Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hương Vị Tình Yêu

Hương Vị Tình Yêu

Tác giả: Mộ Hạ

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341130

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1130 lượt.

bắt cá hai tay”, “đồ hèn hạ”… những từ ngữ độc địa bắn ra như những mũi kim đâm nát lục phủ ngũ tạng của tôi, tôi run rẩy đưa tay ra ấn chuột, tắt trang web đi.
Hai người cùng phòng tôi cầm hộp cơm đi qua nhìn tôi với ánh mắt khinh thường. Lức họ rời đi, tôi còn nghe thấy rõ ràng một giọng thấp trầm nói: “Thật là xấu hổ”.
Từng chữ một được truyền đến tai tôi, tất cả máu trong người tôi như bị dồn hết lên đỉnh đầu.
Đúng lúc ấy, Liễu Đình về đến phòng, nghe thấy những từ ấy, hét lên với mấy bạn nữ kia: “Giỏi thì nói lại lần nữa xem nào!”. Hai người kia cúi đầu bỏ đi, Liễu Đình đi đến bên cạnh tôi, dùng tay vỗ nhẹ vai tôi, im lặng không nói gì.
“Rốt cuộc ai đã hãm hại mình chứ?”. Nghĩ lại chuyện trước đây có người cố ý khóa trái tôi trong phòng dụng cụ, Liễu Đình cũng đã từng nói, chắc chắn có người đứng đằng sau giở trò, tôi đột nhiên rơi vào trạng thái hoảng loạn.
Liễu Đình trầm tư suy nghĩ một lúc rồi hỏi: “Gần đây cậu có xích mích gì với đám con gái bên cạnh Lâm Nguyên Nhất không?”
Tôi day day trán suy nghĩ một lúc, lắc đầu nói: “Đến Lâm Nguyên Nhất mình còn không tiếp xúc mấy, nói gì đến mấy người bên cạnh cậu ấy chứ…”
Tôi thật sự không tiếp xúc gì với những người con gái xung quanh Lâm Nguyên Nhất, người tôi nhớ ra chỉ có mỗi Lý Giai, nhưng tôi và cậu ấy làm gì có xích mích gì đâu cơ chứ?
Liễu Đình nhìn tôi, không biết nên an ủi thế nào, chỉ khẽ nói: “Nếu không, buổi tự học tối nay chúng ta không đi nữa nhé, mình ở lại đây với cậu”.
Tôi lắc đầu nói: “Mình muốn ở một mình một lúc”. Không cần phải đến phòng học tôi cũng có thể đoán ra được, mọi người chắc chắn đều đang bàn tán về bức ảnh trên diễn đàn của trường. Diễn đàn là nơi tin tức được đưa ra linh hoạt nhất nhưng cũng là nơi xuất hiện những tin đồn nhảm, hơn nữa, một tin sốc như thế này, nhất định đã sớm làm chấn động toàn trường rồi.
Lúc chuẩn bị đi học, Liễu Đình chợt nhớ ra điều gì đó quay sang nói với tôi: “À, đúng rồi, hôm nay cậu không mang điện thoại đi, tên nhóc Trình Chân tìm cậu mãi đấy”.
Tôi mở điện thoại ra, bên trong đúng là toàn cuộc gọi và tin nhắn của Trình Chân, nghĩ một lúc, tôi hỏi Liễu Đình: “Liệu có phải cậu ấy đã nhìn thấy bài viết trên diễn đàn rồi không?”
Liễu Đình thở dài nói: “Không biết là đã xem chưa, nhưng nghe đội trưởng của Trình Chân nói, chiều hôm qua, sau khi tan học, Trình Chân ở lại sân một mình tập cả buổi chiều, chắc đang có chuyện gì bực mình lắm…”
Lúc trời gần tối, điện thoại để trên bàn của tôi lại bắt đầu rung lên liên tục, màn hình điện thoại hiện lên tên của Trình Chân, tôi bực bội tắt cuộc gọi đi.
Nhưng đầu dây bên kia hình như không có ý định từ bỏ, vẫn kiên nhẫn gọi vào số của tôi.
Tôi mở điện thoại lên, thiếu bình tĩnh nói: “Trình Chân, rốt cuộc có chuyện gì chứ?”
“Cuối cùng cũng nghe điện thoại rồi”. Đầu bên kia truyền đến một giọng nói, không giống như đang tức giận, mà còn có vẻ như đang thở phào nhẹ nhõm, Trình Chân nói với giọng thấp trầm, “Bức ảnh ấy em đã xem rồi, chị không sao chứ?”
“Tốt, rất tốt, cực kỳ tốt”. Sống bao nhiêu năm như vậy rồi mà cuộc sống của tôi chưa có lúc nào lại tuyệt vời như thế này.
Trình Chân cười hì hì nói: “Sao từ trước đến giờ em không phát hiện ra, hóa ra chị cũng ăn ảnh nhỉ?”
Tôi chớp chớp mắt nói: “Em vẫn vui vẻ quá nhỉ, có gì đáng vui cơ chứ?
“Ơ kìa, có thể không vui sao? Em còn được lên cả trang chủ diễn đàn của trường chị cơ mà”.
Cậu ấy lúc nào cũng để cái vẻ mặt không quan tâm đến chuyện gì như thế, sự tức giận trong lòng tôi tự nhiên bùng phát, tôi hét lên với cậu ấy: “Em thì tất nhiên là vui rồi, người bị xui xẻo cũng không phải là em, người bị gọi lên phòng giáo viên cũng không phải là em, người bị người khác chỉ trỏ, chửi bới lại càng không phải là em, nhưng em dựa vào cái gì mà cười nhạo chị chứ?”
Đầu dây bên kia im lặng, sau đó Trình Chân dịu giọng lại, nhẹ nhàng gọi: “Tiểu Vi”.
Cả thế giới như đang đứng yên, bao trùm sự tối tăm của màn đêm, trùm lên cả sự hoảng loạn trong lòng tôi. Trình Chân cất giọng trầm ấm, khẽ nói: “Em không phải gọi đến để chọc giận chị, em rất sợ chị xảy ra chuyện”.
Một đêm cuối thu, trầm lắng và tĩnh mịch, tôi ngẩng đầu lên ngắm nhìn bầu trời, đêm nay thiếu vắng ánh sáng lấp lánh của những vì sao, chỉ thấy một màu đen vô cùng vô tận, như không tìm thấy được điểm dừng. Một cơn gió lạnh thổi qua, gốc cây ngô đồng trơ trụi khẽ lay động, trong lúc rối bời thế này, trong đầu tôi hiện ra dáng vẻ dịu dàng của Trình Chân.
“Lần trước, lúc em đến trường tìm chị, thấy dưới tầng có hai người cứ lén lén lút lút, nhưng lúc ấy em cũng không nghĩ gì nhiều, không ngờ bọn họ lại đang rình để chụp trộm”. Ngừng một lúc, cậu ấy đột nhiên hỏi: “Có phải chị đã đắc tội với ai không?”
Tôi có thể đắc tội với ai được chứ? Tôi nghĩ kỹ lại một lượt những chuyện xảy ra gần đây nhưng cũng không thấy có gì đáng nghi.
Một lúc lâu sau, Trình Chân nói: “Không nghĩ ra thì thôi, em chỉ định gọi an ủi chị tí thôi. Nghỉ sớm đi, em cúp máy đây”.
Trong lòng tôi đột nhiên cảm thấy ấm áp vô c


XtGem Forum catalog