Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Về Trái Tim

Hướng Về Trái Tim

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341770

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1770 lượt.

oặc gặp những việc khiến người ta bất bình, cô sẽ biến thành một người khác, biến thành một người có ý thức bảo vệ vô cùng mạnh mẽ.
Có quãng thời gian cấp ba, cô thường xuyên bị mời phụ huynh, vì thầy cô liên tục nghe các học sinh khác phản ánh rằng cô bắt nạt họ.
Ban đầu thầy cô cho rằng cô thường ngày ngoan hiền, không ai tin cô bạo lực với người khác, càng không tin cô có thể tay không đánh lại những cậu học sinh cao to, khỏe hơn cô nhiều lần.
Một lần, hai lần, ba lần… Dần dần tình huống bắt đầu kỳ lạ, thầy cô cũng rất nghi ngờ, áp lực từ phía các vị phụ huynh học sinh, bất đắc dĩ đành khuyên cô chuyển trường.
Cô chuyển trường, nhưng tình huống tương tự lại xảy ra.
Trong lòng cô hiểu, cho dù cô không nhớ những việc đó, nhưng nhìn vẻ mặt sợ hãi của các bạn khi trông thấy mình, và cả những vết thương của những nam sinh đáng ghét từng bị cô đánh, cô biết đều là do chính cô làm.
Công việc của cha mẹ thường xuyên phải đi khảo sát ở các tỉnh miền núi, không liên lạc được, có lúc nửa năm đảo qua một lần, mỗi lần quay về đều mang theo những hình ảnh và tiêu bản bướm rất đẹp. Lần đó quay về tổ chức sinh nhật cho cậu, sau đó vì vấn đề tai của cô, lại chậm trễ gần một năm mới quay trở lại công việc cũ. Nhưng sau lần đó cô không còn nhìn thấy họ nữa.
Cô gần như lớn lên cùng cậu, sau khi cha mẹ qua đời, cậu cô gánh trọng trách chăm nom cô, tuy công việc của cậu rất bận nhưng tuyệt đối không lơ là với cô.
Từ nhỏ cô đã học võ với cậu, vì lý tưởng của cô là có thể trở thành một cảnh sát giống cậu mình. Trong lòng cô tràn ngập chính nghĩa, những nam sinh cô dạy dỗ đều là những học sinh hư hỏng hay bắt nạt kẻ khác.
Cậu biết những việc đó là do cô làm thì rất tức giận, phạt cô quỳ ngoài cửa suốt đêm, đồng thời không cho phép cô học võ nữa. Hôm sau cậu ép cô đi khám bệnh, cuối cùng cô khóc lóc van xin cậu đừng đưa cô đến bệnh viện, vì cô không muốn bị người ta coi là bệnh nhân tâm thần phân liệt.
Vì cha mẹ qua đời, cô mãi chưa tìm ra cái gì để giải tỏa, khoảnh khắc ấy, cô đang cố giải tỏa nỗi đau thương trong lòng mình nên trong tiềm thức mới mô phỏng theo cậu…
Đến cổng bệnh viện, cậu thấy cô khóc đến không thở nổi, cuối cùng không nỡ, lại đưa cô về nhà.
Cô khóc, thề thốt đảm bảo với cậu rằng cô nhất định sẽ học cách kiểm soát bản thân, không bao giờ ra tay đánh ai nữa. Lúc này, cậu mới miễn cưỡng đồng ý không đưa cô đến bệnh viện.
Sau việc đó, để khống chế bản thân, phần lớn thời gian là cô chơi một mình, cô gắng cách xa các bạn, vì cô sợ nghe thấy âm thanh gì đó kích thích, lại có hành vi không tốt. Người bạn duy nhất chính là Nghiên Nghiên. Nhưng vì cô bị bệnh về tai phải nghỉ học một năm, Nghiên Nghiên đã học hơn cô một khóa. Về sau lên đại học, cũng chỉ có lúc nghỉ đông, hai người mới có cơ hội gặp nhau.
Dần dà, cô hiếm khi tái phát bệnh cũ, khi cậu qua đời trong lúc thi hành nhiệm vụ, cô ngồi trước bia mộ khóc rất lâu, cũng không thấy bất thường nhiều như quãng thời gian gần đây.
Rốt cuộc là cô bị sao vậy?
Chẳng lẽ do áp lực cuộc sống khiến cô không thể nào chịu đựng, mới lại xuất hiện tình huống này.
Nghe Giang Văn Khê kể xong, Lạc Thiên trầm tư. Bỗng có một nỗi buồn khó nói, tim anh đột nhiên thắt lại.
“Trước kia cô thất nghiệp bao nhiêu lần có phải do nguyên nhân này?” Lạc Thiên bỗng nhớ lại bạn cô khi nhiệt liệt đề cử cô, căn cứ vào tình hình lúc này thì thất nghiệp bao nhiêu lần cũng không phải là không có khả năng.
“Tôi không biết, có lẽ phải có lẽ không phải…” Đột nhiên cô căng thẳng ngẩng đầu lên, bất chấp tất cả, hai tay nắm chặt ngực áo anh không buông, run rẩy cuống quýt, “Tổng giám đốc Lạc, xin anh tin tôi, lúc tôi làm những việc đó thì thật sự là không có ý thức. Xin anh đừng đuổi tôi, tôi biết tôi ngốc, tôi nhất định sẽ cố gắng làm việc. Lúc nãy phí thuốc men và bồi thường ông Lý kia, anh cứ trừ vào lương của tôi. Xin anh đừng đuổi tôi, cũng đừng nói cho người khác biết, tôi thật sự không muốn mất công việc này. Tôi cầu xin anh…”.
Giọng nói gần như van nài của cô cứ gõ vào tim Lạc Thiên, trong lòng anh, một cảm xúc khó tả dần dâng lên.
Chăm chú nhìn dáng vẻ đáng thương đó của cô, anh mím chặt môi, rút ra mấy tờ khăn giấy, khẽ giúp cô lau nước mắt, thở dài rồi dịu giọng: “Được, tôi nhận lời, nhưng cô có thể buông áo tôi ra không, ở đây không phải K.O, nếu cô làm hỏng nó thì tôi biết tìm áo ở đâu để thay đây?”.
Cô nhìn ngực áo anh, ở đó đã bị nước mắt của cô làm ướt một khoảng lớn, cô xấu hổ buông vội tay ra, xin lỗi rối rít: “Ôi, xin lỗi, xin lỗi…”.
“Đừng nói xin lỗi, lần sau cô uống ít nước đi là được.” Anh cúi xuống nhìn khoảng áo ướt đẫm, chau mày, cô nàng này nhiều nước mắt thật, cứ chảy mãi, cái áo này bị hủy hoại cũng kha khá rồi.
“A? Uống ít nước?”
“Cô mà uống nhiều hơn thì áo trên người tôi cũng quá bằng nhúng nước.”
Cô tưởng anh tức giận nên cuống lên: “Tổng giám đốc Lạc, xin lỗi, tôi không cố ý làm bẩn áo anh, nhưng lần này tôi có thể giúp anh giặt sạch, anh đừng bắt tôi đền nữa”.
Nếu cái áo này cũng mấy ngàn tệ thì