Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341145

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1145 lượt.

à này hơn mười năm rồi, không lẽ mười năm đó của cô lại không bằng thời gian Tần Dư Kiều ăn một bữa cơm à?
Hạ Nghiên Thanh nghiêng đầu liếc nhìn Giang Hoa, con người một khi đã sống mĩ mãn quá nhiều năm thì không thế nào chịu đựng cảm giác bị áp bức nữa. Hạ Nghiên Thanh biết Lục Cảnh Diệu nhắm vào cô, nhưng cô không thể làm gì hơn là nuốt trôi cơn bực này, mím môi cười với Lục Cảnh Diệu: "Không phải chỉ có những cô gái mới lớn mới tin cung hoàng đạo này hay sao? Không ngờ anh Lục cũng tin...."
"A, chẳng lẽ cô Hạ thuộc chòm sao Thiên Yết sao?" Lục Cảnh Diệu vô tâm đoán trúng, sau đó nói với Tần Ngạn Chi, "Thật ra con có hứng thú với cung hoàng đạo là do chịu ảnh hưởng của mẹ Kiều Kiều, chính là tiến sĩ Bạch. Tiến sĩ Bạch cũng rất thích cung hoàng đạo."
Nhắc tới Bạch Thiên Du, Tần Ngạn Chi nhấp môi dưới, nói với mẹ mình: "Mẹ, lời Thiên Du nói rất đáng tin."
Mọi người đều có một thói quen xấu, khi người ta đã rời đi rồi mới cảm thấy người ấy tốt, sống bên nhau thì sao, cho dù tốt đến mấy cũng bị bới móc khuyết điểm. Lại nói về Hạ Vân và Bạch Thiên Du này, hai người vợ này vốn có điều kiện chênh lệch rất lớn, mặc dù không hợp với Bạch Thiên Du nhưng Tần Ngạn Chi vẫn không thể phủ nhận là bà rất giỏi. Trước kia trường học của nhà họ Tần có thể mời được giáo viên tốt cũng nhờ họ nể mặt mũi Bạch Thiên Du.
Nói tới Bạch Thiên Du, bà Tần ân cần hỏi cháu gái mình: "Kiều Kiều, mẹ con có khoẻ không?"
"Khoẻ ạ." Tần Dư Kiều cũng không nói gì nhiều về chuyện tình cảm của Bạch Thiên Du, mà chỉ nói sơ về công việc của bà ấy mấy năm nay. Ví như năm bao nhiêu trở thành Hội trưởng Hiệp hội IAEG, năm ngoái tham gia nghiên cứu địa chất nhận được giải thưởng gì, mỗi sự kiện đều kể qua loa một chút.
Thật ra Tần Dư Kiều cũng không muốn nói nhiều về Bạch Thiên Du trước mọi người nhà họ Tần, tóm lại cô sợ Tần Ngạn Chi lúng túng, cuối cùng Tần Ngạn Chi lại hỏi một vần đề khó xử nhất: "Kiều Kiều, sau khi kết hôn, mẹ con có khỏe không?"
Cái gì là sau khi kết hôn có khoẻ không? Thiếu chút nữa Tần Dư Kiều đã bật cười rồi, suy nghĩ một chút rồi nói, "Mẹ và ba dượng làm cùng ngành, bởi vì có sở thích giống nhau nên khá hòa thuận...."
Tần Dư Kiều nhìn sắc mặt của Tần Ngạn Chi, tóm lại có phần không đành lòng nên bổ sung một câu, "Nhưng ba biết tính tình của mẹ con rồi đó, bình thường cũng chỉ nói với ba dượng mấy chuyện về bùn đất gì đó."
