Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Về Trái Tim

Hướng Về Trái Tim

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341765

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1765 lượt.

“Cậu thích người ta à? Người ta tặng cậu pha lê thì cậu tặng lại ly cà phê, thế cậu định quen anh ấy hả?”
“Thích? Quen?” Cô nghĩ ngợi, có thể xem là cô thích anh, chí ít ấn tượng về anh rất tốt, chí ít thì anh cũng ăn đứt những người theo đuổi cô trước kia, và cả Quỷ Tóc Bạc vừa đẹp trai vừa lắm tiền nữa, anh lịch sự lại khiêm nhường, quan trọng nhất là anh và cô có thể trò chuyện ăn ý, lúc ở cạnh anh vừa thoải mái vừa nhẹ nhõm, vô cùng dễ chịu.
“Không nói được thì là thích rồi.”
“Không phải, tớ không nói rõ được, nhưng tớ thấy anh ấy khiến người ta có cảm giác rất bình thản và dễ chịu, anh ấy cũng rất chu đáo ân cần với tớ. Tớ chỉ cảm thấy sống một mình hơi mệt, có lẽ tìm một người để yêu chiều mình thì chắc sẽ không mệt đến thế.” Cô buông ly cà phê xuống.
Từ sau khi cha mẹ và cậu qua đời, bỏ lại một mình cô đơn độc không nơi nương tựa trên thế gian này, rất nhiều lúc cô đơn quạnh quẽ, muốn khóc lóc kể lể nhưng ngay đến một bờ vai để tựa vào cũng không có. Lúc vui chẳng ai sẻ chia, lúc đau khổ khó khăn cũng chẳng ai san sẻ, lúc ốm đau cũng không ai chăm sóc hỏi han.
Cô vẫn nhớ như in mùa hè năm thứ ba đại học, hôm ấy cô bệnh đến mức không có cả sức leo lên lầu, cô thật sự phải dùng hai tay để bò lên cầu thang, nằm vật trên giường và sốt cao, lúc muốn uống nước cũng chẳng có nước mà uống, bụng đói cũng chẳng có cơm mà ăn, có lúc cô thậm chí còn nghĩ, nếu cô cứ chết như vậy thì cũng chẳng ai biết, người khóc thương cô chỉ có mỗi Lý Nghiên mà thôi.
Nếu tìm một người đàn ông yêu chiều mình thì chí ít, khi bất lực nhất, đau khổ nhất, vẫn sẽ có một lồng ngực để mình có thể dựa dẫm. Lúc vui vẻ có thể ôm anh ấy cười tươi, lúc đau khổ có thể ôm anh ấy khóc, cho dù là bôi hết nước mắt nước mũi lên người anh ấy, anh ấy cũng có thể không chau mày tí nào, sẽ ôm và an ủi mình…
Lý Nghiên thấy cô đứng bất động mãi thì biết cô lại đang nghĩ ngợi lung tung. Lý Nghiên hiểu nỗi khổ của cô, cha mẹ đều mất, một mình sống trên đời này, vừa khó nhọc vừa cay đắng, có lẽ tìm một người đàn ông để nương tựa là đúng.
Cô vỗ vai Giang Văn Khê, nói: “Haizzz, nói đi nói lại thì Tiểu Cố quả là rất tốt, xứng đáng là một đối tượng để suy nghĩ, lại có lòng với cậu, cậu ở bên anh ấy cũng không thiệt thòi. Nhưng tớ vẫn phải nói, nhớ đến cậu của cậu là tớ lại thấy không yên tâm, dù sao cậu cũng biết là công việc của anh ấy thường xuyên không về nhà đến mấy ngày mấy đêm, hơn nữa còn phải phập phồng lo sợ nữa”.
“Thực ra, đa phần là tớ thấy tớ không xứng với anh ấy, hiện giờ chỉ là một mình tớ nghĩ hay ho như thế, đến một ngày nào đó, anh ấy nhận ra tớ là người vô dụng thì không chừng sẽ tránh xa tớ ngay”, Giang Văn Khê nhớ đến mối tình ngắn ngủi hơn cả thỏ vẫy đuôi thời đại học.
“Vớ vẩn, dáng vẻ này của cậu là có thể khơi dậy ham muốn bảo vệ của đàn ông nhất đấy, nếu tớ là đàn ông thì căn bản không tới lượt Tiểu Cố đâu”, Lý Nghiên ôm chặt lấy cô.
“Phì…”
“Thật đấy, cậu không biết trước kia mỗi lần nghỉ hè về nhà, tớ ghen tỵ đến chết với cậu à, bao nhiêu chàng trai theo đuổi, muốn bảo vệ cậu, mà chẳng ai có suy nghĩ bảo vệ tớ gì cả.”
“Cậu lại nữa rồi.” Cô lườm Lý Nghiên, mấy anh chàng đó về sau khi tiếp xúc với cô thì cảm thấy cô vừa ngô nghê vừa vô vị, cuối cùng đều chạy dài.
Lý Nghiên cười khẽ: “Có mua nữa không?”.
“Có.” Cô gật đầu, dù tương lai thế nào thì người ta đã tặng quà Giáng Sinh rồi, cô đương nhiên không thể bất lịch sự được.
Trả tiền xong, xách hai hộp quà, hai người lại tiếp tục lượn lờ.
Chỉ cần có người bạn thân ân cần là Lý Nghiên ở cạnh, cô sẽ mãi mãi không cảm thấy cô đơn.
Càng cuối năm thì ngành xây dựng càng đóng băng, nhưng lại là thời điểm tiệc tùng liên tục, ngay cả cuối tuần cũng không yên tĩnh nổi.
Lạc Thiên đã không đếm nổi anh phải đi tiếp khách hàng bao nhiêu đêm rồi. Làm trong ngành của họ, nếu không có khả năng uống rượu thì rất thua thiệt.
Rượu là thứ xuyên ruột.
Cho dù là rượu cao cấp đắt tiền thì uống vào bụng cũng vẫn khó chịu.
Khó khăn lắm mới thoát được khỏi đám sâu rượu nốc rượu như nước lã ấy, Lạc Thiên lặng lẽ đứng ngoài hành lang châm một điếu thuốc, tiện tay chà xát gò má nóng hực, dập tắt thuốc rồi đi về phía nhà vệ sinh.
Khi nhìn thấy thông báo dán trên cửa rằng nhà vệ sinh tầng này đang sửa chữa, không kìm anh được rủa một tiếng, quay người đi về phía cầu thang xuống tầng một.
Nhà hàng cao cấp, trang trí cực hào nhoáng, không khí sang trọng, lối đi rộng rãi, nếu có thể phát hiện ra cảnh tượng chen chúc xô đẩy thì trừ phi là ngôi sao nào đó có mặt. Nhưng cảnh náo nhiệt đó rõ ràng không giống chút nào với cảnh chen chúc trên lối đi hướng đến nhà vệ sinh lúc này.
Lạc Thiên nhìn lối đi phải cố gắng chen lấn mới có thể qua được, cau mày.
Có chuyện gì mà đáng để bao nhiêu người xúm xít lại thế này?
Anh hơi bực bội, đang định quay đi thì bỗng nghe một giọng nữ quen thuộc vang lên: “Tôi không đánh anh ta, tôi thật sự không…”.
Giọng nói yếu ớt dịu dàng, trong sáng ngây thơ, ngoài ngọn cỏ gần hang kia thì anh không tìm đâu ra người t