Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Về Trái Tim

Hướng Về Trái Tim

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341767

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1767 lượt.

ạc này sao có thể đối xử với ân nhân cứu mạng như thế, biết sớm thì cô đã cho anh sốt chết quách đi rồi.
Còn nữa, nói bằng giọng ra lệnh bắt cô phải đổi nhãn hiệu kẹo cao su.
Ôi trời, sao cô lại xui xẻo như thế, sao lại gặp một boss như thế chứ.
Tục ngữ nói, không bùng nổ trong im lặng, mà là biến thái trong im lặng. Nhưng, đến bao giờ cô mới có thể “biến thái” một lần, “cung kính đáp trả” lại anh? Khao khát này khó mà thực hiện trong thời gian ngắn.
Lại nhớ ngày mai phải đền bộ ly cà phê cho Tiểu Lương phòng Kế hoạch, tâm trạng cô càng đau khổ. Thở một hơi dài, cô kéo chăn lên, quyết định cuối tuần này rủ Lý Nghiên dạo phố, cô đã hỏi thăm được chỗ mua bộ ly cà phê đó từ chị Nghiêm. Với cái lưỡi dẻo quẹo của Lý Nghiên, cho dù cửa hàng không giảm giá thì Lý Nghiên cũng có cách để cửa hàng bán rẻ cho cô.






Nếu tìm một người đàn ông yêu chiều mình thì chí ít, khi bất lực nhất, đau khổ nhất, vẫn sẽ có một lồng ngực để mình có thể dựa dẫm. Lúc vui vẻ có thể ôm anh ấy cười tươi, lúc đau khổ có thể ôm anh ấy khóc, cho dù là bôi hết nước mắt nước mũi lên người anh ấy, anh ấy cũng không chau mày tí nào, sẽ ôm và an ủi mình…
Hôm sau vừa đến công ty, Giang Văn Khê lập tức cảm thấy bầu không khí có phần kỳ quặc, ai nhìn thấy cô cũng nở nụ cười rực rỡ tươi rói, chào hỏi rất nhiệt tình, có người thậm chí còn thêm một câu “Xin hãy quan tâm tới tôi nhiều hơn”.
Quan tâm cái gì? Một nhân viên quèn như cô thì có thể quan tâm gì chứ?
Suốt buổi sáng, cô chỉ có thể nhe răng cười giả lả.
Cô biết ngay mà, văn phòng tổng giám đốc không phải nơi ngủ ngon được.
Lý Nghiên vừa vào trung tâm đã không đi nổi, chỉ thiếu điều nhảy bổ vào những nhãn hiệu quốc tế đầy chữ tiếng Anh.
Đây là nơi tiêu tiền cao cấp nhất thành phố N, trước kia Lý Nghiên cứ thích kéo cô đến đây dạo bộ, nói là dù không có tiền mua cũng có thể cảm nhận được mùi vị của kẻ có tiền, chọn vài bộ quần áo mình thích, xoay vài vòng trước gương, thỏa mãn ham muốn không có tiền nhưng vẫn mặc được hàng hiệu của bản thân, sau đó cao ngạo ném trả lại cho các cô gái bán hàng, ai biết được bạn có tiền hay không.
Nhưng mỗi lần nhìn số tiền trên mác áo, cô chẳng có sức để cầm những món đồ cao cấp kia nữa, lúc nào cũng bị dọa cho bàng hoàng đến nỗi giống như một mảnh linh hồn, trôi dật dờ ra khỏi cửa trung tâm mua sắm.
Lần này, cô ra sức kéo Lý Nghiên đang mải mê ngắm quần áo để đến khu gốm sứ cao cấp ở tầng sáu.
“Ôi, cậu đúng là đủ trò, mực mà cũng xem là cà phê để cho boss uống, còn hại anh ấy mất mặt trước bao nhiêu người.” Lý Nghiên choàng ôm bạn, không ngừng thở dài, “Anh ấy không đuổi cậu ngay thì đúng là do cậu tốt số tu mấy đời đó, cũng may là biết đường vứt cái ly kia đi.”
Cô tỏ vẻ ấm ức: “Làm sao tớ biết người hâm mộ của anh ta có mặt ở khắp nơi cơ chứ”.
“Có mặt ở khắp nơi? Cậu bưng cà phê mà cũng không biết ngửi thử, nhìn thử hả?”
“Tớ có ngửi, có nhìn mà, nhưng trong phòng trà toàn mùi cà phê, làm sao tớ nghĩ nhiều được, lúc đó cảm thấy kỳ quặc, nhưng nghĩ lại thấy tật quái dị của anh ta quá nhiều, không chừng trên đời này lại có cà phê mùi mực cũng nên.”
“Cà phê mùi mực á? Haizzz, tớ phục cậu rồi”, Lý Nghiên lắc đầu, cô đã mất hẳn niềm tin với Giang Văn Khê.
Cuối cùng cũng đến khu gốm sứ, Giang Văn Khê tìm mãi rốt cuộc cũng thấy ly cà phê đó, khi liếc bảng giá cô há hốc mồm khẽ kêu lên: “Trời ơi, một cái ly thêm một cái đĩa đi kèm, thế mà đến… đến… ba trăm bốn mươi tám tệ?”.
Cuối cùng cô đã hiểu tại sao Tiểu Lương mất bộ ly ấy lại khóc trời gọi đất như thế, chẳng qua chỉ là một bộ ly cà phê mà còn nhiều hơn tiền lương làm mười ngày của cô.
“Ở đây xem như là rẻ rồi, bên kia còn có thứ đắt hơn.” Lý Nghiên quay đi tìm cô gái bán hàng ở quầy đó.
Giang Văn Khê lại liếc nhìn món đồ đắt hơn ở hàng bên cạnh, chỉ là hoa văn bằng vàng nhiều hơn một chút mà lại những tám trăm tệ một cái.
Kẻ lắm tiền đúng là tạo nghiệt, ly uống cà phê cũng đắt như vậy, cứ mua một chiếc ly sứ mấy tệ uống như cô chẳng phải là được rồi sao.
Lý Nghiên như đi guốc trong bụng cô, ném lại một câu: “Cuộc sống chất lượng cao, phẩm vị chất lượng cao!”.
Qua nửa tiếng “sát phạt”, Lý Nghiên không những khiến cô gái bán hàng tìm ra thẻ VIP để giảm cho mười hai phần trăm, mà còn buôn chuyện đùa giỡn với nhân viên tiếp thị của hãng đó đang làm cuộc khảo sát thị trường, cuối cùng chắc giá giảm hai mươi phần trăm.
Giang Văn Khê không thể không khâm phục Lý Nghiên, với tư chất của cô có sống thêm một trăm năm nữa cũng không đạt đến “cảnh giới” như vậy.
Đang định thanh toán thì cô bỗng nhớ đến Cố Đình Hòa, thế là hỏi cô gái bán hàng: “Mua hai bộ thì có thể giảm thêm không?”.
“Cậu định nâng cao chất lượng cuộc sống bản thân à?” Lý Nghiên tò mò, nhưng thấy Giang Văn Khê lắc đầu thì càng hiếu kỳ hơn, “Tặng ai đấy?”.
“Nghiên Nghiên, cậu bảo tớ có cần mua một bộ tặng cho Cố Đình Hòa không? Cậu biết là hai hôm trước, anh ấy tặng tớ một chiếc móc chìa khóa giày pha lê mà.”