Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1341404
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1404 lượt.
còn ồn ào: “Ơ, không phải chị muốn lấy số điện thoại bạn trai cũ của em à? Giờ em cho chị này…”
Bà mối cảm thấy buồn nôn, bước nhanh ra ngoài, đang xoay người ra khỏi cửa thì đụng phải Hạ Hà Tịch. Đúng lúc ấy, Lộ Lộ cũng nhẹ nhàng bước theo ngay sau. Trong phút chốc, bà mối trút hết một bụng lửa giận lên người Hạ Hà Tịch, đang chuẩn bị đẩy đối phương ra thì nghe một tiếng “a”, hai người cùng ngẩng đầu lên, thấy đèn trong nhà hàng lại sáng.
Con cáo họ Hạ ngẩng lên nhìn, bàn tay vẫn giữ bà mối không chịu buông, nói rõ ràng: “Có điện rồi.”
Hóa ra, ma sát có thể tạo ra điện thật. ~(@^_^@)~
Ra tay trước thì mạnh (1)
Dùng bữa xong, Hạ Hà Tịch hiển nhiên đương chức sứ giả đưa Lộ Lộ về nhà, còn bà mối thì giao cho ba ông anh trai hộ tống. Hai nhóm chính thức chia thành hai ngả trước cửa nhà hàng kiểu Âu.
Đưa Lộ Lộ về nhà an toàn, Hạ Hà Tịch cũng quay về. Anh thong thả thay bộ đồ ở nhà, sắp xếp mấy quyển tạp chí trên bàn trà, lại thong thả đun nước sôi, pha cà phê…, vẫn chưa nghe thấy động tĩnh gì ở ngoài cửa. Dứt khoát sải bước ra mở cửa, quả nhiên…
Tô Tiểu Mộc đang lúng túng đứng ngoài cửa, thấy con cáo họ Hạ đột nhiên mở cửa, cô cũng hoảng hốt, ngẩn người ra, tròn mắt nhìn đối phương: “Anh…” Bà mối có chút nghi ngờ, lúc này cô nên nói gì đây? Cũng không thể nói mình nửa đêm nửa hôm đứng trước cửa nhà anh chỉ là tiện đường ghé qua chứ?
Hạ Hà Tịch nhướn mày: “Cứ đứng ở ngoài không lạnh à?”
Nhưng Tô Tiểu Mộc cũng không khách sáo, lắc đầu ngôi lên sofa chờ con cáo họ Hạ hầu hạ, nhưng vừa đặt mông xuống, mặt cô bắt đầu đỏ lựng lên.
Bàn trà không một hạt bụi, thảm trải sàn trắng như tuyết, còn chiếc sofa này… Từng đoạn, từng cảnh lúc ấy đã xuất hiện trong giấc mơ của bà mối không biết bao nhiêu lần, cô bất giác nhớ tới đêm đó… Cùng là một nơi, cùng là buổi tối, mình và con cáo họ Hạ kia ôm nhau ngã xuống.
“Sao thế?” Con cáo họ Hạ bê cà phê tới thì thấy bà mối đã đỏ hết mặt mày, không khỏi cau mày: “Chẳng lẽ ở ngoài cửa lạnh thật?”
Hạ Hà Tịch vừa nói vừa rất tự nhiên đưa tay lên muốn, sờ trán bà mối nhưng cô đã nhảy tránh ra rất xa, chắc chắn giữ khoảng cách an toàn giữa hai người rồi mới hít thở thật sâu, chầm chậm nói: “Hạ Hà Tịch, em tới tìm anh là có chuyện thật.”
Ánh mắt con cáo họ Hạ lóe sáng, mỉm cười hạ tay xuống, không nói gì.