Sau đó sắc mặt của Tần Ngạn Chi cũng tốt lên, không biết do còn băn khoăn về Bạch Thiên Du nữa không, hay là gương mặt vốn vậy, nhưng khi Tần Dư Kiều thấy sắc mặt Hạ Vân trầm xuống, cô khẽ thở một hơi trút sự uất ức của mình, trong lòng thoải mái ít nhiều.
***
Ăn xong bữa cơm tất niên, Tần Dư Kiều ở trong phòng ôm bụng cười không ngừng, quay đầu nhìn Lục Cảnh Diệu, anh đang ngắm nghía cách bài trí trong phòng. Nhìn tới nhìn lui thấy một tấm hình cũ, bức hình cô và Giang Hoa chụp khi còn trẻ.
Lục Cảnh Diệu không nói hai lời, lập tức xé nát.
Tần Dư Kiều cau mày, mắng một câu: "Dở hơi."
Lục Cảnh Diệu quay lại, khóe môi chứa nét cười quỷ quyệt, nhưng giọng điệu lại ra chiều suy nghĩ cho cô: "Không phải là do anh sợ em nhìn thấy mà chán ghét sao?"
Tần Dư Kiều không muốn so đo với người đàn ông nhỏ mọn này, ôm gối hỏi: "Mẹ em thật sự đã nói với anh chuyện phụ nữ cung Thiên Yết gì đó hả...."
Lục Cảnh Diệu "A" một tiếng, nói như đúng rồi: "Không ngờ mẹ vợ lại hiểu biết nhiều như vậy, có lần thảo luận về chuyện nhân tính, mẹ em cho anh một ví dụ như thế."
Tần Dư Kiều không tin lắm: "Mẹ em thảo luận chuyện nhân tính với anh?"
"Không tin à?" Lục Cảnh Diệu mỉm cười, "Mẹ em còn nói cho anh biết, trên mông em còn có một cái nốt ruồi đen đấy...."
"A!" Tần Dư Kiều không chịu nổi mà vùi đầu vào gối, sau đó cầm gối ném Lục Cảnh Diệu, "Anh là đồ lưu manh."
Sau đó tên lưu manh Lục Cảnh Diệu này đột nhiên không còn cười đùa nữa, ánh mắt trở nên thâm trầm, lại gần che miệng Tần Dư Kiều, trừng mắt với cô rồi hất cằm về phía vách tường.
Ý Lục Cảnh Diệu là tai vách mạch rừng, người ở phòng bên cạnh chính là Hạ Nghiên Thanh.
Tần Dư Kiều bị vẻ mặt của Lục Cảnh Diệu làm cho rợn cả tóc gáy, khẽ nói: "Làm sao có thể?"
"Tin anh đi, mới rồi trên bàn cơm đừng nói là em không nhận ra." Đuôi mắt Lục Cảnh Diệu nhếch lên, liếc Tần nhìn Dư Kiều, "Nhà em có yêu khí."
Tần Dư Kiều cười đánh Lục Cảnh Diệu một cái, sau đó nhìn Lục Cảnh Diệu bắt đầu diễn kịch: "Tiểu nữ mong được đạo trường giúp đỡ hàng yêu trừ ma, giúp gia đình tiểu nữ bình an."
Lục Cảnh Diệu véo nhẹ cằm Tần Dư Kiều: "Bổn tọa đã ở ẩn nhiều năm không quan tâm đến việc đời, nữ thí chủ chớ làm người khác khó chịu."
Tần Dư Kiều nhìn Lục Cảnh Diệu với vẻ đáng thương tội nghiệp: "Mong đạo trưởng mở lòng từ bi...."
Lục Cảnh Diệu tiếp tục diễn: "Đạo trưởng thì làm gì có lòng từ bi, đổi lời thoại đi."
Tần Dư Kiều diễn đến nghiện, suy nghĩ một chút: "Nếu như đạo trưởng có thể xuống núi giúp tiểu nữ hàng yêu trừ ma, tiểu nữ sẽ dùng vàng bạc châu báu tạ ơn đạo trưởng."
"Vàng bạc châu báu?" Nụ cười trên môi L


XtGem Forum catalog