Tác giả: Mộ Hạ
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341131
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1131 lượt.
ng thể nào so được với nỗi uất ức trong lòng tôi. Cơn gió lạnh lướt qua, mắt tôi cay cay, tôi hít hít mũi, lấy tay dụi dụi mắt. Trong gió lạnh, tôi nhìn thấy ngay bóng dáng Trình Chân đang đứng chỗ bậc thềm đi vào khu ký túc xá.
Tôi sững người lại. Sao cậu ấy lại đứng ở đây? Tôi cúi đầu thấp hơn.
Tiếng bước chân mỗi lúc một gần hơn, cậu ấy chạy nhanh tới trước mặt tôi. Hơi thở dốc của cậu ấy nhanh chóng biến thành những lớp sương màu trắng.
Tôi mặc chiếc áo len mỏng màu trắng, ánh mắt sững sờ, cả người từ đầu đến chân bị lạnh đến mức gần như không còn cảm thấy gì nữa, tôi nghĩ, bộ dạng tôi lúc này chắc chắn rất thảm hại.
Trình Chân cúi đầu nhìn chiếc áo mỏng trên người tôi, cau mày, hỏi: “Muộn thế này, sao chỉ mặc có thế mà chạy ra ngoài chứ?”
Sau một hồi yên lặng, tôi khẽ nói: “Chị đang tập thể dục, em không có việc gì thì đừng làm phiền chị!”
Tôi cũng biết mình tức giận với Trình Chân là không đúng, nhưng không có cách nào khác, ngay lúc nhìn thấy cậu ấy, những uất ức kìm nén trong lòng tôi đều bộc phát ra hết. Cậu ấy là người duy nhất khiến tôi không cần để ý đến hình tượng của bản thân mà cứ thế trút giận.
Tôi luôn cho rằng mình không phải là người hay biểu lộ cảm xúc ra ngoài, mà tôi cũng tự thấy mình rất kiên cường, không để những lời đồn đại, bàn tán kia làm tổn thương, nhưng chỉ cần nhìn thấy Trình Chân, tôi lập tức biến thành người không còn là chính mình nữa rồi.
Trình Chân nheo mắt nhìn tôi, ánh mắt không có vẻ gì trách cứ. Cậu ấy đưa tay ra, nâng cằm tôi lên. Tôi hất cằm ra, cậu ấy lại dùng tay giữ lại, giữ lấy mặt tôi, để tôi nhìn thẳng vào cậu ấy.
“Chị khóc à!” Trình Chân nói với giọng dịu dàng.
“Không.” Tôi cố nén lại cảm giác cay cay nơi sống mũi, nhìn thẳng vào cậu ấy.
“Bị người ta bắt nạt à?”
“Tại sao lại cãi nhau với người ta ở sân tập?”
“Có phải cô gái ấy ức hiếp chị không?”
“Nói gì đi chứ, tại sao chị không nói gì cả thế? Nhất định phải để em ép chị mới nói à?” Tay cậu ấy dùng sức ấn chặt vai của tôi.
“Không phải, không phải, không phải, Trình Chân em đừng nghĩ sẽ bắt nạt được chị, không có tác dụng gì đâu.” Tay tôi đặt trên ngực Trình Chân, đẩy mạnh cậu ấy ra, tăng khoảng cách giữa hai chúng tôi.
Trình Chân phì cười, nhìn tôi hơi nhếch khóe miệng, cuối cùng thở phào một cái rồi thả tôi ra.
“Ừ, vẫn còn biết tức giận, chứng tỏ chị vẫn chưa ngốc lắm.” Trình Chân nói, tháo khăn ra, quàng lên cổ tôi: “Tim chị không được khỏe, lại còn ra vẻ gì chứ.” Cậu ấy vừa nói vừa tỏa ra hơi thở ấm áp.
Tôi không nói gì, chỉ cúi đầu xuống. Chiếc khăn vẫn còn lưu lại mùi hương của Trình Chân. Giây phút này, mặc dù vẫn đang ở trong tình trạng rất là thảm hại, nhưng trong lòng tôi vẫn cảm thấy một chút tĩnh lặng.
“Đừng có chạy lung tung nữa, mau về phòng đi.” Trình Chân nói dịu dàng.
Tôi hỏi cậu ấy: “Sao em lại tới đây?”
Trình Chân nhìn tôi, bĩu môi nói: “Lại còn không phải vì chị à, Liễu Đình gọi điện tìm chị khắp nơi. Mau về đi, đừng để bị cảm.”
Lúc tôi đang định đi lên, Trình Chân đột nhiên gọi tôi lại: “Lý Vi…”
“Gì thế?”
“Những lời đàm tiếu ấy em cũng có nghe rồi, đừng để ý làm gì.”
“Chị không để tâm đâu.”
Trình Chân gật đầu, nghĩ một lúc mới nói tiếp: “Lâm Nguyên Nhất liệ có phải… thật sự là bạn trai của chị không?”
Đột nhiên, có tiếng điện thoại vang lên từ trong túi của Trình Chân. Cậu ấy rút điện thoại ra, vừa nghe máy, bên kia đã liến thoắng nói: “Trình Chân, Tiểu Vĩ đến giờ vẫn chưa về phòng, liệu có xảy ra chuyện gì rồi không?”. Giọng nói ấy rất to, đến cả tôi đứng bên cạnh cũng nghe thấy rõ mồn một.
“Chị ấy vừa về đây rồi, đang ở dưới kí túc.” Trình Chân chuyển điện thoại sang cho tôi: “Chị tự nói với chị ấy đi.”
Phía bên kia điện thoại, truyền đến giọng nói của Liễu Đình: “Tiểu Vi, cậu đi đâu thế hả?”
Tôi nhìn Trình Chân nói: “Lúc nãy mình đến phòng dụng cụ trả đồ, không cẩn thận bị khóa lại bên trong, điện thoại cũng không mang theo, may có người đi qua.”
“Cậu không sao chứ?”
Theo phản xạ, tôi quay sang nhìn Trình Chân, cậu ấy đang hơi nheo mắt nhìn tôi, không khí có chút kỳ lạ, nhưng tôi cũng không biết rốt cuộc thì nó kỳ lạ ở chỗ nào, nên cũng không để ý đến cậu ấy nữa, nói tiếp: “Mình về rồi, không sao.”
Ngắt điện thoại, tôi nói với Trình Chân: “Chị đi lên đây.”
“Ừ” Cậu ấy đáp lại từ phía sau.
Giọng nói thấp trầm của Trình Chân khiến cho lòng tôi có cảm nhận được sự ấm áp không thể nói thành lời. Nghĩ một lúc, tôi dừng lại, quay đầu nói với cậu ấy: “Chị và Lâm Nguyên Nhất không có gì cả.”
Trình Chân sững một lát, gương mặt tuấn tú của cậu ấy đẹp như ánh trăng dưới mặt nước. Tình cảm ấm áp của cậu ấy nhẹ nhàng thể hiện trên khuôn mặt.
“Biết rồi.” Trong giọng nói của Trình Chân lộ ra một chút vui mừng.
Tôi quay về phòng, nhanh chóng giải quyết bữa tối, dưới sự thúc giục của Liễu Đình, tôi tắm nước nóng cho thoải mái tinh thần. Sau đó, cậu ấy ngồi lên giường, bên cạnh tôi. Hai đứa con gái ngồi trên chiếc giường bé tí thì thầm to nhỏ. Lúc cơn buồn ngủ bắt đầu kéo đến thì Liễu Đình bấ