Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1341400
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1400 lượt.
Tô Tiểu Mộc ngẩn ra, ngẩng lên đúng lúc chạm phải đôi mắt đen láy của Hạ Hà Tịch, cô hơi bối rối, vội dời mắt đi, không biết phải nói gì.
Hạ Hà Tịch ngồi xuống bên bà mối, nhẹ nhàng hỏi: “Nhóc con, sao lại quan tâm anh thế? Sợ anh bị Lộ Lộ lừa, em…”
“Không phải!” Bà mối không để Hạ Hà Tịch nói xong đã bịt tai, hét to. “Em vội vàng chạy tới nói cho anh biết là không muốn anh bị nó đùa giỡn, vì Lộ Lộ là người em giới thiệu cho anh, em phải chịu trách nhiệm với khách hàng của mình!”
Trái với câu hét lớn của Tô Tiểu Mộc, con cáo họ Hạ lại vô cùng bình tĩnh, mỉm cười kéo hai tay của bà mối ra, hỏi: “Thật sự là thế sao? Em thử hỏi mình xem, khi thấy anh ở bên Lộ Lộ, có khó chịu hay không?”
“Không có!” Tô Tiểu Mộc tròn mắt hét lại.
Cô cho rằng con cáo họ Hạ sẽ phản bác, kết quả anh chỉ cong khóe môi, nhướn mày nói: “Được, nếu em không có, nếu em nói Lộ Lộ không thích hợp với anh, muốn giới thiệu người khác cho anh, thế thì tìm người theo yêu cầu anh nói lần trước đi.”
“Hả?”
Con cáo họ Hạ lắc lắc đầu: “Lần trước anh đã nói rồi, anh muốn tìm một đối tượng như em.”
“Hạ – Hà – Tịch!” Bà mối nghe thế thì tai cũng đỏ rực lên, tức giận cầm gối ôm trên sofa đánh Hạ Hà Tịch: “Em đang nói chuyện rất nghiêm túc với anh đấy!”
Con cáo họ Hạ cười: “Anh cũng nói chuyện rất nghiêm túc với em mà.”
Bà mối hít một hơi: “Rốt cuộc anh có ý gì?”
Hạ Hà Tịch nghe giọng điệu trầm trầm của Tô Tiểu Mộc, thấy cô tỏ vẻ nghiêm túc, bén nói: “Tô Tiểu Mộc, em không có quyền can thiệp vào chuyện của anh. Chuyện đối tượng xem mắt là Lộ Lộ, cô ấy từng có bạn trai cũng được, hay giờ bắt cá hai tay cũng được, anh không muốn để tâm. Làm bà mối, công việc của em đã kết thúc rồi.”
“Anh!” Bà mối tức giận, chỉ tay vào Hạ Hà Tịch định nói gì đó, nhưng con cáo họ Hạ đột nhiên đứng dậy, khoanh tay trước ngực, nói rất có khí thế: “Trừ phi… em giới thiệu mình cho anh. Với tư cách là bạn gái, em sẽ có quyền can thiệp.”
Trong nháy mắt, bàn tay của Tô Tiểu Mộc đông cứng, run lẩy bẩy.
Hạ – Hà – Tịch! Sao anh có thể… đáng xấu hổ tới mức này chứ!
Ra tay trước thì mạnh (2)
Tô Tiểu Mộc bị sự vô liêm sỉ của con cáo họ Hạ thuyết phục, trong lòng nở rộ những bông hoa nhỏ thuần khiết, vừa vui sướng vừa hồi hộp. Bà mối chớp chớp hai hàng mi dài, nhìn Hạ Hà Tịch từ từ đi tới chỗ mình. Tới khi bóng của một ai đó phủ lên mình, cô mới không kiềm chế được mà ngẩng đầu lên.
Khóe mắt của con cáo họ Hạ mang theo ý cười, hỏi: “Thế nào, đã nghĩ kỹ chưa?”
Bà mối không đáp, trái tim nhỏ đập thình thịch, thình thịch, suýt nữa là nhảy ra ngoài. Người đàn ông như thế này, giọng điệu, nét mặt như thế này, Tô Tiểu Mộc, mày dám nói mày không rung động chút xíu nào sao? Tim không đập nhanh chút xíu nào à? Anh chín chắn, chững chạc, không lỗ mãng, không nóng nảy, quan trọng nhất là anh thích mày, bằng lòng vươn tay nắm lấy tay mày, thế nhưng… sao lại là mình? Người đàn ông như thế này tại sao vòng qua vòng lại, chọn tới chọn lui tới tận hai mươi tám tuổi, lại chọn phải mình?
Nghi vấn cuối cùng như một nhát búa đập mạnh vào bà mối, khiến cô bừng tỉnh.
Người như thế còn kinh khủng hơn Ninh Nhiên gấp vạn lần. Mình mất mười năm mới tiếp nhận được sự tồn tại của Ninh Nhiên, chén rượu nồng như Hạ Hà Tịch, muốn cô phải nuốt trôi trong khoảng thời gian ngắn thế nào đây? Rõ ràng trên người Hạ Hà Tịch có dòng chữ “Chú ý: thứ này nguy hiểm”.
Bà mối lắc đầu, thành thật nói: “Hạ Hà Tịch, em không có cách nào tin anh được.”
Mắt Hạ Hà Tịch lóe sáng, không có chút thất vọng khi bị từ chối, lát sau mới nói khẽ: “Nhóc này, em cứ giả bộ đi, rồi sẽ có một ngày việc đó giết chết em đấy!”
Người thông minh như bà mối lẽ nào không hiểu chứ? Còn kiểu ăn nói nào mà cô chưa từng nghe qua? Có nói thêm nữa cũng vô dụng, thế nên muốn biểu lộ tình ý chỉ còn một cách…
“Ưm ưm!” Bà mối giãy giụa muốn thoát khỏi đôi môi nóng bỏng của Hạ Hà Tịch đang rơi xuống, nhưng cơ thể lại từ từ mềm nhũn ra không nghe lời cô. Như đang hưởng thụ sự ấm áp, an tâm, nên bà mối cũng từ từ rơi vào cái bẫy ấm áp đó, từng chút một…
Cuối cùng, Hạ Hà Tịch cởi áo sơ mi của cô, bàn tay lần mò ra sau lưng muốn cởi nốt ràng buộc cuối cùng. “Đừng!” Bà mối cắn răng, giữ lại bàn tay của anh, nhưng Hạ Hà Tịch nghe lời, dừng tay lại thật, bởi vì, di động của anh đột nhiên đổ chuông.
Mỗi ngày tới gần trái tim em một chút, em vui vẻ, tôi quan tâm. Tôi có thể cảm nhận được từng chút từng chút, em là sự tin tưởng đẹp nhất của tôi…
Nhạc chuông là bài hát song ca đầy tình ý, Tô Tiểu Mộc tò mò nhìn chiếc di động đang nhấp nháy không ngừng trên sofa, trong lòng có chút lo lắng. Hạ Hà Tịch thích kiểu tình ca nữ tính thế này từ lúc nào vậy? Tiếng chuông điện thoại của anh không phải luôn là tiếng chuông mặc định đơn giản nhất sao? Chẳng lẽ… là tiếng chuông cài riêng cho ai?
Bà mối đang mải suy nghĩ, Hạ Hà Tịch đã buông bà mối ra, sải bước nhanh tới chỗ sofa. Anh liếc nhìn màn hình di động, lại liếc sang Tô T