XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kế Hoạch Mai Mối

Kế Hoạch Mai Mối

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1341397

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1397 lượt.

nh cũng đang ở đó. Ba bảo bối đã mài dao xoèn xoẹt, nom… phấn khởi, chí khí ngút trời, chuẩn bị xông ra chiến trường, khiến bà mối thầm than: “Thôi rồi!”
Bởi lẽ, ba anh em nhà họ Tô cùng tụ tập ở chỗ nào thì chỗ đó chẳng có chuyện gì hay hết. Mà việc ba bảo bối thích nhất chính là xem kịch vui, náo loạn thiên hạ, thế nên… chuyện này có phải là…
Bà mối còn chưa phán đoán xong, Tô Nhạc Trình đã choàng tay lên vai cô, cười hả hê trên nỗi bất hạnh của người khác, ngẩng mặt lên trời huýt sáo, nói: “Mười năm sống thác đôi nơi, nghĩ mà chi, vẫn khôn nguôi nhớ nàng. Cái gọi là anh em xa không bằng láng giềng gần, nước xa không cứu được lửa gần, một cành hồng hạnh nhảy tường, em gái, dù có như thế nào, bọn anh đều ủng hộ mày!”
Bà mối chán nản, lấy hai ngón tay xách ống tay áo ông anh ba lên tỏ vẻ ghê tởm rồi gạt mạnh cái tay đang ở trên vai mình xuống, nói: “Nói chuyện chính đi!”
Anh hai Tô Cẩm Trình cười gian, chỉ chỉ vào trong nhà hàng, nói: “Em xem, đó là ai?”
Bà mối cau mày, nhìn theo hướng ngón tay của anh hai, chỉ thấy chỗ ngồi cạnh cửa sổ có một đôi nam thanh nữ tú đang trò chuyện vui vẻ, cười nói thân mật. Đó không phải Hạ Hà Tịch và Lưu Lộ Lộ thì là ai? Trong chốc lát, bà mối nhìn tới ngẩn người, lát sau mới nghe thấy tiếng anh cả ở sau lưng: “Này nhóc, đừng sợ, anh cả làm chỗ dựa cho em! Hôm nay bọn anh tới là để giúp em bắt kẻ gian!”
Bà mối im lặng không đáp, ngoái đầu nhìn ba ông anh trai, lặng lẽ thở dài. Bắt kẻ gian? Em thấy ba người các anh tới xem kịch thì có!






Bắt “gian” (2)
Trong nhà hàng kiểu Âu, tiếng dương cầm thanh thoát dịu dàng tràn ngập tới mỗi góc phòng.
Chiếc đàn dương cầm được đặt trên bục cao, xung quanh là hoa tươi và những ngọn nến đủ sắc màu, ánh nến yếu ớt lay động càng làm tăng thêm vẻ rực rỡ lấp lánh của nó. Trên mỗi bàn ăn được đặt một ngọn nến nhỏ xinh, ánh nến mong manh càng làm nổi lên khung cảnh bên ngoài cửa sổ, lãng mạn mà ấm áp.
Khung cảnh như thế, bầu không khí như thế, rất đẹp đẽ, rất vui tươi phải không? Nhưng đương nhiên Tô Tiểu Mộc không nghĩ như thế. Cô nhìn chằm chằm vào thực đơn: “Không có ca cao nóng, cũng không có pizza, thế bọn họ có món gì đây hả?”
Anh ba Tô Nhạc Trình cũng nói: “Đúng đấy, món bít tết rắc tiêu đen anh thích nhất cũng không có, bít tết của tôi ơi! Hu hu!”
“Anh hỏi đi.”
“Em nói Lộ Lộ có bạn trai rồi, thế anh ta có đẹp trai như Hạ Hà Tịch không?”
“Chậc, cái này…” Bà mối ngắc ngứ.
Tô Cẩm Trình đẩy ngọng kính lên, tiếp tục hỏi: “Có cao như Hạ Hà Tịch không?”
Bà mối tiếp tục nghẹn lời.
“Có ăn mặc, có nói năng, có làm đẹp lòng con gái như Hạ Hà Tịch không?”
Bà mối … nghẹn tới không thể nghẹn hơn được nữa. Cuối cùng, Tô Cẩm Trình thấy thắng lợi đã nằm trong tầm tay, đôi môi mỏng khẽ mở ra, bắn ra câu cuối độc ác nhất: “Cậu ta lấy gì để so sánh với lợi thế “có nhà, có xe, bố mẹ đã mất” mạnh nhất của Hạ Hà Tịch hả?”
“…” Tô Tiểu Mộc hoàn toàn ngậm hột thị, tuy lời anh hai nói có độc ác một chút, nhưng… lời nói thật thường là lời khó nghe. Tô Cẩm Trình thấy vậy thì vỗ vỗ vai em gái, vẻ mặt hài lòng như dạy được một đứa trẻ biết vâng lời: “Nếu anh là Lộ Lộ, anh cũng sẽ chọn đổi người (họ Hạ).”
Thế nên, dưới sự công kích của ông anh hai, Tô Tiểu Mộc xuống nước, đồng ý vào ăn ở nhà hàng cùng với ba ông anh trai. Ba anh em bàn bạc xong xuôi, Tô Nhạc Trình ỷ thế da mặt dày công vào đầu tiên, giả vờ tình cờ gặp mặt, chẳng thèm quan tâm tới vẻ kinh ngạc của Lộ Lộ mà chạy tới trước mặt Hạ Hà Tịch, hỏi:
“Ôi, anh Hạ, sao khéo thế này? Em với anh cả, anh hai cũng tới đây ăn cơm đấy!” Nói xong, không để Hạ Hà Tịch mở lời, đã vẫy tay gọi phục vụ: “Nhập bàn, nhập bàn đi!”
Tô Khiêm Trình và Tô Cẩm Trình nghe ám hiệu, cũng lục tục vào nhà hàng. Tới khi bàn tình nhân ở gần cửa sổ bị đổi thành bàn dài cho tám người, mắt Tô Nhạc Trình mới sáng lên, nói: “Đúng rồi, sao lại quên em gái ở ngoài nhỉ? Em gọi điện bảo nó vào nhé!”
Thế là, gọi điện thoại…
Thế là, nhân vật nữ chính lên sàn….
Thế là, mắt ba bảo bối lấp lánh chờ xem màn kịch bắt kẻ gian…
Thế là, bà mối đi giày thể thao chậm rãi bước lên “sân khấu”, chân trái vừa bước vào cửa, chân phải còn chưa kịp nhấc lên, cả phòng ăn mới nãy còn sáng choang ánh điện bỗng “phụt” một tiếng…
Tối om.
Nhà hàng kiểu Âu, mất điện…
Anh chàng phục vụ cầm thực đơn, chớp mắt giải thích: “Thành thật xin lỗi quý khách, nhà hàng chúng tôi đột nhiên mất điện, tất cả những món cần dùng điện để nấu nướng tạm thời không thể đáp ứng được. Nói ra cũng lạ thật, chỗ chúng tôi lâu lắm rồi không mất điện, nếu có mất cũng sẽ có người tới thông báo trước…”
Anh chàng phục vụ ấm ức nói, Tô Nhạc Trình nghe vậy lại chỉ tay vào bà mối nói như đúng rồi: “Đúng, là con bé này tới đây nên mới mất điện đấy! Nhà hàng các cậu cứ tìm nó mà đòi bồi thường.”
Anh chàng phục vụ hình như mới vào làm, nghe thế thì quay sang nhìn bà mối thật, lại còn gãi đầu gãi tai, trông cái dáng ngố ngố trời sinh, hỏi: “Thế khô