Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kế Hoạch Mai Mối

Kế Hoạch Mai Mối

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1341379

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1379 lượt.

iểu Mộc nghe vậy thì trong lòng kêu “cộp” một tiếng, bỗng nhiên có cảm giác không lành nhưng ngoài mặt vẫn giả bộ bình tĩnh cầm dao gọt táo, thản nhiên đáp “vâng” một tiếng.
Mợ hai không nói gì nữa, một lát sau mới chọc bà mối, nói thầm: “Lát nữa…Lộ Lộ cũng tới đây ăn cơm.”
Bàn tay đang gọt táo của bà mối ngừng lại một chút, cuối cùng cũng hiểu ra. Mấy bà mợ quả nhiên là có dụng ý khác. Cô đã nói mà, tự nhiên mời con cáo họ Hạ tới tham dự cuộc họp gia đình làm gì chứ? Nhắc tới Lộ Lộ, cô ta đúng là có một quan hệ sâu xa với nhà họ Tô.
Lộ Lộ cũng giống như bà mối, là cháu gái bên ngoại nhà mợ cả. Cô ta tốt nghiệp đại học, đi làm, người trong nhà mới bắt đầu lo lắng tới chuyện trăm năm của cô. Mới đầu, mợ cả muốn giới thiệu Lộ Lộ cho anh trai Tô Cẩm Trình, vì thời gian ấy, Lộ Lộ cứ rảnh rỗi là chạy tới nhà anh hai.
Thái độ của Tô Cẩm Trình rất mập mờ, thực ra cũng chỉ là trưng bộ mặt người chết quen thuộc ra thôi, không nói là thích hay không thích. Bỗng tới một ngày, không biết anh hai mắc bệnh gì, bỗng nhiên phát hoả.
Hôm đó, Lộ Lộ ăn cơm tối ở nhà họ Tô xong, cả nhà đang ngồi trên sofa xem phim truyền hình, Tô Cẩm Trình đột ngột hỏi Lộ Lộ: “Em thích tìm hiểu các chòm sao, thế em có biết quy luật tạo nhóm và hình dáng của các chòm sao không? Em tin vào số phận, thế em có biết thuật giải số và tứ trụ bát tự không? Em nói em đang ăn kiêng để giảm cân, thế em có biết mỗi ngày một người cần nạp vào bao nhiêu chất dinh dưỡng để khoẻ mạnh nhất, khoa học nhất không?”
Nói xong một tràng, đừng nói Lộ Lộ á khẩu, khôngđáp được, cả bà mối và cậu mợ ở ngay đó cũng im lặng. Gió lạnh thổi qua, Tô Cẩm Trình cau có nhăn hai hàng lông mày, kết luận: “Em chẳng biết thứ gì, vậy em còn tới nhà anh làm gì? Còn kéo người nhà anh xem thứ phim truyền hình tẻ nhạt thế này. Nói xong, còn làm bộ nghiêm khắc, quay đầu lại nói với bà mối: “Em gái, em về phòng ngủ nhanh lên. Xem nhiều phim sẽ làm giảm trí thông minh, không thấy ở đây có một ví dụ sống à?”
Phụt!
Bà mối vừa cười vừa gọt táo nhưng lại bị mợ hai cốc một cái lên đầu: “Con nhóc chết tiệt này, còn cười xấu xa thế nữa! Có phải lúc trước cháu với thằng nhóc ấy đã hẹn trước sẽ cố ý chọc giận Lộ Lộ không hả? Trời, cháu nghĩ thử xem, thực ra Lộ Lộ cũng được đấy chứ, người đẹp, gia đình tốt, duy chỉ có một điểm là con bé đó hơi yếu đuối.” Mợ hai lắc đầu, tiếp tục nói: “Ý của mợ cả cháu, cũng là vì tính tình tiểu thư của Lộ Lộ, nói không chừng lại tìm được một người xứng đôi giống Tiểu Hạ. Một là tính tình Tiểu Hạ rất tốt, lại chín chắn, sau này nếu hai đứa chúng nó có cãi nhau, cũng sẽ nhường Lộ Lộ. Hai là…nhà thằng nhóc Tiểu Hạ này không còn ai, Lộ Lộ tính tình bướng bỉnh, sau này không phải sống chung với bố mẹ chồng, cũng hợp lí đấy chứ…”
Mợ hai chưa nói xong, đã nghe thấy sau lưng vang lên tiếng “á”, quay đầu lại thì thấy tay Tiểu Mộc đã đỏ tới phát sợ, mợ hai hốt hoảng kêu lên: “Cháu sao thế?”
Bà mối mút mút đầu ngón tay, lúng túng nói: “Cháu không cẩn thận cắt phải tay ạ…”






