Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341162

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1162 lượt.

ng ạ?"
"Được, Duệ Duệ cũng muốn làm nhà khoa học sao?"
"Đúng vậy, ước mơ của con là tạo ra một chiếc xe tăng." Lục Hi Duệ chia sẻ ý tưởng của mình với Bạch Thiên Du, sau đó nhìn về phía bà ngoại, "Bà ngoại, có nhà khoa học tạo ra xe tăng không ạ?"
Bạch Thiên Du xoa đầu Hi Duệ: "Đương nhiên là có. Không phải đã có Duệ Duệ rồi sao?"
***
Lục Cảnh Diệu an phận ngồi phía trước lái xe, đối lập với Lục Hi Duệ, anh lại bị đối xử như thế này đây.
Lúc ăn cơm xong, Tần Dư Kiều dẫn Hi Duệ đi rửa tay, lúc đó anh và Bạch Thiên Du đứng ở bên ngoài chờ. Bất ngờ anh gặp được người quen, Hoa Câu.
"Tổng giám đốc Lục, trùng hợp quá." Hoa Câu tiến tới chào hỏi, liếc nhìn Bạch Thiên Du, "Đây là bạn gái anh sao? Rất xinh đẹp."
Lục Cảnh Diệu lặng lẽ nhắc nhở: "Là mẹ vị hôn thê của tôi, mẹ vợ tương lai."
Người kia lập tức đổi lời: "Dì trẻ quá."
Sau khi người kia rời đi, Bạch Thiên Du đột nhiên lên tiếng: “Cậu phát hiện ra vấn đề chưa?"
Lục Cảnh Diệu ngẩn người, cười: "Vấn đề chính là mẹ rất trẻ."
"Không phải." Bạch Thiên Du quay đầu, "Ngược lại."
Lục Cảnh Diệu nén lửa giận: "Mẹ, con mới ba mươi tư mà."
"Ba mươi tư mà trẻ sao? Kiều Kiều mới hai mươi sáu, hai đứa chênh nhau tám tuổi, nó sinh con khi mới mười chín tuổi."
"Chuyện năm đó là con không đúng, con không khống chế được mình, con thật sự có lỗi...." Lục Cảnh Diệu cảm thấy mình đã vứt hết da mặt của mình đi rồi, hàm răng cũng nghiến đến sắp nát luôn, nhưng vẫn phải cố tỏ vẻ tươi cười, "Hơn nữa ba mươi tư là tuổi mụ của con, con sinh cuối năm, vào tháng mười một ạ."
"Ai nói sinh cuối năm là dấu hiệu của trẻ tuổi vậy?" Bạch Thiên Du đúng là cao thủ gây gổ, ngước mắt nhìn Lục Cảnh Diệu, "Đúng rồi, cậu nói cậu sinh tháng mười một?"
Lục Cảnh Diệu gật đầu: "Vâng."
Giọng điệu Bạch Thiên Du tương đối lạnh nhạt: "Nếu như tôi nhớ không lầm, tháng mười một thuộc chòm sao Thiên Yết."
Lục Cảnh Diệu hơi bực bội: "Mẹ, chuyện này không có vấn đề gì chứ?"
Bạch Thiên Du: "Nếu như tôi nhớ không lầm, đàn ông thuộc chòm sao này nổi tiếng là lòng dạ độc ác và mưu mô thủ đoạn."
Lục Cảnh Diệu: "...."






Từ khi nào mà tiêu chí kiểm nghiệm một người đàn ông có trẻ trung hay không lại dựa vào số tuổi vậy? (Chic: Không dựa vào tuổi thì dựa vào gì??) Không phải chỉ tiêu quan trọng nhất là còn có thể cứng hay không sao? Mặc dù nghĩ vậy, nhưng những lời Bạch Thiên Du nói cũng đã ảnh hưởng phần nào đến Lục Cảnh Diệu.
Buổi tối lúc tắm xong, Lục Cảnh Diệu nhìn ngắm mình trong gương rất nhiều lần, kết quả càng nhìn, Lục Cảnh Diệu càng thấy "Luận bàn về tuổi tác" của Bạch Thiên Du thật nực cười. Chắc là Bạch Thiên Du già cả mắt mờ nên mới có thể nói anh già.
Về phần "Luận bàn về tuổi tác" đó, anh thấy càng nói càng vô lý, Bạch Thiên Du nói anh là cái gì, mưu mô thủ đoạn?
Nếu một người đàn ông muốn cưới người phụ nữ mình yêu đều là mưu mô thủ đoạn, như vậy tất cả đàn ông muốn cưới vợ trên khắp đất nước này đều chẳng lương thiện gì.
Cho nên sau khi Bạch Thiên Du nói anh lòng dạ độc ác và mưu mô thủ đoạn, Lục Cảnh Diệu lập tức thanh minh cho bản thân, anh vẫn cười không ngớt, giọng điệu lại không cho phép người khác xen vào: "Mẹ, đúng là con hơn Kiều Kiều nhiều tuổi, nhưng đàn ông càng lớn tuổi càng tốt chứ sao, không phải càng thương vợ mình sao....?"
"...."
Lục Cảnh Diệu ngồi xuống giường Lục Hi Duệ, sau đó đưa tay về phía nó, bảo nó đưa điện thoại cho anh. Hi Duệ nâng mí mắt lên, có phần không cam chịu, nhưng mà vẫn nói với Tần Dư Kiều, "Chị Dư Kiều, ba tới rồi nè, ba muốn nói chuyện với chị."
Lục Cảnh Diệu ho nhẹ một tiếng, lấy điện thoại mở miệng: "Kiều Kiều."
Lúc Tần Dư Kiều gọi điện thoại, Bạch Thiên Du vẫn nhìn chằm chằm vào cô. Tần Dư Kiều đi ra ngoài sân, nói với Lục Cảnh Diệu: "Có chuyện gì à?"
Phụ nữ thật hay thay đổi, vừa rồi còn nhỏ nhẹ như vậy, bây giờ đã đổi giọng rồi. Lục Cảnh Diệu suy nghĩ một chút, đắn đo hỏi: "Mẹ ở bên cạnh à?"
Tần Dư Kiều cười khẽ một tiếng: "Trước kia còn gọi là mẹ vợ, bây giờ đã thành mẹ anh rồi hả?"
Đòi được quyền lợi nói chuyện với cô, Lục Cảnh Diệu không thèm ở lại trong phòng Lục Hi Duệ nữa, vừa cầm điện thoại không dây nói chuyện Tần Dư Kiều, vừa ra khỏi phòng Lục Hi Duệ nhân tiện đóng cửa lại, trước đó còn trừng mắt ra hiệu cho con trai đi ngủ.
Sau đó Hi Duệ hậm hực ngồi trên giường, kéo chăn. Ngày mai nó nhất định phải kể cho mẹ biết ba đàn áp nó ác liệt như thế nào.
Nhưng vừa nghĩ tới mẹ, cũng chính là chị Dư Kiều, Hi Duệ lại vui vẻ.
Mẹ, Hi Duệ chu mỏ tập phát âm từ này. Đọc hai lần, hạnh phúc đắp chăn, nó cảm giác mình đúng là đứa trẻ hạnh phúc. Điều ước bao năm cuối cùng đã thành hiện thực rồi.
Cho nên sinh nhật năm sau nó có thể đổi điều ước khác rồi, không còn là điều ước "Mong mẹ mau chóng trở lại" nữa. Nhưng sang năm nó phải ước gì đây?
Hi Duệ lại bắt đầu buồn bực, đây chính là sự buồn bực trong hạnh phúc mà cô giáo nói sao?
***
Tần Dư Kiều ra ngoài sân nói chuyện điện thoại xong