cô gái xinh đẹp”.
Châu Thiệu Vũ từ ngoại hình, chiều cao đến vóc dáng đều không thua Lạc Thiên, anh ta có một đôi mắt phượng dài nhưng lại toát ra tà khí u ám khiến cô rất khó chịu. Vương Hạo Lỗi và Đồng Kiến Thành cho dù về ngoại hình hay khí chất đều thua kém đến mấy bâc. Đăc biêt đôi mắt vốn dĩ không to lắm của Vương Hạo Lỗi, đùng đục vàng vàng, từ lúc mới nhìn thấy cô, ánh mắt ấy chưa từng rời đi, lại thêm bọng mắt dày khiến toàn thân hắn toát lên một vẻ dung tục.
Cô bỗng có ham muốn được móc đôi mắt dung tục cực độ của hắn ra.
Do lịch sự, cô cũng đưa tay ra với Châu Thiệu Vũ, máy móc nói một câu: “Chào anh”.
Giọng điệu lạnh nhạt đó khiến Châu Thiệu Vũ hơi nheo mắt, khóe môi nhếch lên.
Phương Tử Hạ đứng cạnh, nói: “Vào trong rồi hàn huyên sau, bên trong có rất nhiều bạn cũ đang đợi đấy”.
Khi Lạc Thiên và Giang Văn Khê xuất hiện trong sảnh tiệc, không khí lập tức tĩnh lặng hẳn, ánh mắt mọi ngưòi đều đổ dồn về phía họ.
Trong ánh mắt sửng sốt của tất cả, trực giác khiến Giang Văn Khê cảm nhận có điều gì đó rất kỳ quặc.
Lạc Thiên từ khi gặp Phương Tử Hạ, gương mặt luôn giữ nụ cười quyến rũ. Chỉ Giang Văn Khê biết, đó là nụ cười ngụy trang của anh, vì đối mặt với đám bạn học cũ bao năm không gặp, cô không nhìn thấy chút ý cười nào trong mắt anh.
Châu Thiệu Vũ đã phá tan bầu không khí lạnh ngắt đó.
Lạc Thiên luôn choàng ôm cô, giới thiệu cô với mọi người.
Có lẽ vì từ nhỏ đã luôn theo sau cậu, cô đã luyện thành một loại bản năng, mỗi một người dù là tướng mạo, giọng nói, bóng lưng..., chi cân Lạc Thiên nói một lân là cô sẽ ghi nhớ rât kỹ trong đầu. Thế nên cô thường than thở rằng mình không làm cảnh sát thật sự là quá đáng tiếc.
Lạc Thiên ngồi với cô một lúc thì bị một đám đàn ông kéo đi, tiến hành cuộc trò chuyện “Giữa những người đàn ông với nhau”.
Nhìn đám người xa lạ đông đúc đó, Giang Văn Khê bất giác cười khổ, cô đã biết sẽ có kết quả này từ lâu. Cô nếm thử những món ăn ngon và đẹp mắt, mỹ vị có thể giúp người ta giải tỏa áp lực, thoải mái tinh thần, tiện đưa tay cầm một ly nước từ người phục vụ bưng ngang qua, nhấp thử một ngụm, lại là rượu, mùi vị cũng không tệ, cô lại hớp thêm một ngụm nữa.
Không biết có phải do thính lực quá tốt hay không, kỳ thực cô không phải loại người thích nghe trộm người khác nói chuyện, nhưng lúc nào việc cũng đến tai. Lần này sau lưng cô lại là những kẻ rất thích bàn tán linh tinh.
“Cậu bảo xem cô gái kia có biết chuyện mười năm trước của Lạc Thiên không?”
Nghe nhắc đến hai chữ Lạc Thiên, cô nhấp một ngụm rượu, trong vô thức dỏng tai lên nghe.
“Chắc là không, thường thì rất hiếm có cô gái nào chấp nhận bạn trai mình trước kia làm ‘chuyện đó’.”
“Nói cũng phải.”
“Cũng chưa chắc, phụ nữ bây giờ chỉ cần có tiền thì loại đàn ông nào chẳng theo, huống hồ là với địa vị và thân phận hiện nay của cậu ta.”
Cô rất tò mò, mười năm trước rốt cuộc Lạc Thiên đã làm “chuyện nào”, đến nỗi mười năm rồi còn khiến người ta “thích thú nhắc lại”. Kỳ thực có lúc nghĩ lại, bản thân cô cũng có cảm giác đang “bám đại gia”.
Chỉ nghe mấy người kia nói tiếp: