Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kế Hoạch Mai Mối

Kế Hoạch Mai Mối

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1341372

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1372 lượt.

y có cửa hàng ăn tư gia nào hả?” Nhìn cũng…không giống lắm.
Hạ Hà Tịch vẫn lắc đầu.
“Thế không phải anh mua lại căn hộ ở đây chứ?”
Lắc đầu, vẫn là lắc đầu.
Thấy thế, bà mối phát cáu: “Thế rốt cuộc anh tới đây làm gì, anh có biết đây là….”
Chưa nói xong, bà mối đã nghe thấy tiếng “ôi chao” vang lên từ phía sau. Da gà da vịt nổi lên khắp người, quay đầu lại nhìn, quả nhiên cái giọng đáng ghét đó đến từ ông anh họ thứ ba mà cô ghét nhất – Tô Nhạc Trình.
“Sao muộn thế hả? Hai bác giục em ra đón hai người.”
Đúng thế, bà mối rất quen thuộc với chỗ này, có nhắm mắt cũng không đi nhầm được. đây chính là nhà của ông anh họ thứ hai. Vì mẹ bà mối mất sớm, cũng có thể coi như cô được các cậu mợ nuôi lớn khôn. Hơn mười năm nay, bà mối vẫn ở nhà cậu hai, năm ngoái dồn đủ tiền mới dọn ra ngoài sống một mình. Trong ba ông anh họ, bà mối thân với anh họ thứ hai nhất, kế đến là ông anh họ cả thô lỗ, còn anh họ thứ ba này thì…Không biết hai người không hợp nhau hay vì sao, ngay từ lúc cả hai còn bé thì việc đầu tiên khi gặp nhau chính là – bóp chết nhau.
Bà mối nghiến răng: “Anh tới làm gì? Ai cho anh tới ăn chực cơm?”
Thực ra, Tiểu Mộc vẫn chưa hiểu rõ sự việc lắm. Sao Hạ Hà Tịch lại đưa mình tới nhà cậu hai? Mà cái tên quái thai ngàn năm khó gặp, thần long thấy đầu không thấy đuôi Tô Nhạc Trình sao cũng ở đây, còn ra đón bọn họ nữa?
Tô Nhạc Trình chớp chớp mắt, cười gian xảo, hạ giọng: “Xem kịch”
“Ý gì hả?” bà mối mù mờ nhưng Tô Nhạc Trình đã vòng qua cô, treo nụ cười lên, tới trước mặt Hạ Hà Tịch nũng nịu (Đúng đấy, chính là nũng nịu, tác giả không dùng nhầm từ đâu!) gọi: “Anh Hạ”
Tô Tiểu Mộc: “…”
Bà mối bị âm thanh mềm nhũn phía sau làm cho buồn nôn. Mẹ ơi! Hai thằng con trai to đùng có cần phải thể hiện như thế này không? Sao anh không mọc một cái đuôi vẫy vẫy trước mặt con cáo họ Hạ kia đi? Thế nhưng…
“Sao hai người quen nhau?” nếu bà mối không nhớ nhầm, con cáo họ Hạ chỉ từng gặp anh cả, anh hai nhà cô, quen Tô Nhạc Trình lúc nào chứ.
Tô Nhạc Trình chớp mắt, ra vẻ ngây thơ: “Cô ghen à?”
Bà mối siết nắm đấm, muốn đánh người.
Nhưng Hạ Hà Tịch chỉ cười mà không đáp, lấy xô cá từ trong xe ra rồi nói: “Sáng mới câu được mấy con cá mang sang, làm món cá kho nhé!”
“Được, thế em vào nhà đưa cho bác hai trước, hai người cũng vào nhanh lên nhé!” Tô Nhạc Trình nói xong bèn vui vẻ xách xô cá đi vào.
Bà mối thấy vậy cũng chậm rãi vào nhà cùng Hạ Hà Tịch. Đang muốn mở miệng hỏi chuyện là thế nào đã nghe tiếng giải thích mang theo ý cười của con cáo họ Hạ kia: “Anh hai em đưa anh tới quán rượu của Tô Nhạc Trình mấy lần, thế mới quen.” Nói xong, Hạ Hà Tịch cũng học theo cái điệu chớp chớp mắt của Tô Nhạc Trình.
Trong chốc lát, bà mối sững người ngây tại chỗ, không động đậy. Ý của con cáo họ Hạ ấy là…bảo mình đừng ghen à? Nghĩ tới đây, Tô Tiểu Mộc nghiến răng nhìn Hạ Hà Tịch nhưng đối phương đã sải bước đi vào khu nhà, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Không phải làm cá chua ngọt đấy chứ?”
Tô Tiểu Mộc: “Hạ-Hà-Tịch!”
—————————Tôi là đường phân cách cá chua ngọt—————————-
Tới khi Tô Tiểu Mộc vào phòng mới phát hiện ra bầu không khí trong nhà cậu hai hôm nay là lạ, rất lạ…
Hôm nay, ngoài sự xuất hiện của ông anh họ thứ ba rất hiếm khi tham gia tụ tập, mợ cả và mợ út cũng ở đây. Điều khiến người ta không thể tin được là, mợ hai nói, nhân dịp cuối tuần, mời mọi người trong nhà tới tụ tập một bữa, mà lý do mời khách là – trong nhà vừa đổi đồ mới.
Mà cái gọi là “đổi đồ mới” chẳng qua là thay bộ sofa mới thôi. Hơn nữa, dù họp gia đình thì tên người ngoài Hạ Hà Tịch này sao lại ở đây? Bà mối trong lòng lo lắng nhưng ngoài mặt lại giả vờ thờ ơ: “Mợ hai mời khách, sao cháu không biết?”
Hạ Hà Tịch tiếp lời: “Là Cẩm Trình báo cho anh trước. Anh nghĩ, dù sao sáng nay cũng phải gặp em nên bảo cậu ấy không cần báo cho em, anh đưa em tới thẳng đây là được.”
Bà mối cau mày. Thật đáng ngờ! Càng nói càng đáng ngờ! Quét mắt một vòng, Tiểu Mộc đang muốn hỏi sao anh hai không ở nhà, mợ hai đã vẫy tay với Tiểu Mộc, nói: “Này, nhóc, về nhà không làm việc nhà, cũng coi mình là khách hả? Mau vào bếp rửa ít hoa quả cho Tiểu Hạ ăn trước đi.”
Nghe vậy, bà mối liếc nhìn con cáo họ Hạ một cái, rồi đi vào bếp với mợ hai.
Trong bếp, bà mối vừa nhìn mợ hai rửa táo, vừa rướn cổ nhìn ra bên ngoài…Sau khi chắc chắn những người ở phòng khách không nghe thấy, mợ hai mới vui vẻ hạ giọng: “Này nhóc, trong mắt mấy đứa con gái các cháu, Tiểu Hạ thế nào hả?”
Bà mối rũ mắt, uể oải đáp: “Được ạ.” Có thể không được à? Có nhà, có xe, có sự nghiệp, có vẻ ngoài, chỉ là đáng tiếc thiếu chút thông minh, tới nay đã dọa mười bảy cô gái chạy mất. Nghĩ tới cô gái thứ mười bảy “tuyệt vời”, bà mối vấy nước trên tay, gãi đầu, nghiến răng nhả ra một câu: “Rất được ạ”.
Mợ hai nghe thế thì rất hài lòng, cười tới híp cả mắt, nói: “Mợ thấy thằng nhóc này cũng được đấy. Vừa hiểu chuyện lại lễ phép, không biết còn mạnh hơn anh họ nhà cháu bao nhiêu lần. Mợ nghe Cẩm Trình nói, cháu vẫn chưa mai mối được cho cậu ta hả?”
T