Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341771
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1771 lượt.
ôi về biển người
Biển người mênh mông chẳng biết mình đang ở chốn nào, cứ cảm thấy thiếu vắng một tình yêu
Em như cánh hoa rơi trôi theo dòng nước, theo dòng nước trôi về biển người
Biển người mênh mông tìm kiếm một tình yêu, cứ cảm thấy thật khó dò đoán
Em đã lang thang từ sớm, buổi tối cũng lang thang, lang thang trong biển người mênh mông
Em đã trải qua sương gió, chịu đựng cái lạnh cắt da, người em yêu ở nơi nào
Em như cánh hoa rơi trôi theo dòng nước, theo dòng nước trôi về biển người
Nghe bài hát này, Giang Văn Khê bất giác giật mình. Hoa rơi nước chảy? Tức là ám chỉ hoa rơi có ý, nước chảy vô tình chăng?
“Hay đừng nghe nhạc nữa, anh cứ lái xe đi”, cô hơi hoảng loạn, đưa tay tắt nhạc.
Cố Đình Hòa không kìm được cười thành tiếng, quay sang nhìn cô ngồi cạnh, nói: “Lý Nghiên nói với anh hai bộ ly cà phê em mua, trong đó có một là tặng cho anh?”.
Má cô hơi nóng lên, trong lòng thầm mắng đồ nhiều chuyện Lý Nghiên.
“Vâng, nhưng tiếc là đã làm vỡ rồi…”, cô mím môi.
“Vì vỡ nên mới đánh người kia à?”, Cố Đình Hòa nhìn thẳng phía trước.
Thực ra cô muốn nói bản thân mình cũng không biết mình khi đó thực sự đã nghĩ gì, nghĩ ngợi rồi vẫn gật đầu: “Vâng”.
Cô quay sang, vừa hay nhìn thấy khóe môi Cố Đình Hòa hơi nhướn lên, dường như tâm trạng anh rất tốt.
“Tối cuối tuần có rảnh không?”, Cố Đình Hòa lại hỏi.
“Ưm?”, cô không hiểu.
“Nghe nói dạo gần đây chiếu rất nhiều phim hay.”
“…” Cho dù ngốc cách mấy, cô cũng hiểu ý của anh, hơi xấu hổ, cô ấp úng đáp, “Vậy em mời anh ăn cơm nhé”.
“Ừ”, Cố Đình Hòa mỉm cười dịu dàng.
Một lúc sau, xe đến dưới khu nhà cô ở.
Cô chào tạm biệt anh, đến khi không nhìn thấy xe của anh nữa mới quay người lên lầu.
Đàn ông và phụ nữ hôn nhau vốn dĩ là đau. Hôn đến mức môi đỏ phồng, tê dại rách da, hơi thở dồn dập mới thôi.
Tối cuối tuần, Giang Văn Khê chọn chiếc áo khoác nhung màu xanh nước biển mà bình thường cô thích nhất nhưng lại không nỡ mặc, cổ áo bằng lông thỏ rất mịn, cổ áo, tay áo, túi áo đều thiết kế ren bướm mang phong cách đặc biệt, thêm áo len đan tay màu trắng, trông rất ngọt ngào xinh xắn.
Đến giờ tan sở, cô nhanh chóng thu dọn đồ đạc, còn nói với Nghiêm Tố đang làm việc trước máy vi tính: “Chị Nghiêm, em đi trước nhé, cuối tuần vui vẻ”.
Nghiêm Tố đẩy mắt kính lên, quan sát cô đang mặc áo khoác vào, đùa: “Hôm nay ăn mặc đáng yêu thế, buổi tối hẹn hò với bạn trai phải không?”.
Cô e thẹn gật đầu: “Vâng”.
Nghiêm Tố nhíu mày, hỏi lại: “Ủa, câu này phải là chị hỏi cậu mới đúng chứ?”.
“Hỏi em?”, Lạc Thiên không hiểu, “Hôm nay cả ngày em ở bên nhà hàng”.
Nghiêm Tố liếc nhìn chỗ ngồi của Giang Văn Khê rồi lại nhìn anh, chỉ nhìn thấy vẻ hoang mang trong mắt anh, chị nhún vai: “Xem như chị chưa nói gì đi”.
Lạc Thiên nhìn theo ánh mắt chị đến chỗ ngồi của ngọn cỏ gần hang ấy, như hiểu ra ý của Nghiêm Tố, bình thường cô nàng này về khá muộn, hôm nay lại rất đúng giờ.
Định thần lại, anh liền nói: “Chú Thâm đợi chị ở bãi đỗ xe một lúc rồi đấy”.
Nghiêm Tố chậm rãi thu dọn bàn làm việc, giọng điệu hờ hững: “Vậy thì để anh ta đợi tiếp. Hai mươi năm nay chị đã chịu đựng rồi, còn có gì đâu”.
“Vậy cũng xem như em chưa nói gì.”
“Ừ, như thế là tốt nhất. Cậu tiếp tục bán mạng cho anh ta, chị đi trước đây.”
“Vâng, bye bye.” Lạc Thiên quay người về văn phòng, tay đặt trên nắm đấm cửa thì nghe thấy giọng nói trêu đùa của Nghiêm Tố: “Nói này, có phải cậu hơi chậm chạp quá không? Cố lên nhóc”.
Anh nhíu mày, mím chặt môi, thầm rủa một tiếng.
Bà chị này sao thế? Chuyện bản thân còn chưa đủ rối tung hay sao, chuyện của anh không cần chị ta lo lắng.
Giang Văn Khê đến trước cửa rạp chiếu phim đã hẹn, Cố Đình Hòa đứng đó đợi cô tự lúc nào rồi.
Anh thấy cô ăn mặc xinh đẹp thì đôi mắt sáng lên niềm vui, đôi môi mỏng nở một nụ cười ấm áp, bước nhanh đến chỗ cô.
“Hôm nay em rất đẹp”, anh thành thật khen.
“Vậy trước kia em không đẹp sao?”, ở bên Cố Đình Hòa lúc nào cũng thoải mái, cô cũng đã học được cách đùa cợt.
Cố Đình Hòa không nhịn được cười: “Đẹp, lúc nào cũng đẹp”.
Cô đưa tay che miệng cười khẽ, thực ra cô rất muốn học cách cười to thoải mái của Lý Nghiên, nhưng sợ ảnh hưởng đến hình tượng vốn đã không mấy đẹp đẽ của mình.
Cố Đình Hòa mỉm cười, giơ hai tấm vé trong tay lên: “Còn năm phút nữa là chiếu, chúng ta nhanh lên. Muốn ăn gì nào? Bắp rang bơ? Coca?”.
“Sao cũng được.” Cô lại hỏi, “Chúng ta xem gì nhỉ?”.
“Xích Bích.”
“Ồ.”
Cố Đình Hòa mua một túi bắp rang bơ cỡ bự và hai ly coca, hai người vội vàng đi vào phòng chiếu. Vẫn chưa vào cửa soát vé thì lúc này, di động của anh reo vang.
Giang Văn Khê thấy anh nghe máy, lông mày nhíu chặt, sắc mặt cũng rất tệ, miệng nói: “Ừ, tôi đến ngay”.
“Sao vậy?”, cô bất giác thấy lo lắng theo.
Thu máy lại, anh tỏ ra hối lỗi: “Xin lỗi, không xem phim với em được, anh phải về Cục ngay”.
“Ồ, không sao đâu, công việc của anh quan trọng nhất, liên quan đến an