Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341835
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1835 lượt.
trước em không chịu đến thăm anh, anh có trách em không?” Nhịn rất lâu, Châu Mộng Kha cuối cùng đã hỏi điều mà cô luôn muốn hỏi, trong đôi mắt cụp xuống đã long lanh lệ.
Lạc Thiên quay mặt đi, trầm tư không nói.
Không nghe câu trả lời, Châu Mộng Kha từ từ ngẩng đầu lên, run giọng hỏi lại: “Có phải anh rất hận em? Lúc anh cần có người quan tâm nhất, em lại không chịu đến thăm anh, có phải anh rất hận em không?”.
Lạc Thiên không biết phải trả lời thế nào, anh thật sự không muốn nhắc lại chuyện mười năm trước. Anh hận, đương nhiên là hận, lúc đó anh làm sao mà không hận cho được? Nhưng hiện giờ tất cả đều không quan trọng nữa, mọi thứ đã qua, anh chỉ muốn sống cuộc sống hiện tại, chỉ muốn sống với Lạc Thiên hiện tại, chứ không phải chìm trong bóng tối u ám của mười năm trước.
Anh rút một điếu thuốc, châm lửa, lặng lẽ rít vài hơi, sau đó nói gọn một câu: “Chuyện mười năm trước đã qua lâu rồi, sao còn phải nhắc lại”.
“Đối với em thì không, A Thiên, anh có biết không? Đối với anh, em rất hổ thẹn...” Châu Mộng Kha ngừng lại, hàng lông mi hơi cụp xuống, nước mắt không kiểm soát được đã rơi ra, “A Thiên, em tin anh, em tin rằng anh trong sáng...”
Bàn tay kẹp điếu thuốc của Lạc Thiên khựng lại, ngước lên nhìn cô chằm chằm, lạnh lùng nói: “Bây giờ nói những điều này thì có ý nghĩa gì?”.
Trong tích tắc, Châu Mộng Kha đột nhiên trở nên kích động, túm chặt lấy vạt áo anh, khóc lóc: “A Thiên, em phải nói. Anh có biết không? về sau trong trường đại học, em học ngành luật, em không phải vì Phương Tử Hạ mới chọn ngành này. Lúc đó, chính em cũng không biết trong tiềm thức mình rất tin anh, em muốn lật lại bản án vì anh. Sau đó bố em biết suy nghĩ đó của em, đã bắt em phải ra nước ngoài... Nếu em sớm nhận ra trái tim mình, nếu ban đầu em tin anh, nếu em kiên định quyết tâm đợi anh ra tù, có lẽ việc đã không đến nước này”.
“Em đừng như vậy, mười năm trước anh trong sạch, bây giờ lại càng thế. Anh sống rất tốt”, Lạc Thiên nhíu mày.
“Em biết là anh trong sạch! Em biết là anh trong sạch! Ban đầu chỉ tại em yếu đuối, tại em không tin anh, tại em ý chí không vững vàng. A Thiên, tha thứ cho em, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, thật sự xin lỗi anh.Châu Mộng Kha kéo vạt áo Lạc Thiên, không ngừng nói xin lỗi, nước mắt như mưa.
Lạc Thiên có phần bực bội dập tắt điếu thuốc, quay mặt đi không nhìn Châu Mộng Kha, nhưng nước mắt của cô vẫn chảy mãi không ngừng.
Anh không kìm được quát lên: “Sao em vẫn như trước kia, chưa gì đã khóc!”.
Hiệu quả đe dọa chưa phát huy, ngược lại càng khiến Châu Mộng Kha khóc nhiều hơn. Anh buồn bực thở dài, lấy khăn tay ra, đang định đưa cho cô thì ngờ đâu, cô bỗng lao vào lòng anh, khóc dữ dội như không kiềm chế được.
Anh đưa tay lên giữa chừng, chần chừ hồi lâu, cuối cùng đặt lên vai cô, như muốn đẩy cô đang khóc có phần mất kiểm soát ra xa khỏi mình.
Giang Văn Khê không biết mình ra khỏi sảnh tiệc như thế nào, cô đến bên bồn nước phun theo nhạc.
Không khí bên ngoài khiến người ta thoải mái hơn gấp trăm lần, cho dù cô cố gắng hít thở thật sâu nhưng vẫn khó tránh khỏi hụt hẫng, lồng ngực cứ co thắt lại, đến độ sắp nghẹt thở.
Cô từ từ ngồi xuống ghế gỗ, nhìn nước phun lên rồi rơi xuống, trong lúc hơi choáng váng, lại hiện ra hình ảnh Châu Mộng Kha đang khóc.
Cuối cùng cô đã hiểu rốt cuộc là giống chỗ nào rồi!
Hóa ra là nước mắt.
Bóng in trên cửa kính, vẻ mặt ấy, tư thế ấy...
Hóa ra là nước mắt...
Cô cười chua chát, ngửa cổ uống cạn rượu vang, cầm ly rượu càng lúc càng chặt như muốn bóp vỡ nó. Bỗng, quay nhìn bồn phun nước, cô ném mạnh ly rượu, chỉ nghe “Choang” một tiếng, tiếng pha lê vỡ hòa lẫn vào tiếng nước róc rách.
“Ném đồ lung tung là không có đạo đức đâu, đặc biệt là trong một đêm thế này, mảnh vỡ thủy tinh rơi vãi đâm vào chân người đẹp thì không tốt đâu”, một giọng bông đùa chói tai của đàn ông vang lên.
Giang Văn Khê bực bội ngẩng đầu, nhờ ánh đèn ẩn hiện, cô nhìn thấy một người đàn ông xuất hiện ở lối đi nhỏ phía đối diện bồn nước.
Cô không nhìn rõ tướng mạo người đó, nhưng chỉ dựa vào giọng nói, cô biết mình đã nghe ở đâu đó, giọng nói này rất đáng ghét. Đen khi hắn ta đứng trước mặt, cô mới nhìn rõ hóa ra là người nhìn kiểu gì cũng thấy dung tục, người mới vào đây đã nghe hắn mở miệng giễu cợt Lạc Thiên - Vương Hạo Lỗi.
Ánh mắt vừa thu lại, cô đã liếc thấy từ lối đi nhỏ đó có một bóng người vội vã lẻn ra, gấu váy bay bay, bước nhanh đến đầu kia của bồn phun nước. Bỗng nghe thấy bóng người ấy kêu lên một tiếng, hình như chân giẫm phải thứ gì đó.
Cây cối hai bên lối đi rất rậm rạp, ánh đèn dường như không thể xuyên qua tán lá dày, âm u như thế, thích hợp cho việc làm chuyện mờ ám, càng thích hợp để lén lút vụng trộm.
Ánh mắt cô nhìn xuống đôi giày da của người đàn ông trước mặt, hừ lạnh trong lòng, không hổ là bạn học. Ngày đẹp tháng tốt, họp mặt lớp cũ, thực sự tiện cho mọi người đến đây vụng trộm với nhau.
Vương Hạo Lỗi hình như không hiểu sắc mặt người ta, cũng mặc kệ cô có đồng ý hay không, tự mình ngồi xuống cạnh cô, cố