Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Về Trái Tim

Hướng Về Trái Tim

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341772

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1772 lượt.

nguy của mọi người trong thành phố N mà.”
“Rất xin lỗi, cuối năm nên công tác các mặt đều phải tăng cường. Đợi anh làm xong sẽ gọi cho em.”
“Vâng.”
Cô ôm túi bắp rang bơ và hai ly coca, đứng trước cửa soát vé, mỉm cười nhìn theo bóng Cố Đình Hòa dần mất hút trong biển người.
“Cô này, đã chiếu rồi, cô có vào không?”, nhân viên soát vé hỏi.
“Ồ, thôi vậy.”
Cô tặng hai vé cho một cặp tình nhân không mua được, đôi tình nhân ấy đòi trả lại tiền cho cô nhưng cô mỉm cười, ôm túi bắp, vừa đi vừa ăn.
Lần đầu hẹn hò hoàn toàn không giống những gì Giang Văn Khê tưởng tượng.
Tuy hai người không xem được phim, nhưng ít nhất quan hệ của họ cũng nhích lên phía trước nửa bước.
Sau đó Cố Đình Hòa vì bận rộn không đi được, nhưng mỗi ngày ít nhất đều gọi cho cô một lần, hỏi thăm trò chuyện, cảm giác ấy rất ấm áp.
Gần cuối năm, trong công ty vì buổi tiệc cuối năm được mong đợi đã lâu mà ai nấy đều kích động, ngoài ăn uống chơi bời ra, quan trọng nhất là sự cám dỗ của tiền thưởng.
Năm nay không biết là đề nghị của cô nàng nào chuyên đi nịnh hót lại ái mộ sếp Lạc, yêu cầu con gái phải tham gia cuộc thi game Quyền Hoàng một chọi một, phòng nào và cá nhân nào thắng cuộc sẽ được thưởng rất hậu hĩnh. Kinh khủng nhất là, Tổng giám đốc Lạc lại không do dự mà phê chuẩn vào đó, cuộc thi sẽ được cử hành tại quán bar K.O, chuyện đó khiến cả công ty chấn động, mà hào hứng nhất lại là những cô nàng không hề biết gì về game.
Dịp đó, trong văn phòng ngày nào cũng có những tiếng thảo luận kịch liệt lạ thường.
Thứ khiến ta say không phải là rượu.
Nói cho hay là vì tiền thưởng, còn nhiều hơn thế là tổng giám đốc tập đoàn vừa có sức cuốn hút hơn cả tiền thưởng, lại vừa là “kim cương Vương Lão Ngũ[1'>”.
1 Quyền hoàng: King of fighter, một trò chơi điện tử đấu võ.
[1'> Từ lóng trong tiếng Trung chỉ những người đàn ông độc thân, giàu có, đẹp trai là đối tượng mơ ước của mọi cô gái.
Giang Văn Khê nhìn thông báo cuộc thi trên màn hình máy tính, hoàn toàn không biết phải diễn tả tâm trạng “kích động” của mình thế nào.
Cô cau mày, nhìn Nghiêm Tố: “Chị Nghiêm, người trong văn phòng tổng giám đốc chúng ta tức là bao gồm cả sếp Lạc sao?”.
“Bao gồm.” Nghiêm Tố nhìn màn hình, không quay mặt lại, giây sau lại bổ sung: “Nhưng, lúc thi đấu các phòng thì không tính”.
“Hả? Vậy cuộc thi đó phòng này chỉ có hai ta?”
“Đúng, không sai.”
“Nhưng, chị không thấy cuộc thi này rất vô lý hay sao?”
“Sao vô lý?”, Nghiêm Tố gõ xong chữ cuối cùng, nhìn cô một cái.
“Trên này viết mọi người đều phải tham gia, không được bỏ quyền thi đấu, bỏ tức là bỏ cả tiền thưởng cuối năm. Còn nữa, nếu thi thấp điểm nhất thì phòng đó còn bị phạt năm trăm tệ…”
Làm gì có chuyện làm khó người khác quá thể như vậy? Năm trăm tệ là tiền lương nửa tháng của cô chứ ít gì.
“Ủa? Năm nay sao lại có thêm điều luật từ bỏ tiền thưởng?” Nghiêm Tố nhướng mày, “Để chị xem”.
Nghiêm Tố mở hộp mail công ty, chăm chú đọc một lượt thông báo rồi cười phá lên.
“Chị Nghiêm, chị còn cười nữa. Dạng game mà con trai thích chơi ấy, phụ nữ chúng ta làm sao biết? Các phòng khác ít nhất cũng có hai nam, văn phòng này chỉ có em và chị…”, cô bĩu môi.
Phụ nữ và đàn ông thi game, đúng là đánh đố người khác.
Nghiêm Tố tắt hòm mail, không phản đối gì, vừa vùi đầu vào làm việc vừa nói với cô: “Ừ, mọi năm chỉ có mình chị móc tiền chi trả, năm nay có thêm em gánh vác, chị đúng là phải cảm ơn sếp Lạc”.
“Chị Nghiêm…” Đừng tàn nhẫn thế chứ.
“Nhưng này, năm nay công ty làm thế là đang bồi dưỡng ‘lửa nhiệt tình’ của nhân viên với công việc, đó cũng là một biểu hiện khác của văn hóa doanh nghiệp tốt đẹp trong công ty đấy chứ.”
“Nhưng, văn hóa doanh nghiệp cũng không nên lấy hầu bao của nhân viên ra đùa chứ…”
“Khủng hoảng tiền tệ mà, em chưa nghe công ty của ai đó, toàn thể nhân viên bị giảm mười phần trăm lương sao?”
“Không phải chứ… Thế chúng ta có thảm như vậy không?” Bàn tính nhỏ trong đầu cô đang gõ tách tách, nếu lương của cô bị trừ mười phần trăm thì chỉ còn chín trăm tệ, quá bi thảm!
Nghiêm Tố cười lớn: “Chưa tới nỗi. Nhưng không muốn mất tiền thưởng cuối năm thì chỉ có thể không đứng hạng chót, không muốn đứng hạng chót thì phải học chơi game này. Chị ngần này tuổi rồi, chắc em không trông mong gì chị có thể chơi được trong nửa tháng ngắn ngủi, đồng thời thắng những cao thủ kia chứ?”.
“… Vậy phải làm sao?”
“Sao là sao?”
“…”
Nghiêm Tố không chịu nổi ánh mắt ai oán của cô, nói: “Được rồi, em học chơi game đó đi, nếu thắng thì phần thưởng thuộc về em, nếu thật sự là hạng chót thì tiền phạt chị sẽ chịu, thế nào?”.
“Không được, như thế quá bất công cho chị.” Cô cắn môi, chị Nghiêm thường ngày rất quan tâm cô, nếu lần thi đấu quan trọng này cô còn lợi dụng chị thì rõ ràng là không ổn.
“Như em đã nói, game này vốn dĩ đã không công bằng, nếu em có thể giành được hạng thứ hai từ dưới đếm lên thì chẳng phải công bằng rồi sao?”
Cô nghĩ ngợi, siết chặt nắm tay, khí thế ngút trời: “Vâng, em quyết định rồi, vì năm trăm t