Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Về Trái Tim

Hướng Về Trái Tim

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341764

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1764 lượt.

đang ngồi, bất giác cau mày.
“Cuối cùng cô cũng tỉnh rồi?” Buông bút xuống, Lạc Thiên đứng lên, từ từ tiến về phía cô, “Xem ra cô cũng khá hài lòng với bộ sofa của tôi”.
Đối diện với Quỷ Tóc Bạc, mặt Giang Văn Khê như vịt bị quay chín, lắp bắp mãi không nói được câu nào.
Lạc Thiên quay người về bàn làm việc, cầm một gói kẹo cao su ném lên người Giang Văn Khê, bộ dạng cao ngạo nhìn từ trên xuống: “Sau này nhớ ăn kẹo cao su nhãn hiệu này, ngon hơn kẹo cao su vị cà phê sáng nay cô cho tôi”. Nói xong lại quay về ngồi trước bàn làm việc.
Giang Văn Khê há mồm trợn mắt nhìn chiếc kẹo cao su cà phê Wrigley trong tay, ban nãy anh nói sáng nay cô có đưa cho anh kẹo cao su cà phê? Kẹo cao su cà phê mà cô ăn chỉ có một loại, chắc chắn là hiệu “Lotte”.
Hậu… hậu quả tự chịu! Sáng nay sao cô có thể ngốc đến mức chủ động tặng kẹo “Lotte” cho anh được? Cái gì mà mùi cà phê không ngon, rõ ràng là anh quá quen với suy nghĩ thật sự của cô. Làm gì có cấp trên nào lại quản cả việc cấp dưới ăn kẹo cao su nhãn hiệu gì chứ?
Giang Văn Khê trốn tránh ánh nhìn của anh, cúi thấp đầu, ngồi dậy, cẩn thận gấp tấm thảm lại, liếc nhìn đồng hồ rồi khẽ nói: “Tổng giám đốc Lạc, tôi xin phép về trước”.
“Ra về?!”, Lạc Thiên ngước lên, “Trợ lý Giang, hôm nay hình như cô không đi làm mà”.
Một câu trần thuật sự thật đơn giản ngắn gọn khiến chân Giang Văn Khê đang nhích đến cửa phải khựng lại, chỉ hai giây, sau lưng lại vẳng đến tiếng nói như của ma quỷ: “Hôm nay trốn việc một ngày, trừ vào lương hay trừ vào bốn trăm tệ kia, cô nghĩ kỹ đi, ra ngoài”.
Sét giữa trời quang!
Giang Văn Khê quay lại, ác quỷ không thèm ngẩng đầu lên lần nào. Cuối cùng, cô không biết mình đã bay ra ngoài bằng cách gì.
Đến khi cánh cửa nhẹ nhàng khép lại, Lạc Thiên mới ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu, có vẻ suy nghĩ.
“Tiểu Giang, cuối cùng cũng dậy rồi à?”, là Nghiêm Tố.
Giang Văn Khê đỏ mặt: “Chị Nghiêm, sao chị chưa về?”.
“Ồ, sắp rồi đây.” Nghiêm Tố lấy từ phía sau ra một hộp giấy vuông, không to lắm, đưa cho cô, “Đây, chuyển phát nhanh đưa đến, của em đấy”.
“Của em?”, Giang Văn Khê rất






tò mò nhìn chiếc hộp đó.
Nhận lấy, cô cẩn thận bóc ra, bên trong là một hộp quà được gói rất đẹp.
Hôm qua gần như mọi người đều có quà, chỉ có cô là kém cỏi nhất, chẳng ai hỏi han, sao qua Giáng Sinh rồi mà tình hình lại khá lên thế này?
Cô mở hộp quà ra với vẻ mong đợi, khi một chiếc móc chìa khóa hình chiếc giày bằng pha lê nho nhỏ hiện ra, cô kinh ngạc đến độ không thốt nên lời.
Một ngày cuối tuần trước đây, cô và bọn Lý Nghiên lại đi chơi đến khuya mới về, vẫn là Cố Đình Hòa đưa cô về. Hôm đó đi qua một cửa hàng trang sức sắp đóng cửa, lúc ấy bồng bột thế nào lại vào trong cửa hàng đó.
Cô mỉm cười, một cảm giác ngọt ngào khó tả dâng lên trong lòng.
“Ôi! Giày pha lê đẹp quá, không biết ai tặng vậy?”, Nghiêm Tố đang định đi, nhìn thấy chiếc giày pha lê thì xuýt xoa khen ngợi.
Nghe Nghiêm Tố nói thế, Giang Văn Khê hơi đỏ mặt, có phần ngượng ngùng: “Là bạn em ạ”.
“Ồ ồ, bạn là con trai, chị hiểu.” Nghiêm Tố nhướng mày, hành vi tung hỏa mù của Giang Văn Khê khiến chị không nhịn được cười, “Không làm phiền tình ý miên man của em và chiếc giày pha lê của em nữa, chị đi trước đây, bye bye”.
“Bye bye.” Giang Văn Khê xấu hổ nhìn theo Nghiêm Tố.
Ngồi xuống ghế, Giang Văn Khê cầm chiếc giày pha lê trong tay, chăm chú ngắm nghía. Một lúc sau, cô bấm di động gọi cho Cố Đình Hòa.
Cố Đình Hòa nghe điện thoại không tỏ ra bất ngờ, chỉ cười nói: “Công chúa điện hạ xinh đẹp, có thích chiếc giày pha lê đó không?”.
Cầm di động, mặt Giang Văn Khê như con tôm luộc, lắp bắp nói: “Đình Hòa, món đồ này đắt quá, em…”.
Nhướng mày, Cố Đình Hòa biết cô định nói gì, không đợi cô nói hết đã ngắt lời: “Em muốn nói là quá đắt nên ngại không dám nhận phải không? Thực ra chỉ là một viên pha lê nho nhỏ thôi, có phải kim cương đâu”.
“Nhưng nhỏ thế này mà tốn từng ấy tiền thì không đáng.”
“Anh thấy xứng đáng, chí ít có người thích, có người vui, thế là đáng rồi. Anh cũng trùng hợp đi ngang cửa hàng đó, tiện thể vào xem. Lễ Giáng Sinh anh không cướp được tất của ông già Noel để tặng cho em, đành dùng chiếc giày pha lê này bù đắp vậy.”
Lời nói hóm hỉnh của Cố Đình Hòa khiến đôi lông mày nhíu chặt của Giang Văn Khê giãn ra. Có lúc cô thật hoài nghi anh chàng cảnh sát này chẳng biết có phải là người học ngành pháp luật không nữa. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, với trình độ của cô, chắc chắn là không đấu được với anh.
“Văn Khê?” Cố Đình Hòa không nghe thấy cô nói gì thì vội vã nói, “Văn Khê, em đừng nghĩ nhiều, đây chỉ là một món đồ pha lê rất nhỏ, thật sự không đáng bao nhiêu tiền. Hơn nữa, ông chủ cửa hàng đó vừa thấy anh là cảnh sát thì đã giảm giá hai mươi phần trăm”.
Giang Văn Khê khẽ cười thành tiếng: “Vậy chẳng phải em đã trở thành kẻ đầu sỏ hại anh mang tội danh ức hiếp dân lành hay sao?”.
“Tuyệt đối không phải.” Cố Đình Hòa cười rồi chuyển đề tài, “Hô


Ring ring