Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Về Trái Tim

Hướng Về Trái Tim

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341831

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1831 lượt.


“Mười năm rồi, cậu ta còn cuốn hút hơn trước nữa. Haizzz, đến nay tớ vẫn không muốn tín rằng chuyện mười năm trước là do cậu ta làm, chỉ cần cậu ta ngoắc ngoắc ngón tay thôi thì những cô gái chủ động lao đến nhiều như cá diếc trên sông ấy, làm sao cậu ta có thể làm chuyện đó được.” “Thôi đi, cậu có chồng có con rồi đây, còn học đám con gái mê trai bây giờ nữa à. Nếu cậu ta thật sự không làm thì tòa án làm sao dám xử bậy? Châu Mộng Kha sao có thể rời xa cậu ta? Ai mà không biết cậu ta và Châu Mộng Kha năm ấy yêu nhau điên cuồng đến thế nào chứ.”
“Cũng phải. Tớ thì không ngờ Châu Mộng Kha lại chia tay cậu ta, lấy Phương Tử Hạ.”
“Xì! Năm ấy tớ đã nhận ra Phương Tử Hạ yêu thầm Châu Mộng Kha, người phụ nữ như cô ta, có người đàn ông nào muốn cưới lại chẳng phải phấn đấu hai, ba chục năm.”
“Các cậu có nhận ra không, vị hôn thê của Lạc Thiên, cái cô họ Giang gì gì ấy, nhìn ở một góc độ nào đó cũng rất giống Châu Mộng Kha.”
“Haizzz, cậu không nói thì không nhận ra, bây giờ thấy cũng hơi giống thật.”
Giang Văn Khê ngửa đầu uống cạn rượu trong ly, cầm ly rượu rỗng trong tay, càng lúc càng siết chặt như muốn bóp vỡ ly rượu vậy.
Cô không hề biết rằng từ một góc độ nào đó,cô lại giống người phụ nữ kia.
Hỉnh như nhận ra phía trước có người đang nhìn mình, cô ngước lên, ở gần đó có một người phụ nữ mặc bộ lễ phục màu đen gợi cảm, tôn lên khí chất cao quý của cô ta.
Ồ, là người phụ nữ mà cô trông giống ở một góc độ nào đó, Châu Mộng Kha.
Cô nhìn Châu Mộng Kha tiến những bước uyển chuyển đến gần mình, bất giác muốn từ chối trò chuyện với cô ta nên lạnh lùng quay đi. Sau lưng cô, những người nãy giờ xầm xì bàn tán nhìn cô hoảng sợ, sau đó chớp chớp mắt ngượng ngùng rồi biến mất trong đám người.
“Tôi cứ tưởng A Thiên không đến cơ”, giọng Châu Mộng Kha giống hệt vẻ ngoài của cô ta, dịu dàng ngọt ngào.
Giang Văn Khê từ từ quay lại, khóe môi nở nụ cười quyến rũ, xem như câu trả lời.
Châu Mộng Kha khó tránh khỏi ngại ngùng, lại nói: “Có phải cô đã quên tôi là ai rồi không? Ở N, trong hôn lễ của Châu Thành, chúng ta đã gặp nhau. Chào cô, tôi là Châu Mộng Kha, rất vui được gặp lại cô”. Châu Mộng Kha đưa tay ra với cô.
Ngần ngừ một lúc rồi Giang Văn Khê vẫn đưa tay ra bắt lại: “Tôi nhớ, rất vui được gặp lại cô”.
Châu Mộng Kha nhìn cô, khẽ nói: “Tôi rất vui vì A Thiên có cô ở bên cạnh”.
Giang Văn Khê không hề cảm thấy niềm vui của Châu Mộng Kha, ngược lại là một sự chua chát rõ rệt. Cô cười khẽ, trả lòi: “Duyên phận trời đã định”. Giây sau đó, ánh mắt lại dừng ở hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau của hai người, sau đó nhìn Châu Mộng Kha như nói: Có thể buông tay ra được chưa.
Vẻ mặt Châu Mộng Kha hơi cứng lại, dần dần rút tay về, cụp mắt xuống, chăm chú nhìn vòng tay pha lê rất đặc biệt trên cổ tay Giang Văn Khê, khen ngợi: “Vòng tay đặc biệt quá”.
“Anh ấy đích thân làm cho tôi.” Giang Văn Khê không hề biết rằng bản thân lại có thể nói dối tự nhiên, mắt không hề chớp lấy một cái như thế.
Sắc mặt Châu Mộng Kha bỗng tái mét, gương mặt Giang Văn Khê cũng không có nụ cười chiến thắng, sắc mặt cũng không khá hơn Châu Mộng Kha. Không hiểu vì sao, đối diện với cô ta, Giang Vãn Khê không thể thản nhiên như đối với Tăng Tử Kiều.
Ai chẳng biết cậu ta và Châu Mộng Kha năm ấy yêu nhau điên cuồng thế nào... Cái cô họ Giang gì gì ấy, nhìn từ một góc độ nào đó cũng rất giống Châu Mộng Kha...
Từng tiếng nói vang vọng, như đang gặm nhấm trái tim cô.
Cô đặt ly rượu rỗng lên khay nước mà nhân viên phục vụ bưng qua, khẽ nói với Châu Mộng Kha đang đứng đờ đẫn: “Rất xin lỗi, tôi xin phép đi trước”.
Không đợi Châu Mộng Kha hoàn hồn, cô đã cương quyết bỏ đi.
Trong nhà vệ sinh, dưới ánh đèn vàng mờ, Giang Văn Khê nhìn chằm chằm vào gương một lúc rồi cười, sau đó lại bĩu môi, quan sát kỹ mỗi một bộ phận trên gương mặt, lẩm bẩm: “Giống chỗ nào? Góc nào giống? Một đám không có trình độ thưởng thức”.
Cô thở dài rồi ra khỏi đó. Sảnh tiệc ồn ào khiến cô bực bội, cô nhìn xung quanh tìm Lạc Thiên nhưng không thấy bóng anh đâu.
Một nhân viên phục vụ bê khay đi ngang qua, cô tiện tay lấy xuống một ly rượu vang, mắt vẫn nhìn ngó đám đông để tìm Lạc Thiên.
Cô cầm ly rượu đứng ngoài cửa, vừa quay lưng đã thấy Phương Tử Hạ hai tay co thành nắm đấm, vẻ mặt giận dữ từ bên ngoài bước vào sảnh tiệc.
Ở hôn lễ của Châu Thành, cô gặp Phương Tử Hạ đang nổi giận ở trước cửa nhà vệ sinh, còn lần này lại nghiêm trọng hơn lần trước, vì anh ta bước nhanh qua cô bất cần đụng một cái, chi cúi đầu khẽ nói “Xin lỗi” rồi vội vã đi mất.
Cô dịch ra một bước về phía sau, quay đầu nhìn theo hướng Phương Tử Hạ vừa bước vào, ở cuối hành lang ánh đèn rất tối.
Lòng hiếu kỳ trỗi dậy, cô quay người chậm rãi đi đến đầu kia của hành lang.
Cô ghét cảm giác này, cô luôn nghĩ rằng mình sẽ không gặp phải tình huống bạn trai gặp lại bạn gái cũ hay tình nhân cũ, thế nhưng bao giờ cũng xảy ra.
Đúng ở ngã rẽ, cô khựng lại.
Dưới ánh đèn dìu dịu, trên tấm kính phía trước phản chiếu rõ bóng hai người.
“Mười năm