Bà mối sờ lên gò má đang nóng bừng của mình, cắn răng nói: “Trước đây em nói giới thiệu Lộ Lộ cho anh, nói hai người rất xứng đôi, rất hợp nhau, nhưng giờ…” Nói tới đây, bà mối ngừng lại một chút, rồi mới ngẩng đầu lên, nghiêm túc nói: “Giờ em chính thức thu lại những lời mình nói, anh đừng qua lại với Lộ Lộ nữa.”
Nói xong, trong phòng chỉ còn im lặng.
Hạ Hà Tịch ngẩng đầu, cẩn thận nhìn Tô Tiểu Mộc, ánh mắt thâm trầm khiến người ta không đoán ra rốt cuộc anh đang nghĩ gì. Bà mối cắn môi, chờ Hạ Hà Tịch nói gì đó, nhưng mãi lâu sau, anh vẫn không nói một lời, chỉ lẳng lặng như thế, môi cong lên thành nụ cười.
“Em biết, em không có quyền can thiệp vào chuyện riêng của anh, nói thế này… thực sự rất ngang ngược. Nhưng, em thấy Lộ Lộ chưa phải là người thích hợp nhất, em có thể giới thiệu lại cho anh kiểu người anh thích, Lộ Lộ nó…”
Bà mối nói tới líu cả lưỡi, vẫn chẳng thấy nét mặt của Hạ Hà Tịch có chút thay đổi nào, cô bối rối gãi gãi đầu, nói: “Ôi, em cũng không biết phải nói thế nào. Dẫu sao thì, anh đừng qua lại với nó nữa là được rồi.”
Con cáo họ Hạ nghiêng đầu, chớp chớp ra vẻ đáng yêu, hỏi: “Là thế à?”
“Hả?” Thế anh còn nghĩ thế nào?
Hạ Hà Tịch im lặng một lát, uống một ngụm trà, nhún vai đáp: “Lộ Lộ nói, em nhất định sẽ nói cho anh biết chuyện cô ấy có bạn trai, cô ấy là kẻ một tay bắt hai con cá, là kẻ không chung tình.” Nói xong, Hạ Hà Tịch bật cười, chớp chớp mắt nhìn bà mối: “Xem ra bà mối Tô vẫn rất có đạo đức nghề nghiệp nhỉ? Từ đầu đến cuối không hề tiết lộ đời tư của khách hàng.”
Tô Tiểu Mộc nghe vậy chỉ thấy trong đầu nổ hai tiếng vang dội, mình bị sét đánh đen thui rồi. Cô trở nên ngốc thế này từ lúc nào vậy trời? Sao lại không nghĩ Lộ Lộ sẽ ra chiêu này chứ? Nghĩ tới đây, bà mối bật cười lạnh lùng, đúng rồi, Lộ Lộ là ai chứ? Một kẻ thông minh, cái gì cũng biết. Chắc chắn lúc nãy được con cáo họ Hạ đưa về nhà, cô ta đã “thẳng thắn nhận tội” rồi phải không?
Thế mới nói, cố nhân đúng là có khả năng dự đoán mà! Ra tay trước thì mạnh, ra tay sau thì bại.
Lộ Lộ, cô dùng chiêu này cũng được lắm! Bà mối hỏi: “Lộ Lộ còn nói gì với anh nữa không?”
Hạ Hà Tịch sờ cằm, khẽ nheo mắt nói: “Cô ấy còn nói, em và cô ấy có bất hòa đôi chút, hôm nay thấy bọn anh cùng ăn cơm không chừng sẽ nói gì đó. Lộ Lộ giải thích với anh, cô ấy và bạn trai đã chia tay lâu lắm rồi…”
Bà mối cười lạnh lùng: “Thế anh tin à?” Tin Tô Tiểu Mộc cô là kẻ bày trò chia rẽ, Lộ Lộ mới là cô gái ngoan vừa ngây thơ vừa vô tội.
Hạ Hà Tịch nghe thế thì lẳng lặng đứng lên, đi tới trước mặt bà mối, cúi đầu nhìn cô chăm chú rồi đáp khẽ: “Anh tin hay không, quan trọng à?”