Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hương Vị Tình Yêu

Hương Vị Tình Yêu

Tác giả: Mộ Hạ

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341127

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1127 lượt.

t thình lình hỏi tôi: “Tiểu Vĩ, Trình Chân… liệu có phải nó thích cậu không?”
Tôi đang chuẩn bị nhắm mắt thì đột nhiên trợn trừng mắt lên hỏi: “Cậu nói gì cơ?”
“Không biết nữa, chỉ là mình thấy Trình Chân đối với cậu… có cái gì đó… không hợp lý lắm…” Giọng cậu ấy nhỏ dần, cho đến lúc bị thay thế bằng nhịp thở đều đều.
Lâm Nguyên Nhất, Lý Giai khuôn mặt của bọn họ lướt qua trong đầu tôi.
Sau đó, là nụ cười đầy cuốn hút của Trình Chân…
Bị lạnh cả một đêm, tôi hơi cảm nhẹ. Ngày hôm sau, tôi đã uống thuốc, còn xin nghỉ học buổi sáng, tôi ngủ đến tận trưa mới dậy. Bỗng Liễu Đình gọi điện thoại đến, vội vội vàng vàng nói: “ Tiểu Vi, xảy ra chuyện rồi!”
“A lô, a lô…” Tiếng ngắt điện thoại truyền tới, điện thoại của tôi tự nhiên hết pin. Tôi chạy nhanh tới lớp, còn chưa kịp vào đến nơi đã thấy tiếng hỗn loạn bên trong.
Sau đó tôi nhìn thấy một dáng người đi về phía mình.
Lâm Nguyên Nhất mặt không chút biểu cảm nào, cúi đầu nói với tôi: “Mình vừa đến phòng giáo viên, cô chủ nhiệm lớp cậu hình như đang tìm cậu đấy,”
“Bây giờ á?” Tôi nhìn cậu ấy có chút nghi hoặc.
“Ừ” Lâm Nguyên Nhất gật đầu.
Tôi nhìn phòng học ở trước mặt, lại quay ra nhìn Lâm Nguyên Nhất, quay người đi về phòng giáo viên ở hướng ngược lại.
“Tiểu Vi”
Lâm Nguyên Nhất bất ngờ gọi tôi.
Tôi liền quay đầu lại.
Lâm Nguyên Nhất mím chặt môi, xua xua tay nói: “Không có gì!”
Lúc quay người lại, tôi nhìn rõ ràng, tay của Lâm Nguyên Nhất nắm chặt lại, rồi lại buông ra.
Đến phòng giáo viên, tôi gõ cửa nói: “Em thưa cô!”
Lúc vào trong, nhìn thấy cô chủ nghiệm và thầy hiệu trưởng đều đang ở bên trong, tôi bất giác thấy hoảng sợ.
Cô chủ nhiệm chỉ vào tôi, nói với thầy hiệu trưởng: “Em này chính là Lý Vi”
Thầy hiệu trưởng thở dài, gật gật đầu.
Tôi ngạc nghiên nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của cả hai người, đoán ra được phần nào, chuyện hôm nay chắc chắn có liên quan tới những tin đồn gần đây. Bầu không khí nặng nề trong phòng khiến tôi có cảm giác không ổn.
Cô chủ nhiệm đẩy một tập ảnh đến trước mặt tôi.
“Hôm qua có người bỏ một chiếc phong bì vào hòm thư của phòng giáo vụ”
Trong bức hình, người con trai đang giữ vai người con gái, cách không xa ở phía sau là tòa nhà ký túc, khuôn mặt của tôi được chụp rất rõ nét, người con trai thì không lộ mặt, nhưng tôi vừa nhìn đã nhận ra ngay được người ấy chính là Trình Chân.
Thầy hiệu trưởng nói: “Sáng nay trường có mở cuộc họp nên mới cho gọi em đến… thầy đi trước, những chuyện còn lại giao cho cô giáo chủ nhiệm lớp em xử lý.”
Yêu sớm, tự làm tự chịu… những từ như vậy lại được dùng để nói về tôi, tôi còn nghĩ mình đã nghe nhầm, nhưng giọng nói của hai thầy cô đang truyền đến tai tôi một cách rõ ràng như vậy. 






Gương mặt cô giáo chủ nhiệm hiện rõ vẻ nghiêm trọng. Tôi nhìn gương mặt của mình trong ảnh, hổ thẹn cúi đầu.
Cô chủ nhiệm thở dài một cách nặng nề, nói: “Lý Vi, các thầy cô đã xem tài liệu chuyển trường trước đây của em, em từng học tại một ngôi trường có tiếng, kết quả và thái độ học tập cũng không tồi, các thầy cô thực sự không hiểu, tại sao em lại thành ra thế này.” Cô chủ nhiệm nhìn tôi với ánh mắt như đang than thở: lại là một học sinh đua đòi, sa ngã.
Tôi sững người một lúc rồi định thần lại, sau khi sự sợ hãi lúc đầu qua đi, trong lòng tôi bỗng trở nên vô cùng bình tĩnh. Để những bức ảnh này vào hòm thư của trường, rõ ràng có người cố ý nhằm vào tôi.
Trước những cái gọi là chứng cớ của cô chủ nhiệm, tôi căn bản không có cách nào biện hộ được, lúc cấp bách thế này chỉ có thể cố gắng hết sức phủ nhận.
“Thưa cô Lý, em và bạn nam trong ảnh không phải như cô nghĩ đâu ạ, chúng em không hề yêu sớm.”
Chú Trình rất bất ngờ khi nhận được điện thoại của tôi, lúc tôi đang ngập ngừng ấp úng kể lại sự tình câu chuyện, chú Trình không hề nói gì, nhanh chóng đến trường tôi.
Trong phòng làm việc, cô Lý vẫn đang chữa bài tập, thỉnh thoảng lại ngẩng lên nhìn tôi, không khí có chút nặng nề.
Bên ngoài đột nhiên có người gõ cửa đi vào, tôi quay ra nhìn thì ra là chú Trình, liền vội vã chạy ra giới thiệu: “Thưa cô, đây là chú của em.”
Giọng nói của chú Trình rất ấm áp, chú lịch sự chào hỏi: “Chào cô Lý, không biết Tiểu Vi đã gây ra chuyện gì phiền phức?”
Cô Lý rất khách sáo nói: “Có người báo Lý Vi yêu sớm, ở đây còn có cả ảnh, đều là sáng hôm nay có người gửi vào hòm thư của trường, hy vọng phụ huynh…”.
Cô chủ nhiệm vẫn chưa nói xong đã bị chú Trình ngắt lời: “Cô để tôi xem bức ảnh đã”. Chú Trình chỉ vào bức ảnh chụp tôi và Trình Chân ở trên bàn, vẻ mặt không hề thay đổi.
“Bọn trẻ vẫn còn nhỏ tuổi như thế này, rất dễ do nhất thời hồ đồ mà bỏ qua tiền đồ tốt đẹp phía trước”. Cô Lý lại bắt đầu giảng giải với giọng tận tình khuyên bảo.
Chú Trình cầm bức ảnh lên nhìn kỹ một lúc, mới mở miệng nói: “Tôi lại không cho là như vậy”.
Cô Lý bị câu nói của chú Trình làm cho sững sờ, cho rằng mình vẫn chưa giải thích rõ ràng, đổi sang cách nói khác: “Trường học cấm yê


Old school Swatch Watches