Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kế Hoạch Mai Mối

Kế Hoạch Mai Mối

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1341374

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1374 lượt.

gười ta chỉ hơi béo thôi! Kết quả là, cô mập ấy khóc tức tưởi chạy xuống xe.”
“Ha ha ha” Tiết Đại Vũ cười lớn, hoàn toàn mắc câu: “Bạn em ngốc nghếch vui thật đấy.”
“Phải đấy” bà mối cong môi, quay về chuyện ban đầu: “Thế, anh Tiết có ngại mấy cô thấp thấp không?”
Luật sư Tiết ngẩn ra, ngu ngơ bất lực.
Bà mối thấy vậy bèn nheo mắt cười gian xảo, kết quả mong muốn chính là thế này. Ra chiêu khác lạ, mục tiêu hôm nay của bản cô nương chính là – làm cho anh choáng váng thì thôi!
“Không ngại mà, không phải nãy em cũng nói rồi sao, con gái thấp một chút nhưng lanh lợi, đáng yêu. Còn quan trọng nhất là tính cách, cuộc sống hôn nhân mới là hiện thực mà.”
Bà mối đáp: “Nói hay lắm.” Dĩ nhiên, luật sư Tiết không chống cự nổi đợt tấn công của bà mối, tự đẩy mình vào trước. Ôm má nhìn ra đám người câu cá ở ven hồ, bà mối thở dài, cuối cùng nói ra câu quan trọng nhất ngày hôm nay: “Ôi, nói mới nhớ, hôm nay Hoa Hoa phải làm thêm, hoá trang chụp ảnh cô dâu cho người ta ở công viên. Anh Tiết, hay là chúng ta đi tìm cô ấy đi?”
“Được!” luật sư Tiết vui mừng, đồng ý ngay. Nghe bà mối kể chuyện như thế, cũng thật sự muốn gặp thử cô gái ngốc nghếch này. Chỉ là…sao vẫn thấy có chút là lạ?
—————————-Tôi là đường phân cách xoay vòng vòng———————–
Bà mối dẫn luật sư Tiết đi tìm Hoa Hoa. Sau khi giới thiệu hai người làm quen với nhau xong thì biết điều rút lui. Thế nhưng, bà mối dù đã thoát thân thành công, vẫn chưa rời khỏi công viên ngay. Cô nhàn nhã chắp tay sau lung, đi một vòng quanh hồ, cuối cùng đứng lại bên cạnh ai đó đang câu cá, gào lên: “Ôi chà, cá mắc câu rồi.”
Chàng trai đang câu cá ngẩng đầu lên, mắt nhấp nháy nhìn bà mối, không hề chột dạ vì bị bắt quả tang, tủm tỉm cười, hỏi: “Nhóc con, vẫn giận anh à?”
Bà mối hừ hừ, ai rảnh mà giận con cáo họ Hạ nhà anh chứ? Chỉ là gần đây, vật lộn với đám đối tượng xem mắt, bận túi bụi không có thời gian rảnh mà để ý tới anh thôi. Cứ nghĩ sau khi Hạ Hà Tịch xuất viện cũng sẽ bận rộn xử lý công việc, ai biết được anh ta nhàn rỗi thế chứ… Nhàn tới mức tới đây ngắm cô xem mắt!
Nghĩ tới đây, Tiểu Mộc đá đá vào xô cá bên cạnh con cáo họ Hạ, lảng sang chuyện khác: “Không tồi đâu, Tổng giám đốc Hạ câu cá lợi hại thật.”
Hạ Hà Tịch lại nhìn ra phía hồ, cười nhạt: “Con cá này không béo như của em. Thế nào, lại gạt anh chàng vừa rồi cho vị khách nào đó của em hả?”
Hoá ra bà Liêu liên tục giới thiệu mấy anh chàng tốt cho Tiểu Mộc. Nhưng chuyện kì lạ là, mỗi buổi xem mắt kết thúc chẳng được bao lâu, các đối tượng xem mắt nhất định sẽ trở mặt, không phải ưng bạn học của bà mối, thì là thích bạn bè của bà mối.
Thế nên bà Liêu mới đau đầu, suy đi nghĩ lại mới vất vả tìm tới “ông anh ruột” Hạ Hà Tịch, xin anh trấn thủ giúp buổi xem mắt của cô em gái. Bà Liêu còn nhấn mạnh, bảo Tiểu Mộc đừng đưa bạn đi cùng nữa. Đáng tiếc, chuyện không được như ý…Tới lúc này, anh chàng thứ tư – luật sư họ Tiết cũng đã gặp phải tình yêu sét đánh với “bạn của Tiểu Mộc” rồi.╮(╯_╰)╭
Hạ Hà Tịch chậm rãi nói: “Bà Liêu giới thiệu đối tượng cho em, em thu tiền cảm ơn làm mai mối. Bà mối, chuyện làm ăn của em cũng được đó chứ!”
Bà mối chắp tay vái, lắc đầu nghĩ rằng chuyện không có gì sỉ nhục mà còn vinh quang: “Cái này bản cô nương gọi là Khương Thái Công câu cá – người nguyện mắc câu.”
Hạ Hà Tịch nge xong thì bật cười, khẽ nói: “Ừ, anh cũng là Khương Thái Công câu cá.”
Tô Tiểu Mộc á khẩu, nói thế không phải biến thành mắng mình sao? Nói như thế, anh ta cố ý để mình phát hiện sao? “Nói đi, theo dõi em làm gì?”
Con cáo họ Hạ xoè tay ra, tỏ vẻ vô tội, nói: “Anh tới đây còn sớm hơn hai người, sao lại cho là anh theo dõi?”
“À” bà mối gật đầu, dịu dàng mỉm cười: “Thế là tình cờ gặp được Tổng giám đốc Hạ hả?”
Hạ Hà Tịch bỏ qua giọng điệu kì lạ của bà mối, thản nhiên đáp lại: “Cũng không phải”. Vừa nói xong, phao câu động đậy, anh lại câu được một con cá to. Con cáo họ Hạ thu cần, uể oải nói: “Người em muốn anh điều tra giúp, đã điều tra được rồi.”






Cá kho
“Người em muốn anh điều tra giúp, đã điều tra được rồi.”
Bà mối đang vui vẻ đùa giỡn, nghe xong thì sững người, bất động ngay tại chỗ.
Hạ Hà Tịch im lặng, đang muốn mở miệng thì đã nghe bà mối hỏi bằng giọng yếu ớt: “Anh nói cho em biết trước, có phải chị ta họ Hạ…”
Hạ Hà Tịch gật đầu, nói rõ ràng: “Hà Kiến Vũ”
Hoá-ra-là-thế!
—————————–Tôi là đường phân cách cá kho——————————–
Không thể không nói, chỗ cá kho mà Hạ Hà Tịch tìm được khá đẹp.
Vì trong lòng bà mối đang nặng nề, sau khi lên xe cũng chẳng thèm để ý con cáo họ Hạ lái xe tới chỗ nào. Vốn cho rằng Hạ Hà Tịch sẽ tìm một nhà hàng quen thuộc hoặc khách sạn nào đó, nhưng khi tới nơi, bà mối xuống xe nhìn kĩ một lượt rồi hoàn toàn kinh ngạc.
Nhìn khu nhà quen tới không thể quen hơn, bà mối ngoái đầu lại nhìn Hạ Hà Tịch đang rất thản hiên, nghĩ thầm: “Không khéo như thế chứ?”
“Anh đậu xe ở chỗ nào? Nhà hang ở gần đây à?”
Hạ Hà Tịch lắc đầu.
“Vậy là…ở đâ