Đùa giỡn
Từ khi bố mẹ qua đời, Hạ Hà Tịch đã luyện được bản lĩnh nhìn mặt đoán ý. Khi anh nhận được điện thoại của Tô Cẩm Trình mới tới nhà làm khách, anh đã ngửi được chút mùi vị khác thường rồi.
Thăm dò đủ mọi cách mà miệng Tô Cẩm Trình vẫn kín như bưng, chỉ cười trên nỗi đau của người khác, nói: “Hôm ấy, tớ sẽ xin nghỉ sớm một chút. Về nhà…xem kịch!” Tô Cẩm Trình cố ý nhấn mạnh hai chữ “xem kịch”, khiến Hạ Hà Tịch phải đau đầu suy nghĩ. Cuối cùng, vì sự an toàn của bản thân, con cáo họ Hạ quyết định kéo một tấm đệm cho mình…
Thế nên mới có chuyện con cáo họ Hạ sáng sớm đã tới công viên câu cá, đón bà mối cùng về nhà. Mà khi con cáo họ Hạ đã ở nhà họ Tô thì càng chắc chắn sự nghi ngờ của mình, “bữa cơm chung” đã biến thành “bữa tiệc nhà họ Tô”. Tiệc gia đình mà còn mời người ngoài như anh tới, thực sự là…rất đáng ngờ.
Trong phòng khách, Hạ Hà Tịch ngồi nghiêm chỉnh, mắt nhìn bốn phương, tai nghe tám hướng. Mợ hai và Tô Tiểu Mộc đang ở phòng bếp rửa hoa quả. Mợ cả, mợ út cũng viện cớ đi mua đồ để chuồn ra ngoài thì thầm to nhỏ. Chỉ còn lại Tô Nhạc Trình và Hạ Hà Tịch bốn mắt nhìn nhau.
Tô Nhạc Trình ngẩng mặt lên trời, nghĩ một lát, nghiêm túc nói: “Sau đó cậu ta mắc bệnh ung thư máu, chết rồi.”
Hạ Hà Tịch: “…” Đồng chí, nếu cậu muốn viết kịch bản phim thì có thể viết kiểu khác không? Chẵng lẽ cậu không biết, bệnh ung thư máu đầu năm nay đã bị các cậu hại tới nỗi không còn mặt mũi, không dám quay lại chiếm đoạt thân thể con người nữa hay không hả?
Đúng lúc Hạ Hà Tịch đang thầm oán trách câu chuyện tình yêu đẹp mà đau khổ của Tô Nhạc Trình, anh cả Tô Khiêm Trình cũng vui vẻ xuất hiện. Thế nhưng, ông anh cả này rõ ràng là thận trọng hơn thằng em trai rất nhiều, không nói là tới xem kịch, cũng không nói là tham gia họp mặt gia đình, mà khéo léo tỏ vẻ anh tới khuyên can đây: “Tiểu Hạ, anh nghe nói cậu và em gái anh cãi nhau.”
Khoé môi con cáo họ Hạ giật giật, đáp: “Em cãi nhau với cô